Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 38
cả ngày không nói gì.

❊ ❊ ❊

Ta và Lạc Trần cứ ngồi vậy cho tới chiều, đến lúc ăn tốihắn cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên nói chuyện với ta: "Đói chưa?"

Giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Ta giật mình một lúc, rồi mới vội vàng nhanh chóng lắc đầu.

Lạc Trần khẽ cười, bên môi lại lộ ra vẻ chua xót: "Ta quên mất, ngươi sao biết đói được chứ..."

Ta cảm thấy lời này của hắn còn có ý khác, nhưng ta không hiểu đó là ý gì...

Sau đó ta ngoan ngoãn đi qua chỗ hắn, bày ra bộ mặt đáng thương cười hề hề kéo kéo hắn: "Chỉ là ta chưa nghĩ được nên ăn gì..."

Lạc Trần nhìn ta một lúc, rồi sờ sờ tóc ta nói: "Ừm...chúng ta đi ăn cơm thôi".

Ta cao hứng gật đầu, nhưng lại thấy trong mắt Lạc Trần không có lấy một tia vui vẻ, khiến ta cũng cảm thấy buồn theo.

Lúc ăn cơm không khí rất ảm đạm, đồ ăn ngon cũng trở nên vô vị. Ta ăn không vào nên bỏ đũa xuống, ngồi nhìn Lạc Trần ăn.

Ngẩng đầu lên mới thấy Lạc Trần lúc này cũng chưa ăn cái gì, ta liền nhíu mi: "Sao ngươi không ăn?"

Lạc Trần trừng mắt hỏi ngược ta: "Vậy còn ngươi?"

Ta nhìn bát của Lạc Trần, lắc đầu nói: "Hôm nay đồ ăn hơi lạ, hình như chưa cho gia vị..." Nói xong ta lại nhìn Lạc Trần, "Có phải ngươi cũng cảm thấy thế nên cũng không ăn?"

Lạc Trần dừng một chút rồi mới gật đầu.

Ta liền gọi tiểu nhị tới để hỏi chuyện, tiểu nhị vò đầu hoang mang nhìn ta: "Nhưng khách quan tới đây ăn vẫn thấy ngon miệng mà".

"Thật kỳ lạ". Ta tùy tiện lấy một đĩa đồ ăn đẩy tới trước mặt hắn: "Ngươi thử xem, chứ chúng ta ăn không thấy ngon".

Tiểu nhị nếm thử, vẫn lắc đầu nói: "Mùi vị vẫn vậy mà".

Ta lại nhìn về phía Lạc Trần, lúc này hắn mới nói: "Thôi, ngươi đã thấy không ngon miệng thì chúng ta đi tới chỗ khác ăn thử".

Ta gật đầu, sau đó cùng hắn đi dạo trên phố.

Suốt đường Lạc Trần giữu nguyên bộ dạng trầm mặc khiến ta thật sự không chịu nổi.

"Lạc Trần, hôm nay ngươi làm sao vậy?" Ta kéo hắn dừng lại, "Tại sai ngươi không có phản ứng gì thế? Lúc lên núi có phải là có chuyện gì rồi không?" Nói xong ta kéo hắn kiểm tra một hồi: "Không phải là ngươi bị tên hộ pháp kia hạ độc chứ?"

Lạc Trần đột nhiên kéo ta vào lòng, ta liền hung hăng đánh lên ngực hắn. Bỗng có tiếng vó ngựa chạy nhanh qua. Lúc này tiếng tim đập của Lạc Trần bên tai khiến ta cũng quên mất nơi này là trên phố xá đông người.

Đợi đến khi đoàn người cưỡi ngựa chạy qua, hắn mới buông ta ra. Sau đó hắn vẫn không nói gì, chỉ nhàn nhạt liếc ta một cái rồi đi tiếp.

"Lạc Trần!" Ta bùng nổ, liền kéo hắn vào ngõ vắng để hỏi cho rõ ràng.

Ta nhìn xung quanh thấy không có ai, lúc này mới lớn tiếng oán trách: "Ngươi rốt cuộc bị làm sao thế hả? Rốt cuộc ta chọc giận ngươi cái gì mà ngươi không thèm để ý đến ta như thế?"

Lạc Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm ta, vẫn không nói câu gì. Ta chợt thấy hoảng sợ, lại rất ủy khuất, nước mắt trào ra.

"Ngươi thích mắng thì mắng ta đi! Sao từ nãy giờ vẫn không nói gì cả? Ta đã làm gì mà khiến ngươi mặt lạnh với ta như thế?"

Lạc Trần nhẹ nhíu mày, sau đó đưa tay lên lau nước mắt cho ta. Lúc này ta cảm thấy rất ủy khuất, không muốn nhìn mặt hắn nữa, nên ta liền hừ một tiếng rồi quay mặt đi.

"Ngươi muốn biết vì sao ta lại như thế?"

Hắn nhẹ giọng nói, nắm cằm ta xoay lại.

"Ta sẽ nói cho ngươi biết..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »