Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 59
Tôi cầu được thẻ "đại hung"..

❊ ❊ ❊

"Thuần Hy, cẩn thận!" Tôi lại giật mình trong giấc mơ.

Sự kiện Long Nhật Nhất bắt cóc tôi đã qua lâu rồi, nhưng tôi vẫn không quên được chuyện Thuần Hy vì tôi mà bị đánh dã man như vậy.

Tức chết đi được, Quách Tiễn Ni tôi đã lăn lộn giang hồ mười sáu năm rồi, còn cần cái đồ ngốc như anh đến đỡ đạn giùm hay sao? Đúng là không tự lượng sức!!! Lại còn dám chảy máu vì tôi nữa, đó chẳng phải rõ rành rành là khiến tôi lại nợ một món nợ tình nghĩa hay sao? Làm sao trả cho hết đây? Ghét quá.

Nhưng....cái dáng vẻ của anh lúc bị đánh đập dã man mà vẫn hiên ngang, không gục ngã ấy..... đúng là tuyệt chết đi được! He he.

Quãng thời gian này, vẻ mặc đóng băng ngàn năm của Kim Thuần Hy hình như cũng đã có thay đổi tích cực, xuất hiện hiện tượng rã đông. He he, xem ra Quách Tiễn Ni này với thành thích "vàng" 99 lần chiến thắng trên tình trường vẫn phong độ như cũ, Thuần hy còn không chịu thua đi. Ha ha ha ha.

Tệ quá, hôm sau là lễ Tình nhân rồi, không được, tôi phải làm chocolate nhanh chóng mới được.

"Woa, Tiễn Ni, con muốn là chocolate à?" bác gái hỏi tôi.

"Dạ, hình như quá muộn thì phải, vả lại con cũng chẳng biết làm."

“Không muộn, không muộn, bác cứ đợi con nhắc đến chuyện này! Tốt quá, tương lai của Thuần Hy nhà ta đã có hy vọng rồi!"

"Tiễn Ni, nói gì thì nói bố con trước kia cũng từng là đầu bếp. Con gái đầu bếp mà làm bánh kem thì tệ thế nào được. Nhất định phải cố gắng biết chưa?"

"Dạ"

Hai tiếng sau, tôi ra khỏi nhà bếp với vẻ mặt hối lỗi

"Hu hu hu.... bác gái, con xin lỗi, không ngờ lại thành ra thế này" Tôi nhìn nhà bếp thảm hại, khóc lóc xin lỗi.

"không..... không sao..." vẻ mặt kinh hoàng của bác gái hiển nhiên là vẫn chưa tỉnh ra khỏi tai nạn kia.

"Thế này nhé, chúng ta thử lại lần nữa bác nhé!" Quách Tiễn Ni này làm sao dễ dàng bỏ cuộc thế được, tôi không tin là có chuyện gì tôi không làm được!

"Hử..... à....ờ...... không cần, không cần!"

Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của tôi, bác gái lập tức nói:

"Tiễn Ni, chắc con không biết, gần đây người ta ít tặng chocolate trong Lễ Tình Nhân. Bác nghe nói bọn trẻ bây giờ rất thích tặng những món quà nho nhỏ có ý nghĩa. Hay là con đi cầu một cái bùa bình an cho Thuần Hy nhà ta đi, chẳng phải nó trước đây đã bị thương vì đánh bóng hay sao?

"Ồ..."Nghe bác gái nói đến đây, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn. T_T

Bác gái vẫn nghĩ rằng Thuần Hy trong lúc đánh bóng đã va chạm với người khác mà bị thương. Không biết vì sao Thuần Hy không chịu cho tôi nói ra sự thật. Được thôi, có lẽ giúp Thuần Hy cầu một quẻ sẽ càng hữu dụng hơn chăng,

Bốn tiếng sau khi trải qua thảm họa nhà bếp, cuối cùng tôi cũng phì phà phì phò đến được trước chùa Phật Pháp.

Trời ơi, hôm nay có phải ngày đại hạn của tôi không?

Trên đường đến chùa, đầu tiên tôi bắt nhầm tàu điện ngầm, sau đó bất cẩn vượt đèn đỏ bị chú cảnh sát phạt, giải quyết hết nửa tiếng đồng hồ. Sau đó giữa đường gặp chuyện bất bình, tôi vung đao tương trợ một bạn gái bị một tên con trai bắt nạt, lại bị đôi "vợ chồng" đang kì cãi nhau hăng máu "quạt" cho một trận tơi bời. Cuối cùng lúc gần đến nơi, tôi lại vô tình đạp lên đuôi một con chó đang ngủ say, bị đuổi chạy cả đoạn đường T_T

Chùa miếu cái gì chứ, nếu không phải bác gái dặn đi dặn lại là phải đến ngôi chùa này, và nói quẻ của chùa này là linh nhất, thì tôi đã không tới rồi.

Cho qua đi, dù thế nào tôi cũng đã đến nơi an toàn, đến rút quẻ vậy.

"Rút cái gì cho tốt nhé, rút quẻ sự nghiệp trước đã" he he, gần đây sống với Bồ tát mặt lạnh rất vui vẻ, xem ra hành động săn ác quỷ bản beta của tôi sắp hoàn thành rồi.

" A >.

"Hừm! lần này rút quẻ tình yêu vậy!"

"AAAAAA, Đại hung?" Có nhầm không vậy, Bồ tát ơi, người đang xử lý con hay sao?

"AAAAAA,Gì chứ? Sao toàn đại hung thế này!!!!!" chơi tôi hả? Cái chùa quỷ quái gì thế này, có phải tất cả các quẻ đều là hung???

"Woa, Thượng Quân, anh nhìn xem này, em đã cầu được đại cát cho tình yêu chúng mình rồi!" Một giọng con gái eo è eo ợt vẳng đến tai tôi.

"Thật à? Em cũng cầu đại cát cho việc học và sự nghiệp của anh đi."

"Hừm, gì thế, một đôi quỷ sứ! cố tình chọc tức tôi à, dám động thổ trên đầu Quách Tiên Ni này ư? Không muốn sống nữa chắc.

"Khoan, hai người bất nhân vì phú quý kia, chiếm bao nhiêu quẻ đại cát thế hả? mau đưa ra đây thì bổn tiếu thư sẽ tha cho..." Đúng là phong độ của nữ hiệp thời cổ, ha ha, chỉ cần tôi ra tay, chắc chắn sẽ làm đâu ra đó. Ha ha ha..............

Tôi dương dương đắc ý cầm một đống "đại cát" vừa cướp về, khoan khoái bước ra cổng lớn của chùa.

"í, chẳng phải Thuần Hy kia ư? Anh ấy đến đây làm gì thế? Anh bảo với mình hôm nay là phải dậy thêm cho đứa trẻ nào cơ mà?" Tôi bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước, tệ hại, không thể để anh thấy tôi đang ở đây được, nếu không thì ngày mai làm sao cho anh một surprise được, trốn mau!!!

Tôi nấp vào một góc, định đợi Thuần Hy đi rồi mới xuất hiện, lần này tôi nhất định phải cẩn thận mới được, ở cái tên thiên tài này cái gì cũng tốt, mắt tốt đến mức ngoài mười mét mà rơi một đồng xu trên đất cũng nhìn thấy rõ.

í, sao anh ấy đứng ở đó bất động thế? Ồ, đúng rồi, chắc là đợi đứa trẻ anh nhận dạy thêm ý mà.

"Xin lỗi bắt cậu đợi lâu quá!" Một bóng dáng vui vẻ chạy đến bên anh ý, gương mặt xinh đẹp, thân hình hoàn mỹ, không phải mụ phù thủy Thôi Anh Anh thì là ai?

Gì chứ, Muộn thế này rồi, anh phải đợi đứa trẻ anh dậy thêm chứ, sao lại đợi cô ta? Bình Tĩnh! Bình tĩnh! Không được nghĩ bậy bạ! Có lẽ, họ chỉ tình cờ cùng đường thôi, phải, bạn học cùng đi với nhau cũng là chuyện bình thường mà, đúng, nhất định là thế rồi.

Nhưng...... nhưng sao họ lại cùng đến nơi này chứ? Đây là khu nhà ở mà.................... A tôi nhìn thấy cô giúp việc bước ra đón, thế thì, đây chính là nhà của mụ phù thủy....O, tôi hiểu rồi, chắc là Thuần Hy đưa cô ta về nhà.

"Thuần Hy vào nhà đi!"

"Ừ!"

"Tớ đói bụng quá, mau vào ăn cơm!"

"ừ"

♣ ♣ ♣

Không thể nào, có lẽ... .có lẽ anh ấy chỉ đến nhà cô ta lấy bài tập.

Tôi không nhớ mình đã đến chỗ nào, và cũng chẳng nhớ rốt cuộc đã về nhà bằng cách nào, việc duy nhất tôi nhớ được là sau hai tiếng đồng hồ dài dằng dặc qua đi, Thuần Hy vẫn không ra khỏi nhà mụ phù thủy đó.

Đầu óc tôi "ùng" một tiếng, những từ bốn phương tám hướng xông đến đập vào đầu tôi: họ đang ở bên nhau, họ đang ở bên nhau, họ đang ở bên nhau, họ đang ở bên nhau, họ đang ở bên nhau... .Tôi đau đớn đến mức không muốn sống nữa... Hu hu hu hu....

Tôi về nhà và đóng chặt cửa lại, bò ra giường, để nước mắt cay đắng này nhấn chìm trái tim tôi đi. Hu hu hu.............

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »