Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1764 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 29
nam tử xinh đẹp.

❊ ❊ ❊

Qua một lúc, ta vẫn như cũ chưa bắt được con cá nào. Ta thật sự rất buồn, ta quay lại thì thấy Lạc Trần đang nhìn về phía dòng người.

“Ngươi làm gì vậy?”

Lạc Trần liếc nhìn ta, thản nhiên nói: “Đứng lên đi, chúng ta đi nơi khác xem”.

Ta không phục, bĩu môi nhưng vẫn nghe lời hắn đứng lên. Chỉ là vừa mới đứng lên thì đùi ta tê dại, sau đó ta vô lực ngã xuống. Ta cuống quýt, không nắm vào được cái gì, đành nhắm mặt chờ bị ngã thì cảm giác có đệm người đỡ được ta ở phía sau.

“Tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, nếu sơ suất làm thân thể bị thương sẽ khiến cho người khác đau lòng lắm đấy!”

Ta hoảng sợ, quay đầu lại, giọng nói thật hay, nhưng chủ nhân của giọng nói này là một nam tử còn xinh đẹp hơn cả nữ tử, dung mạo của hắn khiến ta sững sờ.

“Đa tạ công tử đã giúp”. Âm thanh Lạc Trần hơi trầm xuống, rồi sau đó kéo ta lại về phía hắn.

Nam tử xinh đẹp kia tay cầm một cây quạt giấy, nhẹ nhàng cười nói: “Tiện tay thôi mà”. Nói xong hắn nhìn về phía ta: “Xin hỏi tính danh của cô nương là gì? Tại hạ thấy chúng ta có duyên, chi bằng chúng ta kết giao bằng hữu, được không?”

Ta nhìn Lạc Trần, lại thấy hắn nói: “Tiểu nha hoàn nhà ta không hiểu lắm về mấy chuyện nhìn người, nếu công tử muốn kiếm một tiểu cô nương, nàng thật sự không thích hợp”.

Nam tử kia miễn cưỡng cười, lại nhìn ta nói: “Tuy công tử nói vậy, nhưng dù sao đây cũng là chuyện của tại hạ và cô nương này. Cô nương xin nhớ kỹ, tại hạ là Nam Cung Ngự Thiên, người Lâm Thủy. Nếu sau này cô nương có đi Lâm Thủy, nhớ dến tìm tại hạ, ta nhất định sẽ tiếp đãi cô nương chu đáo”.

Dứt lời, Nam Cung Ngự Thiên liền liếc mắt nhìn Lạc Trần một cái rồi đi mất.

Ta kéo Lạc Trần sang một bên: “Này, ngươi cùng người kia có thù oán gì à?”

Lạc Trần cúi đầu nhìn ta, cười lạnh: “Bây giờ chưa có, nhưng sợ rằng sau này sẽ có”.

Ta còn chưa hiểu gì thì Lạc Trần đã lôi ta đi lên phía trước, nơi đó cũng chính là chùa Tác Xuyên Thủy Tự.

Ta ngẩng đầu nhìn, hương khói trong chùa này cũng không tệ.

“Ngươi thấy chùa này thế nào?” Lạc Trần đưa ta vào chùa, rồi đưa ta đứng tạm vào một góc ít người qua lại để nói chuyện.

Ta gật gật đầy: “Ừ, hương khói không tệ, cầu nguyện được”.

Lạc Trần nhẹ cười, lại nhìn chằm chằm vào ta không nói gì. Ta bị hắn nhìn đâm ra sợ, bất giác lùi về phía sau hai bước.

“Ngươi….ngươi nhìn ta như vậy để làm gì?”

Lạc Trần tròn mắt, bộ dang trông rất thiện lương thuần khiết: “Ta đang nghĩ, nếu ta đem ngươi bán ngươi cho nhà chùa để trấn tự thì được bao nhiêu tiền?”

Ta thấy mắt Lạc Trần lóe sáng, lại nhớ lúc trước hắn cũng nói định bán ta, trong lòng liền cảm thấy sợ. Vì thế nhân lúc Lạc Trần không chú ý, ta nhanh tay đẩy hắn ra chạy khỏi đây.

“Linh Nhược!”

Lạc Trần ở phía sau la lên, ta quyết không để hắn bắt được, lúc này đang đông người, ta cũng không thể làm phép ẩn mình, chỉ có thể lẩn vào trong đám người xung quanh. Quả nhiên chốc lát sau không còn nghe thấy âm thanh của Lạc Trần nữa.

Ta nhẹ nhàng thở ra, nhưng đồng thời cũng cảm thấy rất ủy khuất. Tên Lạc Trần này thật vô tâm vô phế, uổng bao nhiêu năm ta làm bạn với hắn, lúc xưa còn tốn bao nhiêu linh lực để chữa bệnh cho hắn. Thế mà hắn lại không có chút tình nghĩa, còn định bán ta đi. Ta càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, liền yên lặng đi giữa dòng người. Bây giờ ta không trở về nữa, tránh để bị Lạc Trần bắt lại bán đi, chỉ là nhiệm vụ còn chưa hoàn thành…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »