Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1799 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 17
nha hoàn bên người.

❊ ❊ ❊

--> Đến ngày thứ bảy sau khi rời thành, Lạc Trần đưa ta tới Hàn Châu, nơi này cũng chả khác nhiều so với mười năm trước. Lạc Trần cố ý nán lại vài ngày, vừa đúng lúc đang vào mùa mưa, hắn liền kéo dài lịch trình ra.

"Ngươi không quay về nhìn một chút sao?"

Trong khách điếm, Lạc Trần đang viết thư thông báo tình hình của mình cho ám bộ, ta ở bên cạnh nhìn hắn.

Lạc Trần thấy ta hỏi, viết ngày tháng vào thư rồi đưa mắt về phía ta.

"Tiểu Linh Nhược, hiện giờ chỉ có mỗi hai chúng ta thôi, chi bằng ngươi hóa hình người cùng ta đi giang hồ, thế nào?"

Ta hừ hừ: "Ta là Phật tử, không được nhúng chàm vào việc trần".

Lạc Trần ảm đạm cười, nghiêng đầu nhìn ta: "Phật tổ năm đó cũng là đi đến nhân gian lĩnh hội gian khổ, còn người lại ỷ vào cái danh Phật Tử mà chống chế này nọ, thật ra là tu vi thấp thì có".

Ta sửng sốt, không ngờ hắn lại có thể nói như vậy, liền lăn hai vòng trên bàn, muốn lùi vào túi hương để trốn, ai ngờ Lạc Trần đoán được ý định của ta, liền nhanh chóng cất túi hương đi.

"Muốn trốn sao?" Lạc Trần hơi nheo mắt, "Không nhập trần thế, sao biết được gian khổ? Ngươi còn nói muốn trở thành Phật tử có tu vi cao thâm, ta thấy về sau ngươi mãi chỉ như thế này thôi". Nói xong hắn thở dài, tỏ vẻ đáng tiếc nói: "May mắn mỗi ngày có sư phụ dạy, lại còn đặt cho ngươi tên đẹp như vậy, nào ngờ ngươi là đứa trẻ không dạy nổi...."

Ta không nghe nổi nữa, liền tức giận hóa thành hình người.

"Được thôi, ta đồng ý với ngươi".

Lạc Trần mặt mày rạng rỡ, gật gật đầu rồi nói: "Có điều ngươi tự nhiên xuất hiện trên giang hồ như vậy cũng không tốt, cứ coi như ta cứu được ngươi trên đường, tiểu nha đầu ngươi không có chỗ để về, vì muốn trả ơn liền quấn quít muốn làm nha hoàn của ta. Thấy thế nào?"

Ta hừ hừ: "VÔ SỈ".

Lạc Trần không để ý cười khẽ: "Được, vậy đổi thành ta là công tử lưu lạc đầu đường, được tiểu nha đầu ngươi cứu, vì muốn trả ơn nên lấy thân báo đáp, được không?"

"Không được!"

Lạc Trần thở dài: "Cái gì cũng không được, vậy ngươi muốn thế nào?"

Ta nhíu mày, cũng chưa nghĩ ra cách nào tốt, chỉ có thể bĩu môi: "Ngươi muốn thế nào thì cứ thế đi! Ta mặc kệ!"

Lạc Trần trợn mắt: "Là ngươi nói đấy nhé, sau này không được oán ta đâu".

"Viết đi viết đi, dù sao cũng chẳng ai biết ta cả". Ta khoát tay, ngồi xuống bên cạnh hắn, cũng lười quan tâm.

Lạc Trần gật gật đầu, lại viết thêm một hàng nữa trong thư, sau đó thả bồ câu đưa tin, rồi đến trước mặt ta.

"Làm cái gì thế?" Ta thấy Lạc Trần đột nhiên bước tới liền có chút không hiểu.

"Ngươi tự dưng xuất hiện như thế, người khác sẽ nghĩ thế nào?"

"Vậy làm sao bây giờ?" Ta nhíu mi.

Lạc Trần kéo ta lại, "Tất nhiên là đi ra ngoài, mau biến về nguyên hình đi, bao giờ ta gọi thì hiện ra".

Đúng là phiền toái, ta nhún vai rồi biến về trong túi hương.

Ta bị Lạc Trần đưa vào trong một ngõ nhỏ, rồi hóa hình người. Hắn liền dắt ta ra ngoài. Kéo tay ta, Lạc Trần thì thầm: "Sau này nếu ngươi theo bản công tử, vậy phải tuân theo quy củ của ta. Từ giờ ngươi sẽ là tiểu nha hoàn, nhất định không được làm gì xằng bậy, bản công tử thường ngày rất bận rộn, ngươi phải phụ trách việc lặt vặt cho tốt, nếu không ta không thể giữ ngươi được". Nói xong hắn nhìn ta, trên mặt có chút thương tiếc cùng bất đắc dĩ, "nghe rõ chưa?"

Ta trợn mắt nhìn hắn, rồi nuốt hận liên tục gật đầu nói "được".

"Dạ...." Ta vâng vâng dạ dạ đáp.

Lạc Trần vừa lòng, lại kéo tay của ta, "Ngoan lắm, nào, ngươi nhất định đói bụng rồi, ta mang ngươi đi ăn".

Ta lại tiếp tục gật đầu, Lạc Trần làm như rất vui mừng, liền đem ta đi lại trên phố xá sầm uất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »