Bồ Đề Kiếp

Lượt đọc: 1755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 6
đêm yến hẹn hò.

❊ ❊ ❊

Thời gian ở dưới trần gian rất ngắn ngủi, ta mới ngủ được mấy giấc, thỉnh thoảng còn cùng Lạc Trần nói chuyện, nháy mắt Lạc Trần cùng vị tiểu công tử mà hắn đi theo đã thành những mỹ thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi rồi.

Hôm nay Lạc Trần được mời cùng người nhà Tiết gia đi dự yến tiệc trong cung, yến hội rất long trọng, thân là tiểu Phật Tử như ta mà cũng chưa từng thấy qua cảnh người người nhộn nhịp như thế này. Nhớ tới không khí trong Ly hận thiên luôn bình bình an an, ngàn năm như một, lại không biết hóa ra trần gian lại náo nhiệt phồn hoa như vậy. cũng thật thú vị.

Tiết gia dường như quyền thế không nhỏ, cho nên được sắp xếp ngồi ở vị trí phía trước. Lạc Trần đương nhiên cũng được trọng đãi, mà điều làm ta vui nhất chính là Lạc Trần cùng Tương Tư đã có cơ hội nói chuyện. Tương Tư xem ra cũng rất vui mừng, len lén cùng Lạc Trần hàn huyên một chút, đến khi yến hội bắt đầu, bầu không khí yên lặng thì mới ngừng nói chuyện.

Qua một lúc, Tương Tư lấy cớ đứng dậy rời đi, lúc này mọi người nhà Tiết gia cũng bận bịu. Lát sau Tiết phu nhân không thấy Tương Tư quay về không khỏi có chút lo lắng, Lạc Trần hiểu ý liền muốn đưa đi tìm.

Quả nhiên Tương Tư đang ngồi ở chỗ yên tĩnh đợi Lạc Trần.

"Lạc Trần, ngươi không phải tên là Lạc Trần đúng không?" Tương Tư ở phía đối diện nhỏ giọng hỏi.

Lạc Trần không lên tiếng, qua một lúc Tương Tư vội vui vẻ nói: "Tô Niệm Trần?"

Lạc Trần vẫn không lên tiếng, chỉ nghe thấy vạt áo của hắn có tiếng động nhỏ.

Một lát sau, Tương Tư lại nói: "Vậy.... Hạt đậu ta đưa ngươi còn ở chỗ ngươi không?"

Lạc Trần liền đem ta ra cho Tương Tư nhìn, ta cũng thấy vẻ mặt vui mừng, nàng ngượng ngùng nâng mắt nhìn Lạc Trần: "Ngươi...Vẫn mang theo bên mình?"

"Phải". Lạc Trần gật đầu, cẩn thận đem ta cất vào.

Lúc này trong lòng ta cũng thấy vui mừng, dù thế nào, người hữu tình cũng có cơ hội nhận nhau. Vì thế ta vội truyền linh thức cho Lạc Trần, bảo hắn mau mau cùng Tương Tư giãi bày tâm tình.

Nào ngờ Lạc Trần một chút cũng không phản ứng, chỉ cùng Tương Tư nói mấy câu liền muốn rời đi.

Cũng may lúc đó Tương Tư gọi hắn lại, ngượng ngùng thấp giọng thì thảo vài câu, tuy không rõ ràng, nhưng ta cũng biết là lời thổ lộ. Ta lầm bầm trách móc tên Lạc Trần này, lúc này có nữ tử đến trước mặt mình thổ lộ, đáng lí ra phải vui mừng.

Mà lúc này Lạc Trần chỉ khẽ thở dài, khiến ta thật hồi hộp. Tiếp đó chỉ nghe hắn nói: "Nhưng trong lòng ta đã có người khác rồi..."

Lời vừa dứt, ta cùng Tương Tư đều sửng sốt, Tương Tư còn run sợ hồi lâu chưa lên tiếng.

Bọn họ liền rơi vào im lặng, một lúc sau Tương Tư mới khó tin nói: "Sao có thể...Ngươi....Ngươi sao có thể thích người khác? Người đó...Người đó là ai? Ta thua kém gì nàng chứ?"

Lạc Trần giọng điệu lạnh nhạt, hắn cực kì kiên nhẫn giải thích: "Ta không thể nói ra nàng là ai, ngươi cũng không cần biết nàng là ai".

Thanh âm của Tương Tư nghẹn ngào, vẫn cố chấp hỏi đến cùng.

"Vì vậy.... Ngươi vẫn luôn phấn đấu, là vì nàng ta, để sớm có thể đi lấy nàng ta có phải không?"

"Ta sẽ không lấy nàng".

Tương Tư sửng sốt, nửa ngày không nói chuyện. Ta ở trong cũng ngẩn cả người. Lúc này chỉ nghe Lạc Trần nói: "Ta với nàng cách xa nhau quá, cho nên ta sẽ không lấy nàng, cũng không có cách lấy nàng".

Tương Tư lại giật mình nhìn hắn hồi lâu, nhất thời hai người không nói gì nữa, nơi này lại rơi vào vắng lặng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »