Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 43
Đại hội chiến học thêm toàn lớp..

❊ ❊ ❊

Khi tôi u sầu ủ rũ quay trở về lớp học, phát hiện lớp E033 của tôi tràn ngập bầu không khí u ám xám xịt, từng người từng người không nghịch ngợm đùa giỡn như bình thường, mà đều vùi đầu vào học rất khổ sở, xung quanh vang lên tiếng "haizzzzzzz" rất thảm não, thì ra lần thi này ngoài tôi ra, những đứa khác đều tệ hại.

"A~! Không thể nào? Vậy chẳng phải cả lớp chúng ta đều phải lưu ban? Vậy chả phải chỉ có mình tớ tiếp tục học lên ư?" Tôi kêu lên thảm thiết.

"Gì? Cái gì mà lưu ban? Cậu nghe ai nói vậy? Cái quy định kia vốn không nhằm vào lớp rác rưởi chúng ta đâu." Một bạn nhìn tôi đang sầu khổ với vẻ lạ lùng.

"A! Thế à?" Biết sớm là thế thì hà tất tôi phải liều mình học bài! Ôi trời ơi-, giai đoạn ôn tập đau khổ của tôi ơi...

Nhưng chẳng ai thèm đếm xỉa đến tâm trạng của tôi, trong lớp im phăng phắc, chỉ có tiếng bút đè lên trang giấy "rèn rẹt", hiệu trưởng mà nhìn thấy cảnh tượng một lớp trước nay không sợ trời không sợ đất như lớp tôi chăm chỉ như thế, chắc chắn sẽ cảm động đến mức phải bệnh tim mất.

Cuối cùng, cô bạn cùng bàn với tôi, Giai Liên ném sách sang một bên, gào lên với vẻ mặt mất bình tĩnh: "Chịu không nổi nữa, không hiểu gì hết!"

"Làm sao đây? Tớ chưa bao giờ nghiêm túc chăm chỉ đến như vậy, nhưng vô hiệu!" Bạn A than vãn.

"Muốn thông qua kỳ thi giữa kỳ sau đó chắc chắn là không thể rồi." Bạn B ôm lấy đầu ủ rũ.

Tiếng nói của toàn lớp đều lộ ra bốn chữ: cúi - đầu - ủ - rũ.

"Hừm-, mọi người đừng buồn bực quá, chúng ta chỉ cần cố gắng thì sẽ có hy vọng mà!" Nhìn thấy mọi người thất vọng, ít ra tôi cũng phải cỗ vũ tinh thần cho họ chứ.

"Quách - Tiễn - Ni!" Đôi mắt Giai Liên vụt sáng như nhìn thấy vị cứu tinh, "Lần này cậu thi giỏi quá, nghe nói Kim Thuần Hy giúp cậu học à?"

"He he, cũng chả có gì, ít nhiều gì thì anh ta cũng giúp tớ được chút chút!" Tôi sờ sờ gáy mình với vẻ ngượng ngùng.

"Tiễn Ni, người chính nghĩa như cậu không thể thấy chết mà không cứu chứ!"

"Đương nhiên, ai chẳng biết Quách Tiễn Ni này là người chính nghĩa nhất toàn trường Sâm Vĩnh!" Tôi tự tín vỗ vỗ ngực mình.

"Thế thì, xin cậu nhờ Kim Thuần Hy dạy chúng tớ học đi! A_A"

A_0 What? Đang kể truyện cười thế giới à........

"Chuyện này..."

"Toàn trường Sâm Vĩnh chỉ có Quách Tiễn Ni cậu là lợi hại nhất, ngoài cậu ra thì chẳng ai làm nổi."

"Đương nhiên, nếu không làm được thì tên Quách Tiễn Ni sẽ bị viết ngược..." Khi tôi nói đến đây, nhìn ánh mắt ngưỡng mộ nhiệt tình của đám bạn trong lớp, tôi biết là ... Quách Tiễn Ni, mi tiêu rồi!!!

Trương Tịnh Mỹ kia còn thấy chết không cứu, đúng lúc tôi gọi điện than vãn với nó, nó lại còn lạnh lùng quăng cho tôi hai chữ: "đáng đời!"

Woa a ~ Quách Tiễn Ni mi không biết chọn bạn mà chơi!!! T_T

Bó tay rồi, vì thanh danh của tôi, vì đồng bào của tôi, vì lời hứa danh dự của tôi, làm tới thôi!!!

Thế là, tan học xong, tôi lấy hết can đảm dẫn cả lớp đến nhà Thuần Hy. Còn tôi thì nấp trong phòng để nhìn trộm.

Tôi không dám tưởng tượng cảnh sau khi Thuần Hy trở về, tôi phải chuẩn bị sẵn sang, bảo tồn lực lượng trung kiên nhất của lớp E033, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì lực lượng trung kiên nhất là tôi đây, sẽ không ra mặt.

Thuần Hy vừa vào đến nhà, một đám đang ngồi kia "xoạt" một tiếng đứng phắt dậy cung kính...

"Anh Thuần Hy về rồi!"

Từng nụ cười nở ra rạng rỡ như ánh mặt ười...

"Thuần Hy, đây là các bạn của Tiễn Ni, đến để thăm con!"

Giọng nói của bác gái hình như rất hào hứng.

"Anh Thuần Hy, xin anh giúp lớp chúng em học thêm với!" Toàn thể các bạn nhất loạt đồng thanh, uy chấn thiên hạ!

"Thuần Hy, mẹ vui quá, đây là lần đầu tiên có nhiều người thế này đến nhờ con giúp đó, Thuần Hy của chúng ta có duyên quá nhỉ!!!" Bác gái cười đến nỗi mắt híp lại thành một đường chỉ.

"-0- Quách _0_ Tiễn -O- Ni! Cô ra đây ngay cho tôi!" Kim Thuần Hy gầm lên. Không thể nào? Chẳng lẽ anh ta phát hiện ra tôi rồi? 0_0”

Tôi đành phải ngoan ngoãn ra. Hừ-, làm phách cái gì, tôi không sợ anh!!!

"Cô quá đáng thật!!!" Kim Thuần Hy bây giờ giống như một ác quỷ đang nổi giận. "Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi..." Tôi đành rối rít xin lỗi.

“Anh ... anh là chúa cứu thế của chúng tôi... Chỉ cần anh bỏ chút thời gian là có thể cứu vớt tương lại bao người rồi, mọi người sẽ biết ơn anh lắm..." Để giữ vững thanh danh không gì không làm được của tôi phải hi sinh bản thân, dỗ ngọt tên ác quỷ này giúp mọi người học mới được.

"Tôi phải ra ngoài!" Anh ta vừa nói vừa bỏ đi, Kim Thuần Hy đáng chết, đúng là máu lạnh, không hề có chút xúc động.

Sao tôi để anh ta đi được, tuyệt đối không! Tôi lao vụt ra như tên bắn, giữ lấy cánh tay anh ta...

"Sao anh lại bỏ đi như thế được chứ? Sự sinh tồn diệt vong của bao nhiêu người đang nằm trong tay anh... Dù gì nể tình chúng ta đã từng hôn nhau hai lần..."

"Quách Tiễn Ni, cô câm miệng.”

"0_0 Woa ~ woa ~ woa...?" Sự ngăn chặn của Thuần Hy mất tác dụng rồi, tiếng hét vui sướng của bác gái đã tràn ngập cả tòa nhà, vang vọng không ngớt, xua đuổi không đi...

"Thật không? Thật thế à? Hai đứa đã hôn nhau hai lần hả, Thuần Hy con đúng là không phụ lòng mong mỏi của mẹ..

"Thuần Hy à, con phải có trách nhiệm với Tiễn Ni, hôn nhau hai lần xem như là vợ một nửa rồi, làm gì có chuyện không giúp đỡ vợ mình, he he he...”

"Đủ rồi..." Nghe thấy Thuần Hy thốt ra hai chữ này, tôi biết là mình đã thắng, tôi nhìn thấy bác gái giơ hai ngón tay chữ V thắng lợi với tôi.

Kết quả mười mấy người bao vây Thuần Hy trong phòng khách, chăm chú nghe như mấy đứa nhóc ở nhà trẻ nghe thầy giáo kể chuyện vậy. Nhìn kỹ Thuần Hy đang giảng bài thao thao bất tuyệt, tôi thấy anh ta cũng giống thầy giáo lắm, dáng vẻ anh ta giảng bài đúng là đẹp quá, quá phong độ, xem ra thầy cô trường chúng tôi sắp thất nghiệp rồi. He he. Tôi e rằng trước đến nay anh ta chưa bao giờ nói nhiều đến thế như lúc này. Ha ha! He he!

Yeah- tuyệt quá! Tôi thắng lợi rồi! Tôi thắng rồi!

Quả nhiên, quả nhiên trong thiên hạ không chuyện gì mà Quách Tiễn Ni tôi đây không làm được! ha ha! Ha ha ha ha! Ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha......... ^0^..........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »