Kẻ sĩ, sĩ tử của Đại Minh thật đúng là nói thoả thích, không hề cố kỵ, có mấy lời ngay cả họ cũng cho rằng không nên nói đều đem ra nói chuyện cười đùa vui vẻ. Phải biết rõ bất kể là Vương Triệu Tĩnh hay là Tôn Truyền Đình kia, đều là hạng người điềm đạm, chững chạc.
Chuyện trò cũng chỉ không tới một canh giờ, Tôn Truyền Đình cáo từ ý vẫn chưa thỏa mãn. Kế tiếp vẫn phải ôn luyện đèn sách, đợi sau khi khảo thí nếu có cơ hội hoặc uống trà, hoặc uống rượu, cuối cùng cũng phải lại tụ họp một lần.
Sau khi đi tiễn Tôn Truyền Đình, trở lại trong phòng, Vương Triệu Tĩnh cười nói với Triệu Tiến.
- Đại ca, tiểu đệ ngược lại cảm thấy, Tôn Truyền Đình này thi Hội hẳn sẽ không tồi chăng?
Triệu Tiến hỏi lại.
- Sao lại nói thế?
Những ngày qua bọn họ cũng cảm thấy buồn bực, hôm nay chuyện trò vui vẻ, hơn nữa Tôn Truyền Đình này rất có kiến văn, cũng không phải hủ lậu nhà nho nghèo, khiến tâm tình mọi người rất là dễ chịu.
- Tiểu đệ tuy rằng không qua được khảo thí, nhưng cũng nghe người ta nói qua. Khảo thí là đại sự cả đời, một tháng sắp tới, người tầm thường ngày ngày nôn nóng không chịu nổi, đọc không vô chữ, nuốt chẳng nổi cơm, cho nên đều coi trọng trước khi thi không đọc sách, khuây khỏa vui chơi, chỉ mong tâm bình tĩnh đi thi. Lòng vững vàng đọc sách, không phải hạng người điên rồ chính là người trầm ổn. Huynh nhìn tâm tình Tôn Truyền Đầu này lòng ôm hoài bão, khẳng định là loại người sau, có bản tính khí độ như thế, nghĩ rằng sẽ không kém rồi.
Bình luận mấy câu, Vương Triệu Tĩnh lại cảm thán nói.
- Nhưng kỳ khảo thí này cũng không chỉ xem sách, còn phải xem người, còn phải xem trời. Kết cuộc thế nào thật đúng là khó mà nói được.
Triệu Tiến xen vào một câu.
- Tôn gia nhiều thân bằng quyến thuộc trong kình thành như thế. Y cũng không phải kẻ thiếu ngân lượng, bản thân lại có bản lãnh, cũng không có gì khó nói.
Sau khi Vương Triệu Tĩnh nghe xong cười gật đầu nói.
- Cũng là đạo lý này.
Nói xong những lời này, Triệu Tiến lại ở nơi đó có chút xuất thần. Động tĩnh Vương Triệu Tĩnh châm trà mới làm hắn bừng tỉnh, Triệu Tiến gãi đầu nói.
- Chẳng biết tại sao, cái tên Tôn Truyền Đình này huynh nhớ là nghe qua ở đâu rồi.
- Hả?
- Không để ý tới nữa. Trong thiên hạ kẻ họ Tôn không biết có bao nhiêu. Có lẽ là thân thích bên phía Đại Lôi.
Triệu Tiến cũng không muốn phí quá nhiều trí óc cho vấn đề này, khoát tay tùy ý nói.
Những ngày tiếp theo cũng bức bối như vậy, Tôn Truyền Đình cũng không có sang thăm hỏi, trong hội quán trở nên vô cùng an tĩnh. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh ở trong hội quán càng lúc càng ngắn, ở Vương gia càng lúc càng dài. Bởi vì ở hội quán đối luyện sẽ gây ra động tĩnh, quấy rầy người khác cũng là không tốt.
Sau đó thi Hội tới rồi, có lẽ biết rõ trước đó chưa làm bài văn gì, tính tình làm việc Vương Hữu Sơn cũng nghiêm túc, tất cả đối với trúng khảo cũng không có kỳ vọng gì, cho nên đi theo Vương Triệu Tĩnh đi trường thi chỉ có Hà Thúc, Vương Hữu Sơn lưu Triệu tiến ở trong nhà nói chuyện.
- Phập phù phập phồng, trong triều đình không nói đúng sai, chỉ hỏi xuất thân phe cánh nào. Ta cũng là nản lòng thoái chí, sớm đã muốn về quê nhàn rỗi. Sở dĩ còn lưu ở nơi này, chính là muốn vì những tiểu bối các con làm một số việc. Chỗ Từ Châu đó các con nắm vững rồi, nhưng ở bên ngoài, sự tình các con làm được quá ít. Trước mắt con đường của ta tàn lụi rồi, nhưng thân phận chức quan còn đó, chỉ cần ngân lượng đủ đầy, rất nhiều chuyện vẫn là làm tiếp được.
Nếu như ngày đó Tôn Truyền Đình nhìn thấy một màn này, khẳng định giữ vững không được khí độ trầm ổn của bản thân mình. Ngự sử xuất thân tiến sĩ quyền quý, ở trước một vãn bối còn là võ phu vãn bối không có xuất thân gì, không ngờ phóng túng như thế, hoàn toàn là thái độ nói chuyện ngang hàng.
Trong lời ngoài lời Vương Hữu Sơn đều lộ ra ý chán nản. Năm đó cáo quan về quê, tâm tính thật phải thong dong rất nhiều so với lúc này, trong lòng Triệu Tiến cũng có phán đoán. Vương Hữu Sơn cũng biết rõ bản thân lần này lại rời khỏi quan trường e rằng cũng không còn cơ hội và khả năng phục chức gì nữa. Người đọc sách gian khổ đèn sách khắc khổ, nhiều năm vì cái gì, lúc này đây đều thành mây khói, cũng khó trách tâm tình không cao.
- Lòng không cần quá lớn. Từ Châu chiếm một góc thiên hạ, còn là chốn thâm sơn cùng cốc, không đáng coi vào đâu với bên ngoài. Lúc này triều đình đang dụng binh ở Liêu Đông, một năm hai năm không khả năng chấm dứt. Nhìn hẳn là cơ hội tốt cho người luyện võ kiến công lập nghiệp. Một thân bản lãnh của con lại có vốn liếng sâu dày như thế, có được phong Hầu cũng là giàu sang mấy đời.
Lời này của Vương Hữu Sơn nói cũng rất thẳng.
Triệu Tiến ở nơi đó nghe trả lời cũng rất thận trọng, chỉ là nói.
- Ý kiến của thúc phụ, tiểu điệt sẽ ngẫm nghĩ thật tốt.
Hắn không có cho câu trả lời đich xác.
Ngày hai mươi tám tháng hai, thi Hội kết thúc, Vương Triệu Tĩnh cũng về tới Vương gia, không giống dự đoán của Triệu Tiến, vẻ mặt, tâm tình của Vương Triệu Tĩnh đều rất tốt, vừa vào nhà đã cười nói.
- Văn bài bỏ mất mấy năm, làm văn chương cũng không xa lạ, tự mình cảm thấy vẫn tốt, cũng không có gì lo lắng thấp thỏm.
Tất cả đều có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, Vương Hữu sơn nói rất thẳng thắn.
- Nếu như thi xong rồi, vậy ngày mai lên đường trở về. Về sau việc như vầy phải làm ít đi. Trên người Tiểu Tiến gánh nhiều trọng hệ, chẳng lẽ không biết điển cố cải trang vi hành sao?
Đây vốn chính là tính toán của Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến, vội vàng an bài người đi sắm sửa. Tình phụ tử giữa Vương Hữu Sơn và Vương Triệu Tĩnh cũng không có âm thầm dặn dò gì, chỉ là ngay trước mặt Triệu Tiến nói.
- Kẻ làm cha này hết thảy đều tốt, cũng biết rõ tự chăm sóc mình. Con ở nhà cũng phải thận trọng cẩn thận không được phụ bạc những huynh đệ đó của các con.
Tuy nhiên hôm sau Vương Hữu Sơn sáng sớm đã rời nhà đi Đô Sát Viện, chỉ lưu lại Hà Thúc mang bọn Triệu Tiến rời kinh. Dọc theo đường mọi người rất yên lặng, kinh sư trong tháng hai đã không có khung cảnh tết nhất gì nữa nhưng vẫn lạnh như trước, đây khiến cho tâm tình con người càng thêm bức rứt.
Sau khi tiễn đoàn người tới Thông Châu tụ họp với đội cũ, đã là thời khắc xế chiều, Hà Thúc dặn dò mấy câu, trước khi sắp đo vẫn là không kìm nổi nói.
- Thiếu gia, đêm qua lão gia cả đêm không ngủ, cũng không muốn khiến cho cậu nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy cho nên sớm đi quan thự. Thiếu gia trở lại Từ Châu, nhất định phải bảo trọng bản thân.
Nghe thấy những lời này, Vương Triệu Tĩnh tự giam mình trong phòng thật lâu, trước khi trời tối đen mới ra ngoài, lúc này ngược lại không nhìn ra gì khác thường rồi.
Bọn gia đinh hộ vệ tuy rằng có thay lượt, tuy nhiên ở Thông châu bị đè nén cũng quá lâu rồi. Triệu Tiến dứt khoát phái người bao hết mấy gian phòng ở tửu lầu, an bài tất cả đi sang ăn uống thật đã, cũng coi như khao thưởng.
Thông Châu ở bên cạnh kinh sư, hạng người giàu sang, văn nhân sĩ tử đông đúc, việc làm ăn quán trà tửu lâu vân vân trước giờ không tệ. Lúc bọn Triệu Tiến đi sang, chỗ ngồi dưới lầu đều gần như kín hết cả.
- Nghe nói Dương Hạo kia tuyên thệ xuất quân ở Liêu Dương, chém tướng chạy trốn, tế thần bái trời, nhưng thời điểm sắp ra trận chém trâu, đao chém trâu không ngờ gãy mất, đổi một thanh đao khác lại gãy mất.
Mấy kẻ sĩ áo dài ở nơi này nói chuyện trên trời dưới đất, nói tới chỗ này, một đám người lớn tiếng cười vang, cảm thấy cực kỳ thú vị.
- Kẻ giết trâu nói là Đỗ Đại Đảm (gan lớn như hạt đậu), còn có người nói là cháu họ của Lưu Đại Đao (đao gãy), đám hán tử thô hào đó ngay khi ấy sắc mặt đều tái xanh hết thật sự là trò cười.
Đỗ Đại Đảm thiết nghĩ là nói tới Đỗ Tùng, Lưu Đại Đao nói được chính là lão tướng Lưu Đĩnh. Lúc tuyên thệ xuất quân giết súc vật tế thần là việc rất trọng đại, cũng chỉ có Tổng binh, Đại tướng dẫn binh mới có tư cách, kết cục vẫn ngoài chuyện như vậy.
Khách ngồi ở bàn bên cạnh cũng đang cười, chỉ có sắc mặt bọn Triệu Tiến rất khó coi. Tổng binh, Đại tướng đều là dòng dõi võ tướng, dù nói thế nào, từ nhỏ tập võ tôi luyện sức lực vẫn là có. Đỗ Tùng và Lưu Đĩnh kia cũng là mãnh tướng và danh tướng, giết trâu khẳng định dễ dàng, kết cục đao gãy hai lần, đó chính là võ bị có vấn đề lớn rồi.
Binh khí Tổng Binh, Đại tướng sử dụng tất nhiên là hàng thượng đẳng chọn lựa kỹ càng, ngay cả đồ bọn họ dùng cũng là như vậy, binh tốt thông thường bên dưới nghĩ cũng biết.
Đoàn người Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh sau khi nghỉ ngơi một đêm ở Thông Châu mới lên đường. Thông Châu của phủ Thuận Thiên cũng được xem là nơi tụ hội của hàng hóa của cải, ở nơi này bù đắp đồ đạc cũng rất dễ dàng, bất kể người và ngựa đều nghỉ ngơi và chỉnh đốn đủ lâu.
Có từng trải lúc tới, đường trở về cũng rất là thuận lợi, lần này đoàn người Triệu Tiến cũng biết nơi nào không an bình, nơi nào có chỗ bù đắp đồ thiếu hụt, không có thì giờ chậm trễ.
Đường trở về dùng ít hơn ba ngày so với lúc đi, sau khi về đến Từ Châu, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh một trước một sau chia nhau ra về đến nơi, thậm chí không có người nào biết bọn họ cùng nhau đi kinh sư.
Thường ngày ở Từ Châu, tất cả vẫn cảm thấy nơi này là đất bắc lạnh khủng khiếp, nhưng suốt đường từ kinh sư trở về, lập tức cảm thấy nơi này là phương nam rồi, tiết trời ấm áp thậm chí còn có chút ẩm ướt, khiến cho người ta cảm thấy rất thoải mái.