Chẳng lẽ còn cái gì không đúng? Chu Học Trí không có hỏi tới, nhưng biểu tình trên mặt đã hiển lộ ra hết, Triệu Tiến cười lại mở miệng nói.
- Chúng ta tại sao phải đi, nơi này cũng là địa bàn của chúng ta. Trên địa bàn của mình bỏ vốn liếng có cái gì không đúng sao?
Vẻ mặt Chu Học Trí có chút mờ mịt, Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Xem chỗ nhỏ. Chúng ta quả thật là người Từ Châu. Xem chỗ lớn hơn. Chúng ta đều là người Giang Bắc ở Nam Trực Lệ. Lớn hơn thêm chút nữa, chúng ta đều là người Nam Trực Lệ. Nếu như càng lớn hơn chút nữa.
Nói tới đây, Triệu Tiến đúng lúc ngưng lại lời nơi đầu lưỡi nhìn thấy đôi mắt Chu Học Trí càng mở trừng càng lớn hơn, Triệu Tiến dứt khoát chuyển sang chuyện khác nói.
- Triệu Tự Doanh chúng ta đã làm ra được cục diện lớn thế này, muốn ở chỗ Từ Châu kia chắc chắn phải chịu bó buộc tay chân, phải nhảy ra ngoài. Nếu như đã nắm lấy được cửa sông Thanh Giang, thì phải buôn bán thật tốt. Ngươi cảm thấy chúng ta xây dựng chợ lớn là làm việc cho người khác, chậu châu báu này chính là của chính chúng ta. Cửa sông Thanh Giang này sớm muộn cũng phải giống Từ Châu. Ngươi nếu nghĩ như thế thì sẽ không cảm thấy tiền bỏ ra quá nhiều mà đau lòng, sẽ không cảm thấy dù sao không nán rất lâu ở cửa sông Thanh Giang không đáng phải tiêu tốn nhiều như thế.
Chu Học Trí hít một hơi thật sâu đứng lên chắp tay nói.
- Tiến gia quả thật lòng ôm chí lớn thật là tiểu nhân tầm mắt hạn hẹp rồi, về sau tiểu nhân biết phải làm sao rồi.
Triệu Tự Doanh muốn cắm rễ ở cửa sông Thanh Giang, muốn biến nơi này thành vùng đất giống như Từ Châu, lời này không nói rõ được với bên ngoài như thế, với bên trong cũng cẩn thận. Chính bởi vì không có biểu lộ rõ ràng có một số người không cách nào lĩnh hội làm người làm việc cũng cảm thấy khó khăn, lời bàn luận và thái độ của Chu Học Trí thay mặt cho rất nhiều người.
Chu Học Trí bên này còn chưa cáo từ, Thành Đại Hổ bên ngoài đã nhanh chân bước vào. Triệu Tiến hi vọng tất cả xem cửa sông Thanh Giang thành địa bàn giống như Từ Châu, nhưng đội Nội Vệ và đội Thân Vệ không nghĩ như vậy. Lưu Dũng và Cát hương đều chiếu theo cục diện khẩn yếu nhất đi bố trí, không nói tới tháng ngày sau này, cửa sông Thanh Giang trước mắt vẫn là rồng rắn lẫn lộn như cũ không làm được chu toàn.
Chỗ Triệu Tiến cư ngụ liền kề chỗ trú đóng của đoàn thứ hai, một liên đội Thân Vệ và đội nhân mã ở bên trong trạch viện của Triệu Tiến, lấy chỗ ở này làm tâm kéo dài mãi tới ba con đường bên ngoài, mỗi chỗ đều có tai mắt ngầm của đội Nội Vệ và trạm gác của bọn gia đinh.
Sau khi Thành gia đầu nhập sang đây, rất là hết mực trung thành với Triệu Tiến, Thành Đại Hổ có tầng quen biết này ở đây lại lập được mấy lần công lao, địa vị ở trong đội Nội Vệ tăng lên rất nhanh, hiện giờ gần như chẳng sai kém hơn địa vị của Nhiếp Hắc.
Bên dưới Triệu Tự Doanh có đội Thân Vệ và ba đoàn. Từ gia đinh thông thường bên dưới từng bước thăng tới đội trưởng, liên trưởng vậy phải ngày thường khổ công huấn luyện, lúc chiến đấu dũng mãnh giết địch, điềm tĩnh rất là nghiêm túc. Còn đội Nội Vệ thì không phức tạp như thế, có công tất thưởng, bán mạng làm việc khẳng định sẽ có chỗ tốt. Quy củ như thế công bằng đơn giản, đối với bọn hán tử giang hồ này lại rất hợp.
Nhìn thấy Thành Đại Hổ bước vào, Chu Học Trí vội đứng dậy cáo từ. Ba người Vương Triệu Tĩnh, Chu Học Trí và Như Huệ đều tránh né giao thiệp với đội Nội Vệ, có việc gì thà rằng rắc rối cũng sẽ tới tìm Lưu Dũng an bài, thậm chí tìm thẳng tới chỗ Triệu Tiến, đây cũng là quy củ ước định thành thói quen của Triệu Tự Doanh.
- Lão gia, bên ngoài bắt được một người, sáng sớm tinh mơ đã sang đây thập thò lén lút nhìn ngó. Tiếu nhân lập tức dẫn dụ y tới, lúc không có ai nhìn thấy bắt trói người ở con đường trước cổng kia rồi ném vào địa lao. Kết cuộc người này ở trong địa lao nói mình là Bổ khoái của huyện nha Sơn Dương tên gọi là Mạnh Siêu, nhất định đòi gặp Tiến gia. Tiểu nhân sắp xếp người đi hỏi thăm, thật sự có người như thế cũng có dáng vẻ như vậy. Tiểu nhân lúc này mới sang đây bẩm báo Tiến gia.
Nếu như thật là người chợ búa giang hồ, bị bắt vào như thế khẳng định đã bị nghiêm hình tra khảo, hỏi ra được khẩu cung mới đi sang bẩm báo. Nhưng một Bổ khoái quan sai của nha môn rình mó lén lút lại đây, tới rồi còn đòi gặp Tiến gia, chỉ đành sau khi xác nhận thân phận mới báo lên.
Nghe được điều này, Triệu Tiến cũng hơi sửng sốt, tên này mang máng có nhớ ra, lại nghĩ không ra được là ai, hơn nữa còn là Bổ khoái của huyện nha Sơn Dương, đây càng là lạ lùng.
Người vừa dẫn tới, Triệu Tiến mới biết rõ tại sao có ấn tượng. Lúc đó ra tay đánh nhau to với người giang hồ bên cửa sông Thanh Giang, sau khi Bổ khoái sai dịch tới, bị hung hãn của Triệu Tự Doanh dọa sợ tới mức khiếp đảm, chỉ có một Bổ khoái trẻ tuổi dám ở nơi đó nói Triệu Tự Doanh trang bị trường mâu cung tiễn làm trái lệnh cấm binh khí, kết cuộc vị Bổ khoái trẻ tuổi này bị trưởng khoái dẫn đội giận dữ mắng mỏ, Mạnh Siêu này chính là Bổ khoái trẻ tuổi đó.
Hiện giờ Mạnh Siêu này ăn vận giống như tiểu nhị trong điếm, trên mặt có mấy vết bầm tím, trên người bị trói rất chặt, nhìn ra hẳn là vết thương mới có bị người bắt ra tay. Sắc mặt vàng vọt, lông mày nhỏ nhắn, mắt bé tí, còn có vẻ mặt đầy chính khí, những đặc trưng đó vẫn là rất dễ dàng để cho người ta nhớ kỹ.
Mạnh Siêu bị mang tới trước mặt Triệu Tiến, vừa nhìn thấy Triệu Tiến đã muốn tiến lên lại bị Thành Đại Hổ ở đằng sau đè cứng ngắt lại, động đậy không được. Mạnh Siêu chỉ còn nước ở tại chỗ nói.
- Tiến gia, tiểu nhân là Bổ khoái Bổ phòng Mạnh siêu của huyện Sơn Dương, có việc muốn cầu xin Tiến gia, xin Tiến gia trước thả tiểu nhân ra được không?
Triệu Tiến cũng là tò mò, bảo người đội Nội Vệ nới lỏng dây trói của y ra, Mạnh Siêu đó bị trói cả người khó chịu, song sau khi được cởi trói cũng biết điều không có cử động xằng bậy, cứ như thế rũ tay đứng ở nguyên chỗ. Thành Đại Hổ thì cách y xa một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm.
Mạnh Siêu đứng ở đó mắt nhìn bốn phía xung quanh, nhìn thử Triệu Tiến, lại nhìn thử sang mấy người bên cạnh, vẻ mặt lúng túng, ở đó do dự không chịu mở miệng. Thành Đại Hổ bên cạnh cũng sắp sửa động thủ, Mạnh Siêu này mới ngập ngừng nói.
- Tiến gia, tiểu nhân... tiểu nhân lần này... lần này... muốn xin Tiến gia chủ trì công đạo.
Thanh âm càng ngày càng nhỏ, nếu không phải trong phòng cũng đủ yên ắng, Triệu Tiến thật đúng là chưa chắc nghe rõ ràng.
Triệu Tiến phì cười hỏi ngược lại một câu.
- Một Bổ khoái như ngươi tới cầu ta chủ trì công đạo sao?
Vẻ mặt của những người khác bên trong phòng cũng ngạc nhiên. Việc cấu kết trong quan phủ coi trọng lấp liếm bao che lẫn nhau, có lẽ người khác không có được công đạo, nhưng người trong quan phu nhất định là có công đạo. Chớ nhìn y chỉ là một Bổ khoái nho nhỏ cho dù Tri huyện muốn động tới y, cũng phải cẩn thận ba phần.