Tuy nhiên, đợi sau khi Vương Triệu Tĩnh nói ra phụ thân làm Ngự sử ở Đô Sát Viện, vẫn là nhịn không nổi chấn động hồi lâu, nhất là Triệu Tiến cũng rất vui vẻ nói ra phụ thân mình là một gã Bách hộ Vệ sở.
Bách hộ Vệ sở là cái gì? Chẳng là cái thá gì cả. Chẳng cần không phải làm sai vặt ở Cẩm Y Vệ, chức Bách hộ này ở trong mắt kẻ sĩ chính là hạng người giống như heo chó, ở biên trấn đều là giống như hạt vừng, hạt mè, Ngự sử của Đô Sát Viện chỉ có tiến sĩ mới làm được. Cha tiến sĩ, con cử nhân, xuất thân dòng dõi như thế không ngờ phải ở dưới tay con một vị Bách hộ, thật sự là cực kỳ lạ lùng.
Song phương ai nấy sau khi báo ra tên họ, lại lịch và nhà cửa, tình cảnh càng dung hòa hơn. Tôn Truyền Đình thì tò mò và mong muốn thả lỏng. Vương Triệu Tĩnh biết Triệu Tiến đối với người việc vật tươi mới hết thảy bên ngoài đều tò mò, tất cả tất nhiên khá vui mừng, rộng rãi.
Trước khi chuyện trò, Triệu Tiến nhịn không nổi ho khan hai tiếng, hắn nghĩ tới một chuyện, vừa rồi vi không khiến cho đối phương quá lạ lùng, cho nên không nói phụ thân mình là Bổ khoái của nha môn. Nhưng suy ngẫm kỹ, phụ thân mình đã là Thủ bị của Tiêu huyện, con trai Thủ bị cũng coi như dòng dõi võ tướng, tuy nói kém rất xa con cử nhân tiến sĩ, nhưng cũng coi như là lấy ra được. Nhưng bản thân Triệu Tiến cũng không để việc này trong lòng, lúc nói chuyện thậm chí cũng không nhớ tới.
- Từ Châu làm ra rượu ngon, mấy năm nay có một loại danh tửu Hán Tỉnh rất được ưa thích ở các nơi Đại Đồng và phủ Thái Nguyên. Trên thảo nguyên càng được xem như vật trân quý. Nhị vị nói tới ở Từ Châu tới, tại hạ trước nghĩ tới chính là cái này.
Trước nói với đặc sản phong tục quê nhà đối phương, thật là khơi mào hết mực lễ độ.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trên mặt mang nét cười, liên tục gật gù, lần đầu gặp mặt, vẫn là không nói nhà mình làm ra thứ đồ tốt.
- Nhìn Vương hiền đệ tinh thông võ nghệ, không biết đối với chiến sự Liêu Đông coi xem thế nào?
Người Tôn Truyền Đình chọn nói chuyện với nhau vẫn là lấy Vương Triệu Tĩnh làm chủ, thật không phải nói khinh bỉ Triệu Tiến hay là như thế nào, trong phòng mọi người đều nhìn ra, vị Tôn cử nhân này dường như quả không biết đối đãi thế nào với Triệu Tiến.
Vương Triệu Tĩnh lại không chịu lạnh nhạt Triệu Tiến, chỉ ở nơi đó cười nói.
- Đại ca từng nói qua với tiểu đệ, nói Dương Hạo lần này đốc sư xuất quan e rằng không có phần thắng nào. Hơn mười vạn bộ hạ, biết chiến đấu e rằng không quá vạn, lại không đoàn kết. Bằng đội binh mã nhỏ ai nấy tự chiến đấu này, sao mới cất đại quân đã đọ sức được với Nữ Chân Kiến Châu.
Nghe thấy điều này, Tôn Truyền Đình nhịn không được hai tay vỗ một cái, cười nói.
- Nhị vị kiến giải thật thấu đáo, tại hạ cũng không coi trọng lần xuất quân này của Dương Hạo. Lần này vẫn là quốc chiến, nhưng tập hợp các lộ binh mã hao tốn gần bảy tháng, đã đánh mất tiên cơ, giặc Thát Kiến Châu sớm đã có sẵn sàng phòng bị. Cộng thêm, tụ tập binh mã lâu như thế xuất chiến lại gấp gáp như vậy, lương thực và vũ khí còn chưa tề tụ đủ, cũng chưa từng chỉnh đốn huấn luyện, sửa soạn buông thả như thế, xuất binh lại kiêu ngạo như thế, thật sự khiến cho ai nấy không coi trọng.
Triệu Tiến vẫn luôn trầm mặc ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc nhìn về hướng Tôn Truyền Đình. Lễ số, quy củ của kẻ sĩ giàu sang với kẻ sĩ văn nhân kết giao lẫn nhau Triệu Tiến vẫn không hiểu, cũng lười đi để ý, cho nên trong tình cảnh này cũng không có mong muốn lên tiếng quá nhiều, lắng nghe cũng đã đủ rồi.
Tuy nhiên phần lý giải và phán đoán này của Tôn Truyền Đình khiến hắn rất kinh ngạc. Bản thân Triệu Tiến luôn nghĩ so sánh giữa gia đinh quân tướng và quân binh, nghĩ ưu khuyết binh lực song phương thế nào. Nhưng cách nhìn Tôn Truyền Đình suy nghĩ lại là thứ hắn không nghĩ tới, hoặc giả nói không để ý tới, hơn nữa khá coi trọng, bận tâm với kết quả thời cuộc. Triệu Tiến cũng để mắt thời cuộc, cách nhìn tất nhiên không giống.
Triệu Tiến không kìm lòng nổi nói.
- Không ngờ được Tôn huynh biết việc binh như thế.
Nghe thấy lời này của Triệu Tiến, Tôn Truyền Đình không kìm nổi bật cười, xua tay nói.
- Triệu hiền đệ khen trật rồi. Chuyện như vầy người nhìn ra được không biết có bao nhiêu người. Huynh đệ đây cũng chẳng qua bắt chước lời người khác mà thôi.
Triệu Tiến lại là hỏi.
- Nếu nhiều người như thế nhìn ra được, vậy tại sao còn phải xuất binh?
- Nghĩ rằng muốn cho người trong thiên hạ một lời thỏa đáng. Còn nữa, một lộ nhân mã này của Dương Hạo nếu như bại rồi, phe phái cầm quyền triều đình chủ trương đánh cũng tránh không được bị trách tội.
Tôn Truyền Đình nói tới đây muốn nói lại thôi, chỉ là cười lạnh hai tiếng. Tuy nói không có dính líu gì nhau, nhưng có mấy lời vẫn phải nói cẩn thận mới tốt.
Tâm tình cuộc trò chuyện rất không tệ, lẫn nhau lại đều nói nhiều một chút. Trong nhà Tôn Truyền Đình trúng cử bốn đời, thân bằng cố hữu trong triều đình quả thật không ít, chiếu ứng lẫn nhau cũng có rất nhiều. Tôn Truyền Đình đối với thành tựu đạt được của mình ở trong thi Hội rất tự tin, đây cũng là một trong những nguyên do Tôn Truyền Đình đến kinh sư mới chừng nửa năm lại đối với hiểu rõ tình thế như vầy.
Đối với văn sĩ biết việc binh một chút này, Vương Triệu Tĩnh nhìn ra Triệu Tiến muốn hiểu rõ, còn có ý nói nhiều một chút. Loại văn sĩ này tuy rằng không thấy nhiều, nhưng cũng không phải thưa thớt, binh thư chiến sách cũng là một loại thư tịch, có thừa sức xem những sách đó tất nhiên sẽ có điều hiểu biết, sau đó biết phân giải hiểu biết thì có được thể hội càng nhiều.
Hơn nữa Đại Minh coi trọng chính là văn thần lĩnh quân, vốn rằng còn có đám người Thái giám Trấn thủ và Giám quân cản trở, càng ngày càng về sau thì càng là văn thần độc chiếm. Văn thần các phẩm thống soái quân binh xuất chiến, thắng bại đều có, nhưng cũng có đúc kết từ giáo huấn lưu lại ở chữ nghĩa, đây cũng là con đường cho bọn kẻ sĩ học tập đối chiếu.
Cứ tiếp như vậy, văn sĩ biết việc binh cũng không phải chuyện mới mẻ gì chẳng qua có một số người làm thành điều mới lạ khoe khoang thích nói bốc phét, có người chiêm nghiệm trong đó, thật có chút tâm đắc, Tôn Truyền Đình này chính là loại người sau.
Tuy nhiên Tôn Truyền Đình không xem trọng đối với lần xuất quân này của Đại Minh, lại không sao lo lắng với chuyện về sau, cho rằng Nữ Chân Kiến Châu hộ dân không quá trăm vạn, nhưng một vùng Liêu Trấn chính là gấp mấy lần Kiến Châu, một lần bại, không có khả năng nhiều lần bại, Đại Minh thua thì được, giặc Thát Kiến Châu lại không được thua, tới cuối cùng chỉ có một con đường diệt vong.
Song phương còn loáng thoáng nói tới trễ mãn chính sự của đương kim thiên tử Vạn Lịch, đây cũng là Tôn Truyền Đình hoặc là cách nhìn chung của kẻ sĩ có kiến văn khắp cả thiên hạ, như nay thiên tử trễ mãn triều chính, mọi sự hoang phế, tuy nhiên thân thể thiên tử không tốt, nếu tân quân đăng cơ, nghĩ chắc sẽ có vận nước mới.
Bèo nước gặp nhau, có mấy lời nói qua sơ sịa, tuy nhiên cuộc chuyện trò này vẫn là khiến cho Triệu Tiến mở rộng tầm mắt.