Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 33
đại hội võ lâm.

❊ ❊ ❊

Nam Cung Ngự Thiên thật khiến cho ta có chút không hiểu. Đang ngẩn ngơ thì bị Lạc Trần kéo lại, ta va vào người hắn.

Ta xoa xoa cái trán. Lạc Trần hơi gầy, trên người cũng không lấy đâu ra mỡ, cho nên ta va phải thấy rất đau.

Lạc Trần giống như hoàn toàn không cảm thấy gì, cười nói: "Biết đau sao? Mọi người đi hết rồi, ngươi còn nhìn chằm chằm cái gì? Hay là luyến tiếc hắn? Vậy ta đưa ngươi đến chỗ hắn nhé?"

Ta nhíu mi: "Ngươi nói bậy bạ cái gì đấy? Ta chỉ cảm thấy người này hơi khó hiểu thôi".

Nói xong ta liền xoay người đi. Hôm nay đúng ngày kỳ quái, không chỉ gặp được Nam Cung Ngự Thiên kỳ quái, còn gặp được chuyện kỳ quái, mà Lạc Trần cũng trở nên kỳ quái nốt.

Ta nghĩ chắc vừa rồi va phải Lạc Trần nên đầu óc có chút không thông, bây giờ ngay cả đường cũng đi nhầm, cũng may Lạc Trần kéo ta lại.

Sau khi trở lại khách điếm, Lạc Trần không tìm ta nói chuyện như ngày thường nữa, không biết có phải do mệt mỏi không mà hắn vừa về đã đi ngủ, còn bảo ta hóa nguyên hình rồi đặt ở cạnh gối.

Ngày hôm sau, lúc ta còn chưa tỉnh hẳn thì thấy mình bị nhấc lên, ta đoán là Lạc Trần muốn mang ta ra ngoài. Sau đó nghe thấy tiếng ồn ào, ta lại khẳng định là Lạc Trần đúng là mang ta ra ngoài rồi, nhưng sao hắn không đánh thức ta dậy? Hơn nữa cũng không bảo ta hóa lại hình người?

"Này, Lạc Trần!" Ta dùng linh thức gọi hắn: "Sao ngươi không gọi ta dậy?"

Lạc Trần không đáp lại, vẫn đang nói gì đó với người bên cạnh, hình như nói về đại hội gì đó. Ta không nghe được nhiều, đang định hỏi lại hắn thì bọn họ đã nói chuyện xong. Sau đó hắn đi đến một chỗ vắng lặng.

"Nơi này không có ai, ngươi hiện ra đi".

Ta biết là hắn đang nói với mình, nhưng ta bây giờ đang không vui, từ tối qua đến giờ không biết tại sao hắn lại không nói chuyện với ta.

"Ra làm cái gì? Ta cứ ở trong túi hương này, thư giãn thoải mái, đỡ bị ngươi làm cho tức giận". Ta hừ hừ, lăn lăn hai vòng.

Lạc Trần cười nhẹ, sau đó hắn thẳng tay dốc túi hương xuống đất, khiến ta bị văng lên mặt đất. Cũng may ta đã bị hắn vứt xuống đất quen rồi, cho nên phản xạ rất nhanh, ta liền biến thành hình người đứng trước mặt Lạc Trần.

"Ngươi muốn ta ngã chết phải không?" Ta oán giận xoa xoa thắt lưng, trừng mắt nhìn hắn: "Không báo trước một câu đã vứt ta ra rồi?"

Lạc Trần lại không nói chuyện, chỉ híp mắt nhìn ta chằm chằm, nhìn đến nỗi khiến ta sởn cả gai ốc.

"Ngươi....ngươi....ngươi...ngươi rốt cuộc là muốn làm gì?"

Lạc Trần cười khẽ ra tiếng, lại kéo ta lại: "Ta sao nỡ ném ngươi chứ? Chẳng qua ta muốn rèn luyện phản xạ cho ngươi thôi. Đến lúc chúng ta phải đến chỗ kia, ngươi cũng không thể tùy tiện làm gì linh tinh đâu".

Ta nghiêng đầu: "Thật lắm chuyện!"

Lạc Trần gật gật đầu, lại kéo tay ta nói: "Có điều ngươi cũng không phải lo lắng, ta sẽ bảo vệ ngươi chu đáo".

Ta lầm bầm một tiếng: "Ta cũng đâu cần ngươi bảo vệ".

Lạc Trần không để tâm, sau đó đưa ta ra ngoài.

"Được, chúng ta bàn chuyện này sau. Bây giờ đi xem đại hội võ lâm đã, ngươi phải nhớ rõ là không được chạy loạn đâu, cứ đi bên cạnh ta là được".

Ta bĩu môi, đúng là người phiền phức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »