Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1787 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 24
hóa trần không hối hậm.

❊ ❊ ❊

Sau khi đưa bọn ta vào phòng, gã sai vặt cung kính cúi người: "Xin hai vị công tử ngồi chờ ở đây, Tiểu Cầm cô nương sẽ nhanh lên đây".

Lạc Trần gật đầu, rồi kéo ta ngồi xuống.

Lúc gã sai vặt đi ra, cả người ta đều không thoải mái, không nhịn được than lên: "Nơi này nặng mùi quá, mùi hương nồng nặc, người ở đây cũng rất khó chịu". Ta đi đến bên cửa sổ, mở toang ra để thông khí.

Mở ra thì nghe được có tiếng gì đó kỳ quái, ta quay đầu nhìn Lạc Trần: "Lạc Trần, ngươi lại đây một chút, có tiếng gì ý?"

Lạc Trần đang nghiêng người tựa vào giường, không quay đầu nói: "Ngươi không muốn nghe thì đóng cửa lại".

Ta khó hiểu nhìn hắn, lại thử nghe kỹ lần nữa thì nghe ra đó là tiếng thở dốc của nam tử và tiếng khóc nỉ non của nữ tử. Lòng ta cả kinh, không phải có người bị đánh chứ?

"Lạc Trần...."

Lạc nhìn lại nâng mi lên nhìn ta: "Cái gì?"

"Ngươi nói....phòng bên có phải là...." Ta có chút khó xử, chuyện này theo lý thì ta không nên quản, nhưng âm thanh này khiến ta rất phiền não.

"Là cái gì?" Lạc Trần mở to mắt, hai mắt sang long lanh, trong rất ngây thơ.

"Có phải là.... có nữ tử bị khi dễ....Ài...." Ta không biết làm sao, đắn đo xem có nên đi khuyên ngăn không?

Mà Lạc Trần cũng cười, khoát tay nói: "Không cần lo, nàng ta không phải bị khi dễ, mà là rất vui vẻ thì có".

"Chỉ là..." Ta còn muốn nói ta thấy chẳng có chỗ nào là "vui vẻ" cả thì Lạc Trần đã đứng lên tới bên ta.

"Được rồi, người tốt không nên nghe âm thanh này". Lạc Trần nói xong rồi nhanh chóng đóng cửa sổ lại, kéo ta ngồi xuống giường.

"Thật sự là không cần đi khuyên nhủ sao?" Ta nghĩ Lạc Trần không phải là người lạnh lùng như vậy đâu.

Lạc Trần xoa đầu ta: "Tin ta đo, lúc này bọn họ đều đang vui vẻ".

Ta nhìn ánh mắt của hắn, tuy khó hiểu nhưng vẫn là nên tin tưởng hắn, liền gật gật đầu: "Ừ".

"Tiểu Linh Nhược..." Lạc Trần nhìn ta, ánh mắt lóe sáng, "Trốn vào đi"

"Hả?" Ta khó hiểu trừng mắt nhì hắn: "Cái gì cơ?"

"Tránh ở bên trong đừng lên tiếng, bao giờ ta gọi thì ra".

Ta ngẩn ra, rồi co người lùi vào trong giường, sau đó Lạc Trần thả mành che xuống rồi ngồi xuống.

Chốc lát sau có người tới, đợi đóng cửa rồi thì lại nghe thấy có tiếng nói.

"Tiểu Cầm ra mắt công tử, có chút chậm trễ, mong công tử đừng trách".

Là âm thanh của nữ tử, âm thanh nũng nịu như thế, chắc tuổi cũng không lớn. Không biết Lạc Trần tìm nàng ta làm gì?

Ta vuốt cằm, hay đây chính là người mà đợt trước hắn nói thích? Ta đi theo hắn nhiều năm như thế, nhưng quả thật chưa từng gặp qua nàng.

Đang nghĩ thì nghe thấy Lạc Trần lên tiếng: "Hóa trần không hối hận"

Lời này là có ý gì? Ta nghe không hiểu, sao hắn lại nói lời này với một nữ tử chứ?

Nàng kia dừng một lát lại nói: "Hóa ra là Lạc Trần công tử".

Thanh âm nàng ta lại thay đổi, chính xác là giọng điệu của nàng ta thay đổi.

"Phải" Lạc Trần trả lời.

Ta không khỏi cười thầm, xem ra đây là ám hiệu, nên Lạc Trần mới nói "Hóa trần không hối hận". Ài, về sau ta cũng phải học chiêu này để dùng mới được, sau này phải bảo Lạc Trần nghĩ ra ám hiệu gì đó hay hay một chút mới được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »