Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 36
hẹn ngày không bằng gặp ngày.

❊ ❊ ❊

Không biết có phải ta quá tự tin hay không mà những người xung quanh đều trố mắt lên nhìn ta, khiến ta đành nhanh chóng chạy đến chỗ Nam Cung Ngự Thiên.

Nhưng ta còn chưa chạy đến trước mặt hắn thì đã có một người trong phái đó chặn ta lại.

"Ngươi là ai?"

Ta nhìn tên huyền y che mặt trước mắt, thấy bộ dạng hắn hung thần sát khí, giọng điệu cũng thật hung ác. Ta hừ lạnh trong lòng mấy tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cung kính nói chuyện với hắn: "Ta là bằng hữu của Nam Cung...Nam Cung Đại tế ti. Có thể cho ta gặp mặt hắn không?"

Hắn ta liền liếc ta một cái, hừ lạnh nói: "Vô danh tiểu tốt mà cũng đòi gặp Đại tế ti của chúng ta sao? Nằm mơ đi!"

Ta khẽ cắn môi, thôi bỏ đi, không so đo cùng tên này nữa. Không để ta gặp hắn, thế thì ta sẽ gọi hắn lại đây.

"Này! Nam Cung Ngự Thiên! Nam Cung Đại tế ti! Nam Cung đại phiền toái!" Ta vẫy vẫy tay gọi Nam Cung Ngự Thiên.

Sau đó thì thấy hắn quay đầu lại, nhíu mày nhìn ta. Ta vội ngoắc ngoắc hắn.

Cũng may Nam Cung Ngự Thiên nhận ra, sau đó phân phó người đưa ta đến gặp hắn.

"Hóa ra là Linh Nhược cô nương! Một ngày không gặp mà như cách ba thu, cô nương đã nhớ ta nhanh như thế sao?" Nam Cung Ngự Thiên cười đến khuynh đảo, cầm quạt giấy đong đưa...Trong cái bộ dạng kia thật là....đạo đức giả.

"Nhớ thì không nhớ, nhưng ta có chuyện muốn nhờ ngươi".

Nam Cung Ngự Thiên gật đầu cười, đúng lúc này có người mang ghế tới. Nam Cung Ngự Thiên vỗ vỗ lên ghế.

"Lại đây ngồi đi".

Ta do dự không muốn qua, hắn lại nói: "Nếu ngươi không qua, ta cũng không giúp ngươi được".

Ta vừa nghe thế liền chạy vội qua đó ngồi.

Nam Cung Ngự Thiên chỉ lên đài nói: "Lạc Trần công tử đối với ngươi rất quan trọng sao?"

Ta gật gật đầu. Hắn nói tiếp: "Ngươi cứ yên tâm, hắn không có việc gì đâu, ngược lại trận tỷ thí này đối với hắn cũng có lợi".

"Sao ngươi biết?"

Hắn lấy quạt chỉ chỉ: "Ngươi xem, bọn họ đánh lâu như vậy mà Lạc Trần vẫn giữ được vẻ tự đắc, còn Tử Hân chắc chắn là đã rất mệt rồi, e là không chống đỡ nổi nữa".

Nhưng ta vẫn sợ tên đó sử dụng ám chiêu, liền sốt ruột kéo tay Nam Cung Ngự Thiên.

"Liệu hắn có sử dụng ám chiêu không?"

Nam Cung Ngự Thiên sững người, sau đó lại khẽ cười: "Hóa ra ngươi lo chuyện này...Vậy ngươi lo đúng rồi".

"Ngươi còn thong dong cái gì?! Mau bảo tên kia xuống đi!" Ta lo lắng nhìn lên đài, không ngờ Lạc Trần cũng đang nhìn nhìn ta, chỉ thấy hắn vốn mặt mày vẫn lạnh nhạt mà bây giờ mày đã hơi nhíu lại. Ngay lúc đó hắn đã đánh lùi được tên Tử Hân kia xuống đài.

Mọi người đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Ta kích động đứng dậy nhìn Lạc Trần đang đứng trên đài, dùng sức vỗ tay.

"Lạc Trần!" Ta vui mừng định chạy qua đó thì bị người phía sau giữ chặt.

"Linh Nhược cô nương, mới vừa rồi ngươi còn cầu cứu ta cơ mà, sao mới nói vài câu mà đã chạy đi như thế?"

Ta nhìn Nam Cung Ngự Thiên, không nắm bắt được cảm xúc của hắn, nhưng lời hắn nói cũng đúng. Ta liền buông tiếng thở dài: "Ta biết ta nợ ơn ngươi, về sau có cơ hội ta nhất định báo đáp".

Nam Cung Ngự Thiên vẫn không buông, còn cười nói: "Hẹn ngày không bằng gặp ngày, không bằng hôm nay trả luôn đi".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »