Phủi qua lớp cát dùng để lấp ngọn lửa nhìn thấy một bao giấy dầu chưa cháy hết, bên trong có sợi bông tẩm dầu và dây hương đứt rời, trong bọc giấy chứa hương tro và vụn gỗ trộn lẫn với bột phấn. Người từng trải vừa nhìn qua cái này đều hiểu rõ, đây chính là mưu mẹo nhỏ phóng hỏa của chốn giang hồ.
Bọc giấy như thế vứt ở chỗ cần phóng hỏa, dây hương chầm chậm đốt cháy, khi cháy đến bao giấy dầu sẽ bốc lửa, nếu trộn lẫn cùng pháo hoa, hỏa dược như thế sẽ bùng nổ một cái, khiến đốm lửa bắn tóe lên. Thời điểm gây cháy cũng dễ điều chỉnh, dù sao người phóng hỏa bố trí kĩ càng mới rời đi, bí ẩn khó phát hiện. Đợi khi xảy ra hỏa hoạn, người châm ngòi lửa sớm đã khuất dạng rồi.
Có kẻ am hiểu phóng hoả sau khi điều tra ra cái này, một đám người tuần tra hộ vệ chợ lớn nhất thời trở nên khẩn trương, một bên an bài tất cả người của cửa tiệm tự đi tra xét, một bên phái người đi bẩm báo với Triệu Tiến.
Mỗi cửa tiệm đều có người trực gác trông coi, đây cũng quy củ của chợ lớn. Vốn rằng có không ít thương gia không muốn lưu lại người trấn thủ, cách làm này cũng là nên có. Chỗ có Triệu Tự Doanh trấn thủ, những kẻ sâu mọt làm sao dám giơ tay tới nơi này.
Lúc này thật lộ ra chỗ có lợi của quy củ này. Mỗi một nhà đều có người canh chừng, một số ít nhà lười nhác không có ai ở, bọn hộ vệ chỉ gọn nhẹ trèo tường đi vào. Vừa nghe có người phóng hoả, ai cũng không dám chậm trễ, nhà nào nhà nấy cẩn thận kiểm tra mọi ngóc nghách. Cứ như thế tiếp tục lục soát cũng tìm được hai nơi lửa âm ỉ không bị thiêu cháy. Phỏng đoán sơ qua lúc phóng hoả chính là trước đó khoảng một khắc, rõ ràng là người phóng hoả đã lựa chọn nơi thế lửa dễ lây lan để bố trí.
Lục soát tra ra được những nơi có mồi lửa, mọi người đều không dám thả lỏng. Mỗi hộ thương gia đều hết sức chăm chú nhìn chằm chằm, để sẵn bên tay thùng nước và cát, một khi xảy ra chuyện gì liền lập tức chạy sang dập tắt.
Bọn Triệu Tiến cuối cùng cũng đến. Người của võ quán Triệu gia cũng đã đến. Võ quán Triệu gia vốn là ở trong thành, nơi đó là vũ phu giang hồ một vùng Từ Châu, Bi Châu và đoàn luyện trộn lẫn Từ Châu, chỉ riêng theo dõi việc làm của đủ mọi hạng người trong chợ cửa sông Thanh Giang.
- Biết là ai giở trò hay không?
- Không đoán được. Người muốn đưa chúng ta vào chỗ chết thật sự nhiều lắm. Thật sự là cẩm y vệ bên kia sẽ không làm như vậy, chỗ đáng giá như vậy bọn họ sao nỡ bỏ được?
Nếu lửa không thiêu rụi, mọi người cũng không nên khẩn trương. Sau khi xuống ngựa trò chuyện vài câu, đi vào bên trong chợ lớn. Các con đường lớn trong vùng chợ lớn đều có đèn đuốc sáng trưng. Các đạo nhân mã Triệu Tự Doanh, người làm của thương gia cũng chạy vào chạy ra, có một loại tình cảnh khẩn trương nôn nóng ngập tràn khắp chốn.
Có không ít tiểu nhị của cửa hiệu, tiệm buôn đã kiểm tra xong nhà mình, đang mới buông lỏng một chút, nghe thấy động tĩnh bọn người Triệu Tiến kéo sang, đều đi ra xem náo nhiệt. Tất cả mọi người đều biết Tiến gia tuổi còn trẻ nhưng vẫn chưa có mấy người nhìn thấy chân diện mục.
Vào thời thế này sở dĩ được tôn sùng, là bởi vì có tiền có thế. Người giàu sang trẻ tuổi bậc này đều không phải nhỏ, nhìn thấy Triệu Tiến và bọn huynh đệ toàn là những chàng trai trẻ tuổi đi tới, ai ai cũng thấy kinh ngạc.
- Cơ quan phóng hoả đã tìm được vài cái. Bốn cái bắt lửa, còn có ba cái đã tắt rồi. Người phóng hỏa này lòng dạ cũng thật độc ác, đều đặt ở những nhà kho dễ dàng bốc cháy. Vừa bén lửa là đốt được một vùng lớn.
Lúc Lưu Dũng bẩm báo, sắc mặt vô cùng khó coi.
Những cơ quan phát hoả này đều do người làm, hiển nhiên là không hoàn thiện, nhưng một vùng đông đúc như vậy, chỉ cần lửa bốc lên vậy tất nhiên là thiệt hại rất lớn người và hàng hóa. Lưu Dũng nói đến điểm này, hiển nhiên lòng vẫn còn mang sợ hãi.
Song khiến cho sắc mặt y khó coi như thế không chỉ là vì sợ trước sợ sau. Lưu Dũng liếc mắt nhìn Dư Trí Viễn cách đó không xa, cố ý đè thấp thanh âm nói.
- Người đến người đi nơi chợ lớn Thanh Giang này thật sự quá nhiều. Phóng hỏa e rằng vào lúc chợ tan. Lúc đó người càng nhiều càng lẫn lộn. Mấy căn tiệm có tai mắt kia cũng không có bị đốt. Ở trong chợ lớn này e rằng cái gì cũng tra không ra. Tiểu đệ có cách không quá hoàn hảo. Đêm nay khóa chặt nơi này, sáng mai tra hết một lượt từng căn tiệm. Đại ca, nếu như thuận tiện, tiểu dệ muốn điều ra mấy Bổ khoái, sai dịch từ trong nha môn Từ Châu sang đây, bọn họ am hiểu hơn chút ít.
Triệu Tiến nghe hiểu ý của Lưu Dũng. Bày ra nhiều như thế, chẳng qua chỉ là tận dụng hết người làm việc mà thôi, muốn tra ra được cái gì thật sự quá khó.
Triệu Tiến nói như chém đinh chặt sắt.
- Tra, tra kỹ càng. Người ngoài làm việc không kỹ lưỡng bằng chúng ta. Chỉ cần có sơ hở sẽ bị chúng ta bắt được.
Lưu Dũng thở dài nhưng vẫn là gật đầu vâng dạ.
Dư Trí Viễn để mắt tới sắc mặt của bọn huynh đệ của Triệu Tiến cũng rất khó coi, y biết điều đi ra xa một tí, chỉ có Ngưu Kim Bảo vẫn luôn duỗi hai tay đi theo đằng sau Triệu Tiến, cũng không màn tới bên đó đang nói chuyện cơ mật gì.
Đang lúc nói chuyện chuyển sang một góc đường chợt nghe đằng sau có người hô hoảng, lại nghe thấy chỗ nào đó lóe sáng một cái, ngay sau đó có người gân cổ hô lớn.
- Đi lấy nước.
Lưu Dũng la lớn.
- Mau sang đấy cứu lửa. Con mẹ nó còn đứng đần mặt ra đấy làm gì.
Giọng nói cũng có chút rít gào, bên này cũng nhìn thấy ánh lửa, thế lửa khẳng định không nhỏ.
Lưu Dũng nghiến răng nói.
- Chẳng lẽ là thứ đồ dính dầu gì rồi.
Các lộ nhân mã Triệu Tự Doanh đang bận rộn trên đường phố vội vã chạy sang đấy.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, vốn rằng tình cảnh mở tiệc chiêu đãi Dư Trí Viễn rất thoải mái, tâm tình hắn cũng không tồi. Nhưng trong thoáng chốc đã xảy ra chuyện này, tình cảnh vừa rồi đột nhiên trở nên khẩn trương. Vốn cho rằng cửa sông Thanh Giang đã nắm vững trong tay, không ngờ rằng vẫn xảy ra nhiễu loạn như thế. Ngoại trừ Cẩm Y Vệ, còn có bao nhiêu kẻ thù bụng dạ khó lường ở chỗ tối.
Triệu Tiến dặn dò.
- Khống chế không được thế lửa thì dỡ cửa tiệm xung quanh xuống, thà rằng hủy một gian cũng đừng để cho chợ lớn này toàn bộ đều gặp tai ương.
Trên đường phố đã trở nên hỗn loạn, cửa tiệm bốc lửa kia cùng với xung quanh có người chạy ra ngoài, còn người của Triệu Tự Doanh đi về hướng đó, chen chúc lẫn nhau, rất là phiền toái.
Một gã tiểu nhị trẻ tuổi cửa tiệm, hồn bay phách lạc chạy tới, nhìn điệu bộ cũng là sợ choáng váng, luôn mồm luôn miệng kêu la thất thanh.
- Cháy rồi, lửa cháy rồi. Bất thình lình bốc cháy rồi.
Bọn Triệu Tiến đã né tránh sang bên đường, tiểu nhị này không ngờ chạy thẳng sang đây.
Hai gã gia đinh đứng ở đằng trước Triệu Tiến giơ tay đi ngăn lại, nhưng không nghĩ tới tiểu nhị này trong thoáng chốc bỗng dưng dồn sức tăng nhanh bước chân phá ngay ngăn trở, lúc xuất hiện ở trước mặt Triệu Tiến trong tay đã có thêm thanh chủy thủ.
Trên đường lồng đèn vân vân đều có, trên đường phố coi như sáng ngời, Dư Trí Viễn tửu lượng không kém, vừa nãy cũng không có uống nhiều, lúc này tay chân rất nhanh. Gã lúc này nhìn rõ được xảy ra chuyện gì, nhận rõ ràng sát khí và nguy hiểm, Dư Trí Viễn theo đó lui về đằng sau.
Gã bên này lùi về sau, Vương Triệu Tĩnh lại tiến lên trước. Người nọ mới phá mở được hai gia đinh Vương Triệu Tĩnh đã sải bước tiến lên, lúc cất bước trở ngược tay rút kiếm đâm ra, chiêu thức liền thành một mạch, mũi kiếm sắc bén đâm thẳng vào ngực "tiểu nhị" kia. Kiếm đâm vào, cử chỉ tiểu nhị kia đột nhiên dừng lại, bổ nhào trên đất.
Vương Triệu Tĩnh run vẩy máu trên kiếm, tra kiếm vào vỏ. Ngưu Kim Bảo sau lưng Triệu Tiến đã nắm đoản đao trong tay, làm ra thế muốn ném mạnh, nhìn thấy thích khách đằng trước đã giải quyết lúc này cử chỉ mới dừng lại.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Hóa ra phóng hỏa là vì cái này.
Chuyện tới như thế còn có gì không hiểu.
Nói được một nửa, mọi người bên cạnh Triệu Tiến mới rút binh khí ra. Mấy người ven đường chạy sang cứu hỏa bất thình lình xảy ra rối loạn, trong tay bọn chúng cầm thùng cát và vạc nước, thừa lúc đó nhằm hướng bọn Triệu Tiến hất tới, mượn cơ hội không kịp trở tay, xông thẳng lên.
Cát đất che mờ mắt, bên kia vừa hất ra, Triệu Tiến đã dùng tay che mắt, theo đó thoái lui hai bước về phía sau, móc ra chuôi đao ở nơi tay, ngẩng đầu nhìn sang, thấy Lưu Dũng và Vương Triệu Tĩnh đã chắn ở hai bên hông của hắn, đằng sau là hai gã gia đinh còn đứng ở đằng trước thân mình là Ngưu Kim Bảo.
Vừa rồi mới bắt đầu tập kích bất ngờ Ngưu Kim Bảo đã không kịp chắn ở trước người Triệu Tiến, gã không có nhắm mắt hoặc là dùng tay ngặn đỡ, chỉ híp mắt, một tay cầm đoản phủ, một tay nâng đoản đao, quăng thẳng vào hai người xông tới đối diện. Hai kẻ đó không kịp phòng bị, một người bị búa bổ trúng cái trán, một người bị đoản đao xuyên vào đầu, ngã ngửa ra sau.
Triệu Tiến thoái lui, Ngưu Kim Bảo sải bước nghiêng người, lại bao quanh trước người Triệu Tiến. Gã thích khách thứ ba đã xông tới nhìn thấy Ngưu Kim Bảo trước mắt, không có mảy may chần chừ, đoản đao trong tay nhấc lên, tay trái khẽ run, từ trong cổ tay rơi xuống một cây thiết thích, dồn sức đâm vào đùi Ngưu Kim Bảo. Thích khách đã nhìn ra, đằng sau Ngưu Kim Bảo chính là Triệu Tiến.
Ngưu Kim Bảo không có né tránh, gã hiện giờ đã hai tay không, tay trái của gã chém xuống đánh trúng cổ tay đối phương, hữu quyền lại đánh thẳng.