Cách bọn họ hơn trăm bước là cờ quân Kim Kiến Châu Nữ Chân cờ xí bay phấp phới, một gã hán tử trung niên mặc áo bào gấm, để tóc đuôi chuột vàng đứng ở đằng trước, lúc này mặt thoạt đỏ thoạt trắng, nhìn rất là xấu hổ, mà vẻ mặt binh lính, tướng tá Nữ Chân sau lưng vị trung niên mặc áo gấm đều có nét nhạo báng chế giễu.
Trên chiến trường nồng nặc mùi thuốc súng, mùi lưu huỳng hỏa dược cực kỳ gay mũi, mặc kệ là trên thân mình quân Minh hay là quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đều dây không ít khói bụi.
Sau khi bao vây thành Thanh Hà ba ngày, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu công thành. Trên đầu tường thành Thanh Hà hỏa pháo nổ vang, các loại hỏa khí cùng nhau khai hỏa, khói súng thậm chí khiến người ta không nhìn thấy rõ được mấy chục bước bên ngoài.
Nhưng hỏa khí nổ vang, càng giống như là truyền lệnh cho đối phương, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu dùng ván gỗ chống đỡ, cứ như vậy cùng nhau hướng về phía dưới thành mà xông tới. Hỏa pháo còn đánh chết mấy người, nhưng hỏa pháo chỉ oanh kích được những phương vị cố định, tránh ra khỏi vùng rơi đấy, những cái khác cũng không có cái gì đáng kinh sợ. Trừ hỏa pháo, hỏa khí còn lại vốn dĩ không có làm bị thương, đừng nói là đánh xuyên qua ván gỗ hộ thân của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu, thậm chí vốn rằng bắn không đến.
Cứ mãi dùng hỏa khí nhiều, cung tiễn không còn kẻ nào biết nữa, cũng chỉ có gia đinh thân vệ mấy vị thân tướng đầu thành Thanh Hà biết dùng, nhưng những người này quá ít, vốn dĩ ngăn trở không được tấn công của đội quân Nữ Chân Kiến Châu.
Ngay khi thang mây đến đầu tường, chống cự của thành lũy Thanh Hà hoàn toàn bị sụp đổ, hơn vạn quân phòng thủ không chết thì cũng xin hàng, thống soái phó tướng Trâu Trữ Hiển cùng thuộc hạ thân vệ trong thành cũng bị quân Kim Nữ Chân Kiến Châu dồn đến một góc.
Nữ Chân Kiến Châu vẫn lôi kéo khuyên hàng văn thần võ tướng Đại Minh. Theo bọn họ, võ tướng từ lúc bắt đầu đã thà chết trên chiến trường chứ không lùi cũng càng có giá trị hơn Lý Vĩnh Phương vừa bắt đầu đã muốn xin hàng, tuy nhiên không biết bọn họ nghĩ như thế nào, kẻ phái tới khuyên hàng lại là hàng tướng Lý Vĩnh Phương.
- Tha cho các ngươi nhất thời càn rỡ. Đợi Đại Minh từ từ gom quân lại, mười vạn trăm vạn đại quân tới, khiến cho bọn giặc Thát các ngươi biến thành bùn máu.
Trâu Trữ Hiền khàn giọng rống to, gia đinh đi theo y cũng quát to lên.
Phần lớn Nữ Chân Kiến Châu đều nghe hiểu tiếng Hán, nhưng với bọn họ từ “giặc Thát” thực sự rất khó chịu, hết lần này tới lần khác bị nhắc đến, khiến cho nhẫn nhịn đã tới cực hạn rồi, một gã Giáp lạt ngạch chân cau mày giơ cánh tay lên, trên mặt Lý Vĩnh Phương lộ ra ý cười sảng khoái, trong tiếng rống giận dữ, binh lính Nữ Chân Kiên Châu dâng lên như thủy triều.
- Thành lũy Liêu trấn Thanh Hà vào trước sau ngày mười bảy tháng bảy bị đại quân Nữ Chân Kiến Châu vây quanh. Thành trì trong một ngày lập tức hạ được, vạn quân giữ thành bị diệt, hỏa khí đồ quân như tất cả để lại hết cho Kiến Châu. Phó tướng giữ thành Trâu Trữ Hiền, Du kích Trương Phương Bái chết trận.
Ở trong doanh trại Triệu T ự Doanh ở Hà Gia Trang, Vương Triệu Tĩnh thấp giọng đọc thư nhà, mỗi người trong phòng hoặc không chút biểu tình nào, hoặc thần sắc vô cùng nghiêm trọng.
Từ sau khi Phủ Thuận rơi vào tay giặc, triều đình tăng cường dịch trạm giữa kinh sư đến Liêu Trấn, nếu có quân tình khẩn cấp, thì phải dùng khoái mã chuyển về kinh thành, để đầu não trong triều đình nhận được tin tức nhanh nhất.
Mà Vương Hữu Sơn cùng Binh bộ Lang trung Trương Thanh Hải đã đắp nối giao tình, chỉ cần có tin tức đến, tôi tớ Trương gia sẽ lập tức đưa tới cho Vương gia, còn Vương gia sẽ phái khoái mã đưa đến bên Từ Châu.
Không giống với lần Phủ Thuận rơi vào tay giặc, khi đó Vương Hữu Sơn cố ý đợi xác nhận tin tức mọi mặt mới gửi tin tức phát đi, hơn nữa ở phía trên thêm vào lời của chính ông vô cùng nhiều, mà lần này tin tức Liêu Trấn vừa đến kinh thành, gần như là chân trước nối chân sau, tôi tớ Vương gia vội vã chạy gấp tới Từ Châu.
Lần này nói là thư nhà, chẳng khác gì nói là truyền lại quân tình, chỉ có điều tin tức bản thân biết rõ từ đầu đến cuối đều được viết trong thư.
- Lúc trước nói Liêu Trấn lâu nay bình yên, còn tưởng là thành Phủ Thuận bởi vì sơ ý khinh thường bị người khác đánh bất ngờ mới rơi vào tay giặc. Nhưng lần này hai ba tháng trôi qua, thành lũy Thanh Hà sớm đã có phòng bị, lại có hơn vạn quân trấn giữ, hỏa khí đầy đủ, kết cục vẫn là kết cuộc này.
Vương Triệu Tĩnh muốn nói lại thôi.
Cát Hương ngồi ở dưới nhìn Triệu Tiến, lại nhìn Trần Hoảng, nghiêm túc nói.
- Phủ Thuận lần đó còn nói được là tốt. Nhưng chiến trận sát phạt, có giáo huấn lần thứ nhất, lần thứ hai tuyệt đối không được xem thường, dù sao thì ai cũng nghĩ đến mạng sống, nhưng vẫn là kết cuộc này. Nói rõ Thát tử Nữ Chân quá mạnh, bằng không thì là quan quân Đại Minh của chúng ta quá yếu.
Trên mặt Vương Triệu Tĩnh nặn ra một nét cười, lời này của Cát Hương chính là nói ra điều hắn không nói được, Vương Triệu Tĩnh hắng giọng lại nói.
- Thanh Hà tuy nói là lũy, thật ra chẳng kém gì so với đại thành Phủ Thuận. Bất kể là tầm vóc thành trì hay là dân chúng quân thủ thành. Hai thành lũy Phủ Thuận và Thanh Hà rơi vào tay giặc, lá chắn ở phía đông Liêu Trấn đã không còn nữa rồi. Hai nơi Liêu Dương, Thẩm Dương trọng trấn then chốt của Liêu Đông, thì bị quân tiên phuông của Kiến Châu uy hiếp.
Triệu Tiến khép hờ hai mắt, trên mặt cũng không có biểu tình gì, dường như thờ ơ hờ hững với tin tức này, mấy người trong phòng trao đổi ánh mắt lẫn nhau, Trần Thăng hậm hực mở miệng nói.
- Hai lần triều đình đều phải phòng ngự. Nói trắng ra còn chưa từng ra ngoài đánh nhau. Binh lính thủ thành đều là cái dạng gì, đám người chúng ta cũng rõ ràng. Nói nữa Liêu Trấn mục ruỗng, quân binh chỗ khác chưa chắc đã như vậy.
Nói xong lời này, Trần Thăng cũng tự mình lắc đầu. Liêu Trấn, Nữ Chân Kiến Châu, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, bởi vì mấy năm nay Triệu Tiến chẳng hiểu ra sao để mắt tới rất nhiều khiến cho bọn huynh đệ và mọi người bên cạnh theo dõi rất chặt chẽ nơi này. Hai lần thất bại có lẽ hai nơi kinh thành và Liêu Trấn lo lắng nóng vội, nhưng những nơi khác trong thiên hạ chưa chắc sẽ để ý tới. Sự tình nơi xa lơ xa lắc như vậy nào can hệ gì với nhà mình. Hơn nữa chín biên cảnh Đại Minh đất đai mấy ngàn dặm, mỗi năm đều có chiến sự, thắng bại tầm thường không cần phải quá bận tâm.
Nhưng Triệu Tự Doanh lại khác bởi vì duyên cớ Triệu Tiến, mỗi một vị bên cạnh hắn đều hết mực để ý chuyện này, sau khi có được tin tức sức ép càng tăng lên gấp bội. Tin tức hai lần đều là toàn quân bị diệt, thành trì đại bại rơi vào tay giặc, đây khiến cho mỗi người đều cảm thấy trong lòng nặng trĩu.
Lần trước tìm ra được rất nhiều lý do, Lý Vĩnh Phương không chiến mà hàng, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu lấy nhàn nhã đánh cực nhọc, viện quân hợp kích tấn công bị quân địch nắm được sơ hở. Nhưng lần này cái gì cũng không nói tới được, chính là một trận chịu thất bại thật sự. Dựa vào thành kiên cố liều chết tử thủ, hỏa khí đầy đủ, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu áp sát chân thành, sau đó bắt đầu công thành, thành trì thủ không tới một ngày sau đó toàn quân bị diệt, đánh nhau đường đường chính chính. Hơn nữa quân Minh dựa vào thành trì kiên cố, quân Nữ Chân công thành, quân Minh dễ thủ, Nữ Chân Kiến Châu khó công, nhưng trong cục diện như thế, không quá một ngày đã bại hoàn toàn.
Chuyện tới như nay, cũng chỉ nói được là quân Kim Nữ Chân Kiến Châu lấy nhiều thắng ít. Nhưng tất cả mọi người đề biết rõ binh pháp cũng biết rõ câu nói "gấp mười thì vây". Công thành là khổ chiến đánh nhau khó khăn nhất, hơn nữa Nữ Chân Kiến Châu còn chưa có đầy đủ đại pháo phá thành. Nếu như quân thủ thành Thanh Hà khổ chiến hơn mười ngày, đạn hết lương dứt thành rơi vào tay giặc thật cảm thấy hợp tình hợp lý. Nhưng tình hình như lúc này ngược lại khiến cho người ta không thốt được nên lời, nghĩ kỹ trong lòng đều là trĩu nặng.
Vương Triệu Tĩnh rất chậm rãi kể lại chuyện xưa.
- Đọc sử cũng biết, từ khi Thái Tổ khai quốc cho tới như nay, đã sắp được hai trăm năm. Trong hai trăm năm này, việc biên ải vẫn luôn không có gì khởi sắc. Từ Thái sư Ngõa Lạt đời trước tới Tiểu Vương Tử, tới Yêm Đáp Hãn, Đại Minh chưa từng đánh thắng qua lấy một trận. Sơn Tây, Thiểm Tây bỏ mặc chúng tới lui cướp bóc. Kinh sư mấy lần bị vây thiên tử cũng từng phải lưu vong đất bắc. Nhưng tới cuối cùng, những bộ lạc trên thảo nguyên hoặc bị giết sạch, hoặc suy yếu, chỉ có Đại Minh ta không ngã.
Triệu Tiến vẫn hai mắt khép hờ, nhưng ánh mắt của những người khác bị Vương Triệu Tĩnh thu hút sang, y chậm rãi nói.
- Nữ Chân Kiến Châu này khí thế hùng hổ, nhưng tính toán kỹ càng cũng không hùng mạnh bằng những kẻ như Ngõa Lạt, Sát Cáp Nhĩ, Yêm Đáp lúc mới nổi dậy. Về lâu về dài đoán chừng cũng chỉ có một con đường bại vong.
Mấy người trong phòng đều gật đầu, Cát Hương bĩu môi, trên mặt hơi có chút tiếc nuối. Triệu Tiến cử chỉ như cũ, Vương Triệu Tĩnh lắc đầu nghi hoặc nhịn không được hỏi.
- Đại ca nghĩ thế nào?
Triệu Tiến mở mắt ra chậm rãi nói.
- Kẻ sĩ có kiến văn trong thiên hạ suy nghĩ hẳn đều giống như đệ.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, Triệu Tiến lại tiếp tục nói.
- Liêu Đông cách nơi này ước chừng ngàn dặm. Bên đó xảy ra chuyện gì không can hệ với chỗ chúng ta. Điều chúng ta phải làm chính là tự mình cố gắng, phải luyện càng tốt hơn lên, phải kiếm được càng nhiều ngân lượng hơn lên, phải khống chế một vùng đất rộng lớn hơn nữa. Hiển nhiên hết thảy đều phải theo khuôn phép không trở mặt tạo phản.