Trên mặt Vương Sâm mang theo nét cười hòa ái, nhìn hai người quỳ ở bên dưới, dịu dàng nói.
- Đứng dậy đi. Hiện giờ lão phu tinh thần rất kém, Ngô Gia ngươi lúc mới vào tới, lão phu hoảng hốt còn tưởng rằng là Ngô Sinh tới rồi. Đều đứng cả dậy, Ngô Chân cũng lớn rồi. Các ngươi cũng thành người rồi, lão phu cũng nên đi thôi.
- Là Phật gia muốn đón sư phụ đi tới quê nhà Chân Không, thế giới cực lạc kia, đây là đi hưởng phúc.
Lâm Ngô Chân nói thì cứ nói nước mắt không ngừng rơi xuống, cuống quýt lấy tay lau đi. Lâm Ngô Gia kia chỉ ở nơi đó cúi đầu, rất khuôn phép thận trọng.
Nhìn thấy bộ dạng này của bọn họ, Vương Sâm lắc đầu, mang theo chút từ ái nói.
- Các ngươi lớn như thế rồi, làm việc sơ suất như vậy. Bịa đặt tên họ giả cũng rơi rớt nhiều dấu vết như thế. Chữ này và họ Mộc quá gần, người có lòng dạ suy xét nếu như nhớ được cái gì khẳng định biết rõ các ngươi là người của Mộc gia.
Họ Mộc, tên lại là Ngô Chân, Ngô Gia, đây chính là bá phụ và thúc phụ của Mộc Thục Lan, còn vị Vương Sâm này thì là người sáng lập Văn Hương Giáo cũng là giáo chủ đời thứ nhất.
Trước mặt Vương Sâm, Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia đã không còn dáng vẻ uy phong lúc ở phủ Đông Xương, toàn bộ chỉ là thái độ, dáng điệu của vãn bối hậu sinh. Người bình tĩnh như Mộc Ngô Chân kia, ở nơi này có vẻ động chân tình, Mộc Ngô Gia thì không có tâm tình gì, nhưng lại không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ có điều cúi đầu không nói.
Vương Sâm chậm rãi nói.
- Các ngươi lúc ấy được ta thu nhận, vẫn luôn đi theo hầu hạ bên cạnh ta sau lại là đệ tử đời thứ nhất. Lão phu nhớ rất rõ ràng. Các ngươi hiện giờ ở phủ Đông Xương làm ra được một loạt cục diện như thế, lão phu cũng rất vui mừng. Đây đều là Di Lặc, Phật Tổ và Vô Sinh Lão Mẫu nương nương phù hộ. Chỉ là đáng tiếc cho Ngô Sinh. Mấy người huynh đệ các ngươi, kẻ có tài nhất chính là y, chết rồi đáng tiếc. Ài!
- Ngày sống của lão phu không còn nhiều nữa. Gọi các ngươi sang đây chính là muốn có một số lời dặn dò. Các ngươi thổi phồng điệt nữ của mình làm Thánh Nữ, mở đường thắp hương ở phủ Tế Nam và phủ Đông Xương, ngay cả Bắc Trực Lệ cũng ngấm dần. Điều này thật đáng nể. Nhưng hai người các ngươi núp ở đằng sau, phía trước chỉ có một nữ tử ngăn đỡ, đây không phải kế lâu dài. Trong môn phái của chúng ta, ngôi vị Thánh Nữ này đều là ngụy tạo.
Vẻ mặt Vương Sâm trở nên nghiêm trang, Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Gia vốn dĩ cũng là người có chủ ý riêng, nhưng vào lúc này cũng hoàn toàn không tự chủ được, Mộc Ngô Chân không ngờ cứ như thế lại sụp lạy cung kính dập đầu nói.
- Đồ nhi vô tri, xin sư phụ chỉ điểm bến mê.
Vương Sâm trầm giọng nói.
- Gả điệt nữ của các ngươi cho Hiếu Hiền nhà ta đi.
Mộc Ngô Chân sửng sốt, Mộc Ngô Gia kinh ngạc ngẩng đầu, bọn họ dĩ nhiên biết Hiếu Hiền là ai. Kẻ này chính là con thứ hai của Vương Sâm, vốn là giáo chủ đời nay của Văn Hương Giáo chẳng qua chức giáo chủ này nhượng lại cho Từ Hồng Nho rồi.
- Sao dám trèo cao...
Tinh thần Vương Sâm không đủ, nói rất chậm rãi.
- Cũng không nói là trèo cao. Hai nhà đều có lợi. Hiếu Hiền là dòng dõi của lão phu, Mộc gia các ngươi hiện giờ lại có cục diện như thế, nói cho cùng cũng là môn đăng hậu đối. Nếu như gả cho Hiếu Hiền, địa vị hai người các ngươi cũng không cần lo lắng, có được danh chính ngôn thuận đi ở phía trước. Lại nói nữa, bản tính đứa con Hiếu Hiền này non nớt, còn phải mong đội huynh đệ các ngươi trông coi mọi việc. Đợi sau khi thành thân, Bắc Trực Lệ và các nơi Sơn Đông các ngươi cũng phải khổ cực lo liệu rồi.
Đợi nghe thấy mấy từ "phía trước" còn có "trông coi mọi việc" sau đó "Bắc Trực Lệ và các nơi Sơn Đông" nói ra, gương mặt huynh đệ Mộc gia vốn dĩ có chút cứng ngắt bắt đầu linh lợi rồi, đôi mắt cũng chớp lóe. Đợi Vương Sâm trước mặt nói xong, Mộc Ngô Chân dập mạnh đầu trên đất một cái, thanh âm buồn bã nói.
- Nếu như sư phụ cũng nói như thế, đây là phúc khí của Tiểu Lan, đồ nhi ưng thuận.
Vương Sâm lộ ra một nét cười mỉm, thanh âm chậm rãi nói.
- Lão phu không ra ngoài được, cũng nhìn không thấy. Tin tức này ta sẽ báo cho Hiếu Hiền biết. Ngô Chân ngươi tới lo liệu đi.
Nói xong lời này, thần sắc của Vương Sâm trở nên lắng đọng không ít, cảm thán nói.
- Ngay lúc hồ tiên đưa hương cho lão phu. Lão phu nào nghĩ tới có hôm nay. Nhìn thấy các ngươi như thế này, nhìn thấy chúng ta hôm nay có cục diện như thế này. Thỏa mãn. Đủ thỏa mãn rồi.
Thanh âm ông ta réo rắt, lúc nói lời này lại mang theo ý vắng vẻ vô tận. Mộc Ngô Chân ngẩng đầu vừa muốn nói chuyện, Vương Sâm cũng đã nằm vật xuống, ở nơi đó thều thào nói.
- Lão phu mệt rồi. Hiện giờ kinh thành mạch nước ngầm cuộn sóng, các ngươi sáng mai hãy đi. Mọi chỗ đều phải cẩn thận.
Buổi tối ngày hai mươi tháng bảy, tinh thần của Vương Sâm thật tốt hơn một chút so với lúc gặp huynh đệ Mộc gia. Ngay khi khách tới đi vào trong phòng, ông ta thậm chí còn run rẩy đứng dậy gật đầu. Người vào lại không dám chậm trễ, vội vàng đi nhanh mấy bước, dìu đỡ lấy Vương Sâm ngồi ở trên giường trúc, dịu dàng nói.
- Sư phụ, sắp tới lúc người thành tiên, cũng không nên hư hao thân thể, phải gìn giữ thật tốt mới được.
- Cái gì thành tiên, chẳng qua là mau xuống mồ thôi. Những lời này, lừa gạt người ngu muội thôi, giữa sư đồ chúng ta còn nói điều này làm gì.
Vương Sâm rõ ràng rất vui vẻ, trong giọng điệu không tự chủ được mang theo chút ngữ khí chợ búa.
Nói xong điều này, được dìu đỡ ngồi xuống, Vương Sâm lại vỗ hai tay nói tự giễu bản thân.
- Lời này cũng không nên nói ở trước mặt kẻ đương thay mặt giáo chủ như ngươi. Lão phu mê muội rồi ài.
Từ Hồng Nho mặc một bộ áo dài xanh buông thỏng tay đứng ở một bên mỉm cười nói.
- Sư phụ giết chết Hồng Nho rồi. Hồng Nho ở trước mặt sư phụ chính là đồ đệ, nào dám xưng giáo chủ gì.
Vương Sâm chậm rãi giơ tay vỗ Từ Hồng Nho, tràn đầy cảm thán nói.
- Giáo phái chúng ta nếu không có ngươi. Vốn dĩ sẽ không có hôm nay. Ta đảm đương không nổi sư phụ của ngươi. Nếu như ta làm tới hôm nay, Văn Hương Giáo này thật không biết là dáng vẻ gì nữa. Nhưng nhìn xem hiện giờ, mấy tỉnh phía bắc là cục diện gì. Nếu như thứ đồ vô dụng như Hiếu Hiền tới làm, chỉ sợ sớm đã bị Vô Vi Giáo và Bổng Chùy Hội nuốt trọn rồi. Đều dựa cả vào ngươi.
Từ Hồng Nho khẽ mỉm cười, chỉ nói.
- Đều là sư phụ anh minh, cũng là nhờ hồng phúc tề thiên của sư phụ, đồ nhi chẳng qua là thơm lây mà thôi.
- Người già rồi, lại luôn nghĩ tới chuyện trước kia. Lúc đó lão phu cảm thấy tiền đồ của chúng ta ở kinh thành, cảm thấy sai khiến bọn người quyền quý tin giáo. Vinh hoa phú quý, thành tựu đường lớn kia đều là chuyện tự sẽ xảy ra. Ngươi lại cảm thấy tiền đồ này không ở nơi giàu sang mà ở trong nghèo khổ. Lão phu đã cho ngươi mượn ngôi vị giáo chủ này rồi. Hiện giờ nhìn lại vẫn là ngươi đúng.