Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 62
tâm tình bất định.

❊ ❊ ❊

Lúc quay về Ngự Thiên Viên, Nam Cung liền đưa ta vào trong một căn phòng.

"Cấm túc trong phòng một ngày, không được ăn cơm!" Hắn lạnh lùng nói rồi bước ra ngoài.

Ta thở dài, cũng may ta không biết đói, cấm túc ra ngoài một ngày cũng không sao.

Ta cứ ngồi ngẩn ra như thế, tối đến lại leo lên giường nằm ngẩn ra tiếp, bỗng nghe được âm thanh cửa mở. Quay ra nhìn thì thấy Nam Cung tới, ta vội ngồi ngay ngắn dậy.

Nam Cung cười, "Còn làm bộ cái gì, ngươi tưởng sư phụ không biết sao?" Hắn chậm rãi bước tới rồi ngồi xuống giường, sau đó lại có người bưng thức ăn vào.

Ta giật mình, hắn còn định chơi trò này sao, bưng đồ ăn ngon đến trước mặt ta nhưng lại cấm ta ăn? Ta hừ hừ, quay phắt đi không thèm để ý đến hắn.

"Không ăn cơm à? Thật sự muốn bị đói sao?" Tiếng của Nam Cung chậm rãi truyền đến, khiến ta hơi sửng sốt.

Hắn...cho ta ăn cơm tối?

Ta ngẩng đầu lên nhìn thì thấy hắn đang cầm đũa gắp rau vào trong chiếc bát đối diện.

"Đều là đồ ngươi thích ăn, sư phụ cũng lâu rồi không ăn cơm cùng ngươi, mau đến ăn cùng đi".

Ta nghi hoặc, tên Nam Cung này đúng là tâm tình bất định, buổi sáng thái độ lạnh như băng, còn phạt ta, bây giờ lại bày ra vẻ mặt nịnh bợ ta, gắp rau cho ta nữa chứ.

Càng nghĩ càng khó hiểu nhưng ta vẫn qua đó ngồi đối diện với hắn, nhìn chiếc bát chồng chất thức ăn, lại càng thấy không hiểu nổi Nam Cung.

"Nam...à…sư phụ".

Nam Cung nhíu mi, "Còn biết gọi ta là "sư phụ" cơ à? Ta cứ nghĩ ngươi vẫn gọi tên ta cơ!"

Ta hơi chau mày, lại hỏi hắn, "Sư phụ, ngươi...không tức giận à?"

Hắn lác đầu nói: "Vốn không phải lỗi của ngươi, sư phụ tức giận với ngươi làm gì?!"

Ta gật gật đầu, an tâm bắt đầu ăn cơm.

"Miệng vết thương thế nào rồi?"

"Khá hơn nhiều rồi".

"Vậy mai chúng ta lại tiếp tục luyện nội công, tập võ có thể giúp ngươi bình phục nhanh hơn".

Ta gật đầu đồng ý. Ăn cơm xong Nam Cung vẫn không có ý định rời đi, còn bình thản ngồi uống trà.

Mãi một lúc sau, Nam Cung lấy ra từ trong ống tay áo một hộp gỗ nhỏ đưa cho ta.

"Ngươi giữ cái này đi!"

"Đây là gì thế?" Ta nhận lấy rồi nghiên cứu một hồi, vẫn không biết mở nó ra kiểu gì.

Nam Cung tỏ vẻ thần bí nhìn ta cười, "Mang theo bên người, nhưng đừng để người khác biết được, đến lúc muốn dùng thì tự nhiên sẽ biết cách mở".

Ta cũng không để ý nữa, liền đem cất hộp gỗ đi.

Đêm đến ta lại lôi ra nghiên cứu thêm lần nữa, còn làm phép để mở nó ra nhưng vẫn không mở nổi. Ta không khỏi kinh hãi, mới nhớ ra Nam Cung là Đại tế ti, hắn nhất định cũng biết chút dị thuật, hắn đưa cho ta hộp gỗ không thể mở ra được như vậy, hay là...hắn đã sớm nhìn ra thân phận của ta? Nếu là như thế, tại sao hắn lại không biết ta không thể ăn đồ tanh, sao vẫn dạy ta luyện nội công? Mà ta cũng chỉ là một tiểu Phật tử, hắn giữ ta cũng không có tác dụng gì. Rốt cuộc là hắn đã nhìn ra hay chưa nhìn ra đây? Nếu đúng là nhìn ra, vậy hắn đem ta về, còn nhận ta làm đệ tử, rốt cuộc có mục đích gì?

Ta có chút hoảng loạn, bèn nhân lúc tất cả mọi người đang ngủ, ẩn thân chuồn ra ngoài tìm Lạc Trần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »