Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 7
khiêu chiến tề vương.

❊ ❊ ❊

Bỗng có một âm thanh phá vỡ bầu không khí im lặng, người đến chắc cũng là đi ra từ yến tiệc.

"Là tiểu thư Tiết gia?" Âm thanh của nam tử nghe có chút khàn. Ầy, giọng của Lạc Trần vẫn là hay hơn nhiều.

Ta ở trong nghe thấy được tiếng sột soạt của quần áo, rồi nghe thấy Tương Tư cung kính hô: "Tề vương"

A....Không ngờ lại là Vương gia, xem ra yến hội kia rất nhàm chán, đến Vương gia cũng đi dạo tới đây.

Lúc này Lạc Trần cũng xoay người, hướng về phía Tề vương thi lễ. Ta còn nghe được ra mùi vị không thoải mái của người này, tuy hắn là Vương gia, nhưng nghe tiếng nói của hắn cũng biết được đây là người dũng mãnh, thiện chiến, bá đạo. Đặc biệt là hắn đang cắt ngang cuộc nói chuyện của Tương Tư và Lạc Trần....Tuy rằng Tương Tư bị cự tuyệt, nhưng hiển nhiên vẫn có thể cứu vãn được tình hình. Mà Tề vương xông vào thế này, xem chừng còn không định rời đi mà còn ở lại nói chuyện với hai người bọn họ.

Tề vương trong giọng nói mang theo ý cười: "Tiết tiểu thư sao lại cùng một chỗ với Lạc Trần công tử thế này...."

Trong lòng ta không khỏi hừ hừ vài cái, thật không nghĩ tới thân là Vương gia mà lại lắm chuyện như vậy, chuyện người khác hẹn hò cũng muốn hỏi.

Mà Tương Tư chỉ có thể làm bộ như không có việc gì: "Vừa rồi ta thấy chán nên đi dạo một chút, mẫu thân lo lắng nên bảo Trần ca ca đi tìm".

Tề vương nghe xong, liền không nói gì nữa.

Qua một lúc, Tề vương lại nói: "Hóa ra là vậy...Bây giờ yến tiệc đang náo nhiệt, tất cả mọi người đều tham gia, Tiết tiểu thư cũng nên mau trở lại đi".

Tương Tư gật nhẹ đầu, hướng về Tề vương thi lễ, rồi cùng Lạc Trần trở lại.

Càng về sau yến hội càng chán, Hoàng đế nói mấy câu, rồi thưởng cho gánh hát. Cuối cũng không biết là ai lên tiếng đề xuất để các tiểu thư tỷ thí, khiến Hoàng thượng thích thú, vội nói: "Bao năm qua đều là nhóm Vương gia tham gia tỷ thí, hiện giờ để các tiểu thư tỷ thí cũng tốt".

Thế là các quan viên đều len lén nhẹ giọng bàn tán, dường như hết sức vui mừng, nhưng vẫn khiêm tốn đáp lại rằng nữ tử nhà mình tài nghệ còn vụng về.

Sau đó các nữ tử lần lượt lên đài biểu diễn cầm - kỳ - thi- họa, cuối cùng cũng đến lượt Tương Tư. Ta rất hiếu kỳ, nên liền từ trong túi hương chạy ra hiện thân, đứng ở một bên nhìn Tương Tư..

Chỉ thấy Tương Tư không kiêu ngạo đi lên đài, mượn một thanh kiếm bên cạnh người hầu, tiếp đó trở lại chính giữa vũ đài. Nàng vung tay lên theo âm thanh của đàn sáo, múa kiếm nhanh nhẹn, hình ảnh này trong màn đêm, thật khiến người khác động tâm.

Đến cả ta cũng nhìn không dời mắt được, không nghĩ Tương Tư còn có bản lĩnh này, khó trách Ức Cẩn nhờ ta giúp nàng mà không phải người khác, quả thật không giống nữ tử bình thường.

Đương nhiên sau bài múa kiếm của Tương Tư, những tiếng vỗ tay trầm trồ vang lên không dứt. Tương Tư vẫn thản nhiên cười, cúi người rồi đi xuống.

Màn tỷ thí của các tiểu thư cũng kết thúc, Tương Tư là người thắng cuộc. Hoàng đế ban lệnh trọng thưởng lớn, rồi bỗng nhắc tên Lạc Trần, còn cả Tề vương trước giờ vẫn luôn hiếu chiến, bảo họ cùng tham gia tỷ thí.

Công phu của Lạc Trần rất tốt, nhưng Tề vương cũng không phải chỉ có hư danh. Ta đứng dưới đài không khỏi có chút lo lắng. Cũng may đợt tỷ thí này nói rõ luật, cả hai đều cùng kiếm gỗ để tránh bị thương.

Màn tỷ thí bắt đầu, Tề vương tấn công là chủ yếu, Lạc Trần cũng lấy lui làm tiến, mỗi chiêu thức đều rất nhẹ nhàng, dần dần từng bước áp sát Tề vương. Cuối cùng hai người ngang tay.

Hoàng đế rất phấn khích, không ngừng trầm trồ khen ngợi, ban thưởng cho cả hai, còn phong cho Lạc Trần một chức quan không lớn không nhỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang