Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 97
Yêu đến nhường nào..

❊ ❊ ❊

Tôi thư thái ngồi lên yên sau xe, say đắm ngắm gương mặt nghiêng đẹp như ánh nắng của

Thuần Hy.

Tất cả như thể không là thực, còn nhớ năm ngoái lần đầu đụng phải núi băng này, không, phải nói là bị núi băng này đụng phải mới đúng, anh kiêu ngạo như thế, không hề nhướn mi mắt lên mà lôi tôi xềnh xệch như bắt có đến bệnh viện thăm Tú Triết.

Bắt đầu từ đó, dưới sự dụ dồ của quân sư Tịnh Mỹ (Bây giờ nghĩ lại thấy động cơ của nó khả nghi quá >_

Có điều, người cuối cùng giành được đại thắng lợi vẫn là tôi!! Cái tên có sở trường lạnh lùng kiêu ngạo này đành phải ôm một bó hoa hồng to tướng, đuối theo tàu đế níu kéo tôi, khiến tôi cảm động tới mức nhảy ngay ra khỏi tàu. Lời nói khi anh tỏ tình với tôi đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ, đó là: Anh! Thích! Em!

Bây giờ tôi muốn nghe lại lần nữa quá! >0

“Thuần Hy”.

"ừ'

"Em muốn nghe lại lời anh nói lúc ở ga tàu hỏa ấy, anh chỉ cần nói ba từ quan trọng nhất là

“….”

“Thuần Hy, nói đi mà, em muốn nghe—”

“Không”

“Thuần Hy”

“Trong năm nay đã nói rồi”.

Ý gì thế này? Chẳng lẽ ba chữ anh nói “anh thích em” lại còn phân năm nay rồi năm kia à?

“Năm sau anh sẽ nói với em ba chữ đó...”

"Không mà, em không muốn đợi năm sau, bây giờ em muốn nghe! p(>_

“Ba chữ đó, một năm anh chỉ nói một lần, chỉ nói với em”.

Lôg­ic quái quỷ gì thế này? A_0” Thiên tài lúc nào cũng có những ý nghĩ kỳ quái thế sao? Cái gì mà “một năm chỉ nói một lần”? Rõ ràng là anh cố ý lười biếng! Vả lại, tất nhiên anh chỉ nói ba chữ đó với tôi thôi, vì ngoài tôi ra, không có ai xứng đáng đế anh nói ba chữ đó nữa!

“Một năm chỉ nói một lần? Anh là đồ keo kiệt!”

“Không phải keo kiệt., nói nhiều sẽ không thành thật!”

Chao ơi, Thuần Hy mà cũng chịu kiên nhẫn giải thích cho tôi nghe à, vả lại nói thế cũng đúng, nếu cứ ra rả nói “thích”, ngày nào cũng nói, lúc nào cũng nói, thì đúng là chẳng đáng giá tí nào.

“Được thôi, Thuần Hy, lý do này xem như thông qua, có điều năm sau không được quên đâu nhé.”

Cứ thế mà bỏ qua cho anh tôi thấy không thoải mái lắm...

“Thuần Hy, tình yêu anh dành cho em nhiều thế nào? —^0^~”

“….”

“Mau trả lời em! Tình yêu của anh rốt cuộc là bao nhiêu?”

“Chắc nhiều bằng một nắm đấm này.” Anh đưa nắm đấm lên, lắc lắc trước mặt tôi.

“0_0” Cái gì? Thuần Hy, anh muốn chết hả?” Chỉ nhiều bằng một nắm đấm thôi sao? Chí ít... thì cũng phải nhiều bằng hai cánh tay dang rộng chứ".

Tôi giơ cả hai tay hai chân lên biểu thị ý kháng nghị mạnh mẽ, chiếc xe lại bắt đầu đảo dữ dội.

“Ngốc đừng động đậy lung tung! Em không biết trái tim người ta chỉ to như nắm đấm thôi à?”

“Hử? Thật sao? Thì ra tim người chỉ to bằng nắm đấm thôi ư? *A_0* Nói thế thì, anh đang yêu em bằng cả trái tim à? Yeah~! Em vui quá vui quá! ỉ!”

Tôi cảm thấy rất vui, muốn nhảy lên người Thuần Hy làm con gấu túi —

“Đã bảo em đừng nhúc nhích mà! Em muốn ngã nữa à?”

Thuần Hy dừng lại, sau khi giữ cho xe đứng vững, anh tức giận nhìn tôi bằng đôi mắt đen tuyệt đẹp.

Tôi cũng không cảm chịu yếu đuối, trừng mắt nhìn lại, hừ, mắt em to hơn mắt anh, to hơn mắt anh!

“Kim Thuần Hy, cả trái tim anh thật sự chỉ thuộc về mình em sao?” Mấy phút sau, tôi bắt đầu hỏi với vẻ không yên tâm.

“Không! Có một miếng bằng móng tay, là của người khác.”

“Gì chứ? Anh nói mau, trong đó có ai? :-

“Người thân và bạn bè.”

Anh đáp rất nhanh nhẹn dứt khoát. Nhưng, sao bác trai, bác gái, Thuần Hiến, Tú Triết cộng lại chỉ có thể chen chúc trong một nơi nhỏ bằng cái móng tay được? Nghĩ thế tôi thấy họ đáng thương quá! Không được, tôi không thể tham làm cho riêng mình thế được...

"Thuần Hy, nơi mà chỉ to bằng cái móng tay thì không chứa được bao nhiêu người thế đâu, em nhường chút địa bàn của mình lại cho họ, thế nào? Có điều, chỉ có thể nhường một chút ít thôi đó!”

“Ngốc!”

"Cái gì chứ? Lại gọi em là ngốc, thật là!!! Mặc kệ, tóm lại anh có chịu chia một ít cho họ

“-_-“...” Người hy sinh là em mà, khó quyết định thế à?

“Không trả lời cũng được, đến lượt anh hỏi em.”

“Có gì mà phải hỏi!”

Trên trán anh đã có dấu hiệu toát mồ hôi lạnh rồi. he he.

“Anh ngốc quá, đương nhiên là hỏi em yêu anh nhiều thế nào rồi!”

Cánh tay anh bắt đầu nổi da gà lên.

“Nếu anh mà không hỏi thì em không bao giờ nói anh biết đáp án đâu đấy!”

“Anh biết đáp án từ lâu rồi”.

“Anh nói gì cơ? Anh biết em yêu đến mức nào thật à? Sao lại thế được! Anh nói nhanh xem nào, đế em nghe thử xem có phải đáp án chuẩn không...”

“Không!”

“Anh nói đi mà, em muốn anh nói...”

"ồ—, em biết rồi, chắc chắn là anh không biết, đúng chứ? Không biết thì không biết thôi, hỏi em là được rồi. gì mà giữ thể diện gớm thế...

"Đời này, kiếp này, ngoài anh ra, em không còn yêu ai!

*A_0*...

“Thuần Hy, sao anh biết? Anh có khả năng đọc suy nghĩ người khác à? Hu hu hu... Thuần Hy... anh đoán đúng mất rồi...”

Nước mắt tôi rưng rưng, là nước mắt hạnh phúc, rất hạnh phúc, rất hạnh phúc...

“Ngốc, lúc ấy em đã nói với anh vậy mà.”

*A_0* Lúc ấy? Anh đang chỉ buối tối mà tôi đã phát ra ý nghĩa của động tác đó sao? Thì ra khi ấy mỗi lời tôi nói anh đều nhớ rõ đến thế? Thì ra anh quan tâm đến tôi thế ư? Thì ra anh luôn luôn đế tâm đến mọi điều về tôi...

Nghĩ đến đây nước mắt tôi hoàn toàn không nén lại được nữa...

hu hu..." Ông trời! Thượng đế! Chúa ơi! Thần tình yêu ơi! Và cả mẹ yêu đang ở trên thiên đường! ~^_^~ Cảm ơn mọi người, cảm ơn đã để con và Thuần Hy ở bên nhau, cảm ơn đã cho con hạnh phúc!!! Cảm ơn mười lần, trăm lần, ngàn lần, vạn lần...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »