Trong phòng yên lặng, lúc trước chính Triệu Tiến bận tâm với nơi đó nhất, hiện giờ thật ngược ngạo Triệu Tiến lại nói không can hệ. Vương Triệu Tĩnh ngây ngẩn cả người, cười gật đầu nói.
- Đúng thật không can hệ. Nơi đó có chuyện gì, chúng ta nghĩ quá nhiều cũng vô dụng.
Trong lúc nhất thời mọi người cũng không biết nói cái gì thì tốt, Vương Triệu Tĩnh lại lắc đầu, buông bức thư xuống nói.
- Còn có một chuyện, Triệu bá phụ bên đó là Thủ bị Tiêu huyện, Đổng thúc phụ bên đó là Thủ bị Đãng Sơn, công văn Binh bộ hẳn đến sau tết trung thu. Việc này một khi thành, Triệu Tự Doanh ở Từ Châu lại ung dung hơn rất nhiều.
Đây là chuyện vui, tuy nhiên trước nói chuyện đại bại ở Thanh Hà ở Liêu Đông sau nói tới cái này, mọi người thật sự không có tâm tình gì. Đổng Băng Phong ngồi yên ở đó trầm ngâm chốc lát nói.
- Chúng ta thả được ở chỗ Triệu bá bá và cha đệ một số người, lưu dân bên đó lại thêm nơi để đi.
Lưu Dũng cười nói.
- Hai vị thúc bá trấn thủ Tiêu huyện và Đãng Sơn, cục diện chúng ta ở Từ Châu hoàn toàn an ổn rồi. Mặc kệ quan phủ lén lút cũng không động được chúng ta. Ngay cả Tham tướng Từ Châu kia cũng không cách nào quá nhiều chuyện. Còn có tuy nói cắt xén bảy tám phần, nhưng dù sao có lương tiền phát xuống còn có chỗ ở. Tựu chung chúng ta giảm bớt được một chút.
Cát Hương cũng theo đó phụ họa.
- Phải lắm, đi làm lính ăn lương, đám khốn khổ khốn sở này khẳng định cảm thấy tốt hơn vất vả trong trại.
Triệu Tiến trầm mặc chốc lát nói.
- Thứ nhất, thứ hai đều không được buông lỏng, thứ ba cầm lấy hết. Tất cả binh lương đều phải cắt xén bằng sạch. Chỉ có ăn no gian khổ huấn luyện cho thật tốt mới được chọn ra làm đoàn luyện Từ Châu, tốt hơn chút nữa thì lấy ra làm gia đinh.
Cát Hương gấp gáp nói.
- Đại ca, chúng ta hiện giờ không có lý nào nuôi dưỡng quá nhiều người. Có được hai chỗ đi như thế hẳn nên bỏ lại chỗ tốt nhất mới phải. Dù sao bá phụ thúc phụ bên đó đều là trưởng bối nhà mình, khẳng định cùng chung một lòng.
Triệu Tiến lần này không có lên tiếng, Cát Hương cũng lập tức dừng lại, y có chút buồn bực, khó có được cơ hội đưa ra chủ ý hơn nữa mình nói không sai, tại sao đại ca có điệu bộ này.
Lần trầm mặc này còn phải lâu hơn so với Cát Hương dự liệu. Lúc Cát Hương có chút bất an, Triệu Tiến bỗng dưng mở miệng nói, trước khi nói còn cố ý quét mắt mọi người trong phòng, vẻ mặt có chút trịnh trọng, song giọng điệu lại rất thản nhiên.
- Thủ bị sao được lãnh binh là bởi vì triều đình cho bọn họ lãnh binh. Mặc kệ là tráng niên lưu dân hay là người nào, sau khi làm binh lính hết thảy chỗ tốt có được bọn chúng đều cảm thấy là của triều đình cho. Kẻ bọn chúng tạ ơn chính là triều đình, kính phục cũng là triều đình. Tới lúc đó việc gì cần chúng ta?
Trong phòng yên ắng, mỗi người đều trầm mặc không nói không rằng, trên mặt lộ ra vẻ suy tư. Ý trong lời của Triệu Tiến dường như có chút dính dáng tới Liêu Đông đại bại nói mới rồi, lại giống như nói một chuyện khác hơn nữa.
- Nếu như để cho bọn chúng cảm thấy làm việc cho triều đình không bằng làm việc cho chúng ta như thế mới có kính sợ trung thành. Bằng không với công lao và xuất thân của huynh đệ chúng ta, làm cái chức Thủ bị có khó gì nào?
Triệu Tiến hỏi ngược lại.
Lời này có lẽ có ý nghĩa sâu xa khác, trong đám huynh đệ của Triệu Tiến, cũng chỉ có Thạch Mãn Cường nghe được sẽ không suy ngẫm nhiều, người khác đều yên lặng.
Triệu Tiến không lý tới cảm thụ của tất cả, rất nhanh chuyển sang chuyện khác, hắn mở miệng nói.
- Tầng giao tình với Dư gia này vẫn hữu dụng. Thương nhân trên biển và hải tặc quả nhiên chính là một nhà. Lần này huynh phải nán lại nhiều thêm mấy ngày ở Từ Châum. Tiểu Dũng về cửa sông Thanh Giang trước. Đại Thăng dẫn theo bốn liên đi trại lưu dân Bi Châu, tập hợp người đợi lệnh. Lần này mang tráng niên bên trong lưu dân đi đánh một lần, để cho bọn chúng đổ máu lịch lãm rèn luyện.
Người được điểm tên đều vâng dạ, Triệu Tiến lại nói.
- Đại Thăng đợi tới lúc đệ tới trại lưu dân, trên đường muối sẽ có người đi gặp đệ, sẽ mang đệ sang đấy. Tới lúc đó cửa sông Thanh Giang bên kia sẽ có người hội hợp với đệ.
Trần Thăng gật đầu, Triệu Tiến đứng dậy nói.
- Có một số lời nói hết lần này tới lần khác, mọi người nghe cũng đã nhàm chán. Huynh đệ chúng ta còn chưa tới hai mươi, cái gì cũng không cần nóng vội, quýnh quáng ngược lại dễ hỏng chuyện.
Mọi người cười gật đầu. Lúc rời khỏi cửa, Triệu Tiến níu Trần Thăng lại, hai người ở riêng trong phòng mặt đối mặt nói.
- Vẫn luôn bỏ đệ trông nhà, lâu như thế cũng phiền phức. Đệ không ra ngoài đánh mấy lần không chỉ bản thân lạ tay, các huynh đệ bên dưới cũng không phục. Lần này ra ngoài nhất định phải làm cho đẹp một chút.
Trên mặt Trần Thăng lộ ra một nét cười mỉm thản nhiên nói.
- Chút chuyện nhỏ như thế, huynh sao phải lo lắng nhiều như thế. Yên tâm.
- Đao thương không có mắt, chúng ta mạnh thì có mạnh nhưng nhất định phải giữ gìn.
Trần Thăng cười nói.
- Giữ lấy lòng dạ hùng sư vồ thỏ. Đệ hiểu được. Nói đi nói lại đệ còn lớn hơn huynh mấy tháng. Sao huynh đối với đệ giống như nhị Hồng thế.
Triệu Tiến dùng tay vỗ bả vai Trần Thăng cũng không biết nói thế nào nữa. Trần Thăng khẽ gật đầu, xoay người muốn rời khỏi, nhưng lại dừng trầm giọng nói.
- Huynh quá để ý tâm sự của các huynh đệ. Chúng ta đích thật tuổi tác không lớn, nhưng đã đi tới bây giờ chẳng lẽ còn quay đầu được sao? Huynh ở đằng trước chúng ta đi theo. Nói quá nhiều, nghĩ quá nhiều ngược lại là lôi thôi.
Triệu Tiến theo đó trêu chọc một câu.
- Đại Hương suy nghĩ không ít.
Sau đó hít một hơi thật sâu.
Tất cả đều đã là người trưởng thành rồi, đã không quá quen với lời lẽ và cử chỉ thân mật và thân thiết, Trần Thăng tin cậy phát ra từ tận đáy lòng khiến cho Triệu Tiến muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ đành mỉm cười gật đầu trầm mặc.
Trần Thăng lại không đếm xỉa cái này, chỉ có điều cười khúc khích nói.
- Đại Hương đó gọi là thông minh sao? Đó là ngu ngốc sao? Còn thua xa Thạch Đầu.
Nói xong câu này, Trần Thăng gật đầu sải bước rời khỏi. Câu nói sau cùng của Trần Thăng ngược lại khiến cho Triệu Tiến suy ngẫm chốc lát, sau cùng lắc đầu cười khổ.
Triệu Tiến lúc không ở cửa sông Thanh Giang, vì chiếu cố con dâu, hai bố mẹ chồng Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa tới Hà Gia Trang bên này. Hiện giờ đã không cần lo lắng cục diện bên trong thành Từ Châu, ngoài sáng trong tối bên đó đều bị Triệu Tự Doanh nắm chặt chẽ trong tay.
Đi ra ngoài gần một tháng sau khi trở về cả nhà phải đoàn viên. Trước lúc ăn cơm Triệu Tiến mới nghĩ tới chuyện Thủ bị Tiêu huyện chưa từng nói qua với phụ thân Triệu Chấn Đường, trong nhất thời có chút băn khoăn cũng không biết Đổng Băng Phong bên đó có nói qua với nhà hắn hay chưa.
- Ta là cha con. Chuyện như vậy con tốt xấu gì cũng phải đánh tiếng trước. Nếu như không phải Đổng Cát Khoa khoe khoang với cha, cha vẫn không biết.
Điệu bộ của Triệu Chấn Đường ở trong dự liệu, cũng may Đổng Cát Khoa nói qua từ trước nếu như đêm nay nghe nói lần đầu, Triệu Chấn Đường chắn hẳn phát tiết bực bội nóng giận.
Ở trong hoàn cảnh như vậy, Từ Trân Trân theo đó không biểu hiện khôn khéo, lanh lợi của mình chỉ ngồi yên ở đấy lắng nghe, Hà Thúy Hoa ngược lại rất ngạc nhiên, không kìm nổi mở miệng nói.
- Thủ bị, đó chính là quan viên rất lớn.
Triệu Tiến sửng sốt, thầm nghĩ mẫu thân mình sao cũng biết tên gọi chức quan Thủ bị này. Chốn Từ Châu này vốn rằng không có chức quan Thủ bị này, cho dù nghe cũng không nghe trên đất này.
- Nhị thúc của con từng nói trên bàn cơm. Nói Từ Châu vệ chúng ta những năm đó cái chức lớn nhất mới chỉ là Thiên tổng.
Tâm tình của Triệu Chấn Đường rất trầm thấp, sau khi buôn bực nói một câu lại cười tự giễu nói tiếp.
- Nếu như nhị thúc con có được chức Thủ bị này, khẳng định cực kỳ vui mừng. Từ Châu vệ chúng ta kẻ bên trong coi trọng tiền của, quan chức, kẻ bên dưới uất ức chỉ biết sống tạm bợ. Mười năm nay chỉ có mấy Bả tổng, hai Thiên tổng. Năm đó lúc nhị thúc con ra ngoài lang bạt, còn nói với ông già của con. Nói ở bên ngoài tranh lấy công lao làm cái chức Thủ bị.
Vốn rằng đang nhấp từng ngụm rượu nhỏ, nói tới chỗ này, Triệu Chấn Đường lại uống một hơn cạn sạch rượu trong ly, cười ha hả dựng đứng dậy nói.
- Nhị thúc con, đệ ấy nhất định không ngờ được, cha lên làm Thủ bị, hơn nữa còn là nhờ sức con trai của mình.
Triệu Tiến cũng thở hắt ra, mỗi lần nói tới nhị thúc Triệu Chấn Hưng không chỉ phụ thân Triệu Chấn Đường phiền muộn cảm thán, bản thân hắn cũng không thoải mái, hơn nữa chiếu theo thói quen ngày thường phụ thân Triệu Chấn Đường sẽ uống không ít rượu, sau đó mượn rượu nhắc mãi rất lâu.
Lại không ngờ rằng mẫu thân Hà Thúy Hoa kéo phụ thân Triệu Chấn Đường dùng ánh mắt ra hiệu, Triệu Chấn Đường thở dài buông ly rượu ngồi xuống bàn ăn mấy miếng đồ ăn rồi nói.
- Thủ bị này nghe thì lớn, chỗ dùng tới lại nhỏ. Con cũng không trông cậy gì được, lại nói bằng vào cục diện hiện tại của con, chức Thủ bị hèn mọn này cũng giúp không được con.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Hài nhi biết rõ, hai chức này là thiêu hoa trên gấm, có phụ thân và Đổng thúc phụ mỗi người trấn thủ một nơi, chốn Từ Châu này không còn mầm họa gì nữa.
Trong một số tình cảnh nào đó, Triệu Tiến dùng giọng điệu như vậy nói chuyện, Triệu Chấn Đường cũng phải nói mấy câu bóng gió, lúc này cũng là như thế.
- Thiên tai nhân họa, con phòng được người, Hoàng Hà lụt lội con phòng được sao?