Mặc dù Triệu Tiến không muốn quá để ý tới, nhưng Vương Triệu Tĩnh lại cười hỏi.
- Nhân huynh vì sao nói như thế?
Tôn Truyền Đầu trả lời rất chân thật.
- Vương huynh đệ trong nho nhã lộ ra anh võ, Triệu huynh đệ trong anh võ có một bản tính trầm tĩnh. Khí độ điệu bộ như vầy, không phải người đọc thi thư sẽ không có, vì thế nói ra.
Không đợi Vương Triệu Tĩnh nói tiếp, Triệu Tiến xen ngang hỏi.
- Tôn huynh từng luyện võ?
Tôn Truyền Đình hơi sững người, lập tức gật đầu trả lời.
- Tại hạ xuất thân Chấn Võ vệ của Đại Châu, từ nhỏ trong nhà từng mời người biên trấn tới dạy dỗ.
Câu trả lời này ngược lại khiến Triệu Tiến buông lỏng giới bị, té ra cũng là con cháu Vệ sở. Vệ sở trong thiên hạ đều là khó khăn, dòng dõi nhà tướng nhiều đời đều đi tới tận cùng, chỉ đành tự tìm con đường tiền đồ khác. Có người kinh thương, có người bán sức khỏe, cũng có người bỏ võ theo văn, thi khoa cử cầu phú quý công danh. Loại kẻ sĩ xuất thân Vệ sở có chút đông đảo, không nhắc tới Thượng thư, Thị lang, ngay cả, người vào Nội các làm Đại học sĩ thậm chí Thủ Phụ đều có không ít. Tôn Truyền Đình thiết nghĩ chính là cùng một loại.
Triệu Tiến nói cũng rất chân thành.
- Không gạt Tôn huynh, tiểu đệ xuất thân Từ Châu vệ, luyện võ tới nay.
Ấn tượng của hắn đối với Tôn Truyền Đình này không tệ
Văn trọng võ khinh, tất cả đều kiêng dè tránh nhắc tới chuyện dính vào võ phu. Nói ra xuất thân đều là tên vùng đất của mình mà không nhắc tới quân vệ. Chuyện luyện võ như nay càng sẽ không kể với người ngoài. Tuy nhiên Tôn Truyền Đình này lại không có giấu diếm, vả lại thái độ từ lời nói của y cảm giác ra được, Tôn Truyền Đình không cảm thấy được đây là chuyện sỉ nhục xấu hổ gì, thẳng thắng vô tư.
Loại chất phác và thẳng thắng vô tư này, Triệu Tiến mấy ngày qua lúc ở trong hội quán cũng như di chuyển bên ngoài vốn không có nhìn thấy qua. Lần này đụng tới, ấn tượng rất tốt.
Vương Triệu Tĩnh cười mở miệng chào hỏi.
- Là tiểu đệ vào kinh đi thi. Đại ca, tiết trời rét lạnh, chúng ta hà cớ gì ở bên ngoài nói chuyện, đi vào trong ngồi đi.
Y đi theo bên cạnh Triệu Tiến đã lâu, tất nhiên cảm giác ra được hỉ nộ ai lạc của Triệu Tiến.
Nghe thấy Triệu Tiến tự báo tên, Tôn Truyền Đình đã sửng sốt, lại nhìn thấy thái độ Vương Triệu TĨnh đối với Triệu Tiến, đây lại càng khiến cho y kinh ngạc. Triệu Tiến nói mình là người luyện võ, nhưng tình cảnh như thế này nếu như có quan chức huân tước trên người, thì hẳn nói ra thẳng, tất cả cũng làm rõ lễ số thứ bậc ứng đối cho tốt.
Chẳng lẽ chỉ là võ phu dân đen? Người như thế ở trước mặt hai sĩ tử, cũng bằng với nô bộc tôi tớ, vốn chẳng cách nào đánh đồng với nhau.
Nhưng thấy thái độ sĩ tử Vương Triệu Tĩnh kia, rõ ràng đối với người này hết mực cung kính, vả lại Triệu Tiến này khí độ trầm ổn, tuổi tác tuy rằng không lớn, trong cử chỉ lời nói lại có một cỗ tự tin, giống như đã quen ở trên người khác. Chẳng lẽ là con cháu nhà quyền quý nào đó. Tôn Truyền Đình nhanh chóng phủ nhận suy đoán này. Văn được quý, võ bị khinh, con cháu nhà quyền quý sao lại tự nhận là người luyện võ cũng không báo ra dòng dõi.
Có lẽ ngay cả chuyện luyện võ cũng là nói điêu? Cái khả năng này cũng nhanh chóng bị Tôn Truyền Đình phủ nhận. Chiêu thức chuẩn mực lẫm liệt vừa mới đối luyện kia, thân thể cao lớn khỏe mạnh cùng với màu da từng trải qua gió sương mưa nắng, thoạt mình vẫn thật là dáng vẻ của một võ phu. Ở dưới gầm trời Đại Minh, dáng vẻ như thế trừ võ tướng, cũng không người giàu sang nào có khả năng giống như vậy được.
Liếc mắt đã nhìn ra được xuất chúng của Vương Triệu Tĩnh. Kẻ sĩ khí khái anh hùng như thế, tất nhiên tiền đồ vô lượng. Từ ngoài vào trong, tất nhiên là kẻ xuất thân dòng dõi quyền quý. Sao người như thế lại cung kính với một võ phu trẻ tuổi, còn không mảy may kiêng kỵ xưng hô là đại ca trước mặt người ngoài. Lạ lùng, thật sự là vô cùng lạ lùng.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh dĩ nhiên biết rõ đối phương sẽ thấy lạ lẫm, đây cũng là chuyện thường tình của con người. Tuy nhiên lại không ngờ rằng vị Tôn Truyền Đình từ Chấn Võ vệ Đại Châu Sơn Tây tới này lại sửng sốt, lập tức mỉm cười đi vào trong phòng. Cái này lại khiến cho Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh nhìn nhau kinh ngạc. Vị Tôn cử nhân này công phu hàm dưỡng quả thật không tệ, đổi lại người khác, có lẽ trên mặt lộ ra khinh miệt, hoặc giả lộ ra kinh ngạc, tuyệt đối sẽ nhiều người dừng lại không bước nữa. Vị này ngược lại thản nhiên xem như thường.
- Tại hạ vẫn luôn đang ôn luyện đèn sách, tới gần khoa cử, cũng không nên đè nén như thế. Ra ngoài đi lại xem thử, lại không ngờ...
Có lẽ là sắp tới gần trước kỳ khoa cử cần phải thả lỏng, Tôn Truyền Đình có chút khéo ăn nói, cũng có duyên cớ Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh không phải người Sơn Tây. Quê cha đất tổ nói không đúng có dính dáng chỗ nào thì phiền phức. Nhưng hai tỉnh Sơn Tây và Nam Trực Lệ không liền kề nhau, nói chuyện cũng ít đi mấy phần kiêng dè.
Tôn gia đã có bốn đời là cử nhân, chính thật dòng dõi thư hương. Bốn đời đều là cử nhân mặc kệ gia đình đó bản tính làm ra vẻ như thế nào ở ngay trên đất đó đều sẽ trở thành hào môn thế gia xếp thứ nhất, thứ hai. Cũng chỉ có dòng dõi như thế, con cháu làm việc mới được ung dung, mới sẽ không bỏ hết lòng dạ vào trong đèn sách, hay là cả ngày lo nghĩ tính kế sinh nhai, còn sẽ mời võ sư dạy dỗ con cháu nhà mình học võ.
Vào nhà ngồi xuống, bọn gia đinh hộ vệ lập tức dâng trà rót nước, lẽ ra đi chỗ người khác làm khách, coi trọng điềm đạm tự giữ mình, hết nhìn đông lại nhìn tây không được tốt lắm, nhưng Tôn Truyền Đình sau khi ngồi xuống ánh mắt luôn có chút đảo quanh bất định.
Hết thảy đều rất bình thường, nhưng mọi chuyện lại đều lạ lùng. Sĩ tử lên kinh, bên người có thư đồng, nô bộc hầu hạ cũng bình thường, cũng không thấy nhà ai dùng hộ vệ tới làm người hầu hạ.
Chấn Võ vệ Đại Châu ở chỗ giáp ranh giữa phủ Thái Nguyên và trấn Đại Đồng, bên đó đã là chỗ đặt chợ biên thùy hưng thịnh, lại là tiền tuyến xung đột các bộ lạc Mông Cổ với Đại Minh. Ở nơi đó, cơ hội giao thiệp với kẻ anh hùng võ phu giết người không chớp mắt quá nhiều. Tôn Truyền Đình xuất thân từ nơi đó cũng có nhãn lực và lão luyện này, y nhìn ra được những hộ vệ này đều là hạng giết người không chớp mắt, vả lại dính mạng người máu tanh tuyệt sẽ không ít.
Nhưng y không dám phán đoán Triệu Tiến là võ tướng hoặc là quý tộc, thậm chí là con cháu Thái giám, bởi vì mấy vị hộ vệ này bưng trà rót nước, trừ sát khí và sát tính, còn có khuôn phép, nhất cử nhất động đều có chuẩn mực lẫm liệt, khí chất như vậy, Tôn Truyền Đình chưa bao giờ thấy qua.
Khiến cho Tôn Truyền Đình kinh ngạc nhất chính là Vương Triệu Tĩnh ngồi bên phái Triệu Tiến, vả lại thân thể hơi lùi về sau. Thái độ tư thế này rõ ràng tỏ rõ ý kẻ ở dưới người, một sĩ tử dòng dõi quyền quý, tại sao phải ở dưới võ phu dân đen.
Nghi hoặc thì chỉ là nghi hoặc, khí độ kiềm chế của Tôn Truyền Đình thật cũng đủ đầy, trên mặt không có lộ ra bất kỳ vẻ khác thường nào.