Lại nói tiếp rất khó chịu, xem con người giống như hàng hóa. Nhưng mặc kệ làm người trong cuộc hay là người ngoài, đều là thèm muốn không được như vậy. Ngược lại Triệu Tiến lười nhiều chuyện. Chu Học Trí bên đó cũng là nghĩ như thế. Con gái nhà y gả ra ngoài, cũng nhất định phải làm vợ lớn chính thê. Nhưng nếu như được ở bên cạnh Triệu Tiến, chỉ cần được ở bên cạnh, danh phận gì đó đều bỏ qua, bỏ sạch.
Đừng nhìn bản thân Chu Học Trí không ở Từ Châu, đối với động tĩnh bé tí xíu nơi đó cũng rất hiểu rõ. Y thậm chí biết rõ, ngay cả Từ Trân Trân cũng muốn thu nạp Mạnh Tử Kỳ. Nếu như bảo con gái nhà mình cũng đi con đường đó, Chu gia về sau sẽ không còn lo nghĩ.
- Hai đứa tiểu tử nhà ngươi không thích học võ phải không?
Đối với hai đứa con trai của Chu gia, Triệu Tiến có ấn tượng, ngược lại con gái nuôi ở trong nhà, chỉ gặp qua một lần.
Chu Học Trí xuất thân người đọc sách làm phụ tá, con cái từ nhỏ chạm qua cũng là bút mực, giấy, sổ sách và bàn tính, đối với chuyện vũ đao xách thương không có yêu thích gì cả.
Chu Học Trí cười nói.
- Cái tuổi này cũng nên học chút thứ gì đó rồi. Làm phiền Tiến gia an bài cho cái tiền đồ.
Triệu Tiến theo đó hỏi một câu.
- Không đi đọc sách sao?
Vương Triệu Tĩnh bên cạnh ho khan một tiếng, Chu Học Trí rất dứt khoát lắc đầu nói.
- Có tiểu nhân dạy dỗ, cũng nhận được mặt chữ, cũng đọc được mấy cuốn sách. Nhưng ở vùng Từ Châu chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là trúng khảo cái tú tài. Hiện giờ ai còn để ý ôm khư khư chỗ tốt của tú tài. Mong Tiến gia an bài đi.
Trúng được cái tú tài này, Triệu Tự Doanh dễ dàng điều khiển, trên đất này cũng không có trở ngại gì. Nhưng những chỗ tốt công danh tú tài mang tới so với Triệu Tự Doanh dành cho thật sự là kém xa một trời một vực, hà huống chi còn là bản thân ở trong đó như Chu Học Trí.
Nhìn thấy thái độ kiên quyết của Chu Học Trí, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát gật gù nói.
- Một khi đã như vậy, hai đứa con trai của ngươi có căn cơ ngươi dành cho, thật hợp đi vào trong nha môn làm việc. Mấy nơi Hộ phòng, Hình phòng, Công phòng ngươi chọn cái nào bọn chúng thích, bảo bọn chúng trước đi vào rèn luyện.
Vừa nghe cái này, Chu Học Trí lại có chút nôn nóng, vội vàng nói.
- Tiến gia, tiểu nhân không thèm muốn làm việc trong nha môn. Tiểu nhân là muốn bảo hai đứa con không nên thân đi theo làm việc ở chỗ Tiến gia.
Triệu Tiến nói rất thành thật.
- Không nói bảo bọn chúng đi làm văn lại. Nhưng trước mắt không học võ lại muốn học tập rèn luyện chỉ còn cách đi Lục phòng, học hỏi một chút những Lại mục giảo hoạt kia. Trong nha môn phần lớn khoa cử, con đường chính đáng đều phải mày mò tìm hiểu. Sư gia lại là người của bọn họ. Kẻ dạy cho bọn nhỏ bản lãnh thật sự cũng chỉ có những văn lại đó.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Đại ca, sư gia kia vẫn là kẻ thức thời. Nếu như khả thi, đánh tiếng một cái là được.
Y cũng coi như xuất thân con đường khoa cử, lời Triệu Tiến khiến y nhịn không được cười chua chát.
Chu Học Trí nhẩm tính chốc lát, gật đầu nói.
- Vậy chiếu theo lời lão gia làm. Hai đứa con kia đã quen nuông chiều, chỗ lão gia nên quản giáo thì cứ quản giáo.
Thực vụ trong nha môn quan phủ đều là bọn sai dịch và văn lại không được xếp thứ bậc đang làm, thủ đoạn quy củ, già dặn, lão luyện đều rất phong phú. Còn bọn quan viên khoa cử gian khổ đèn sách, sau khi nhận chức một lòng một dạ cầu tiến, thì có lòng dạ thực vụ gì. Quan viên khoa cử làm được việc, biết làm việc cũng không phải không có, vốn dĩ có hai loại. Một là xuất thân gia đình dòng dõi nhiều đời, sĩ tử trời cho tư chất hơn người, áp lực khoa cử không lớn như thế, còn thừa sức đọc sách tiêu khiển, hiểu rõ sự đời. Một loại khác thì là quan viên không có ý chí không được thăng quan, làm chức quan của mình lâu dài rồi, nung nấu trải qua nhiều năm như thế, tình đời, gian xảo, tệ nạn hoặc ít hoặc nhiều cũng tích lũy được.
Từ một ý nghĩa nào đó, Tri châu Từ Châu Đồng Hoài Tổ được coi như loại thứ hai, ông ta ở Từ Châu được mười mấy năm, hiểu rõ sự vụ của nha môn quan thự, không kém hơn tiểu lại tầm thường, thế nhưng không đồng lòng với Triệu Tự Doanh. Đối với bọn Triệu Tiến mà nói, còn không đáng tin cậy bằng sư gia của ông ta. Về phần Tôn Truyền Đình Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh gặp được ở kinh sư thì là loại thứ nhất rồi.
- Còn chuyện của A Hương?
Chu Học Trí kính sợ thì cũng chỉ kính sợ Triệu Tiến, lại thân cận hơn nhiều so với kẻ khác, cũng có thân phận tùy tiện.
Nghe được lời này, Triệu tiến cũng cười khổ nói.
- Lão Chu ngươi hồ đồ rồi sao? Khuê nữ kia của nhà ngươi mới chưa quá mười tuổi. Không chịu làm thiên kim đại tiểu thư thật tốt lại ra ngoài hầu hạ người ta. Chỗ cha mẹ ta ngươi cũng không phải không biết cũng chỉ có kích cỡ nhà bậc trung, đi phải chịu khổ. Lưu lại trong nhà hưởng phúc đi.
Chu Học Trí tuy rằng cười gật đầu nhưng thần sắc có chút hậm hực. Chút đắng khổ đó tính làm gì, lúc nhỏ chịu khổ mấy ngày, tháng ngày sau này hưởng phúc cả đời, không biết chừng hai anh trai còn được thơm lây.
Tuy nhiên Triệu Tiến trả lời không có đường tiến thoái, Chu Học Trí cũng chỉ đành chờ cơ hội lần tới.
Chu Học Trí mở tiệm buôn chuyên bán hàng hóa phương nam ở chợ lớn Thanh Giang, chủ ý này là tốt, nhưng muốn xê dịch ra một gian tiệm cũng rất khó. Chợ lớn Thanh Giang hiện giờ, không có bất kỳ khoảng đất trống nào mở được cửa tiệm nữa, kết phường làm ăn cũng không nên ỷ vào sức mạnh bảo nhà khác nhường ra một mảnh đất.
Rốt cuộc tới cuối cùng phương án giải quyết thật rất đơn giản, ở trước cửa tổng điếm Vân Sơn Hành lại lập ra một tấm biển, bên trên viết đầy giá cả hàng hóa phương bắc, khách nếu như muốn mua vào điếm dò hỏi bàn bạc, đi nhà kho ngoài chợ lớn xem hàng nhận hàng. Vì cái này, Vân Sơn Hành thậm chí tự mình sắm sẵn xe ngựa, không tính tiền đưa khách sang đấy. Khách thương vào chợ lớn hỏi giá ai cũng không thiếu tiền chuyên chở này, mấu chốt đây là thể diện.
Bận rộn những việc này xong, Triệu Tiến sắp rời khỏi cửa sông Thanh Giang đi tới chỗ khác. Trọng yếu nhất là cửa sông Thanh Giang và Từ Châu, nhưng trại lưu dân và Khổng Gia Trang bao gồm cả những nơi Túc Châu, phủ Quy Đức cũng phải đi xem xét. Thường xuyên lộ mặt, mới khiến cho người nơi đó nhận ra được có mặt của Triệu Tự Doanh.
Không đợi hạ lệnh rời khỏi, người Dư gia đã tìm tới tận cửa rồi, vì quen biết gần gũi với Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, Dư gia ở cửa sông Thanh Giang sắp đặt cửa hiệu, tuy nói cũng kiếm lời không ít, nhưng chủ chốt chính là nhìn chằm chằm Triệu Tiến bên đó. Nhìn thử xem có thời cơ nịnh nọt lấy lòng hay không. Không nhắc tới đại sự tào vận đổi hải vận, ít nhất cũng phải nắm chặt cảng Cáp Lỵ ở trong tay.
Quản sự Dư gia an bài nơi này nói nhị công tử nhà mình vừa về tới nhà chưa được mấy ngày đã lên phía bắc vốn muốn chạy tới Từ Châu, hiện giờ Triệu Tiến tới nơi này, đôi bên vừa hay gặp mặt một lần, đợi hai hôm nữa thì được.