Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 26
Bản beta của hành động săn ác quỷ..

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau đến rất nhanh, vết thương chết tiệt ở chân tốn bao nhiêu thuốc trị thương mà xem ra vẫn không ổn, tôi cũng đau buồn muốn chết đây...

Buổi sáng đau khổ ăn hết bữa sáng, tôi bèn đứng dậy định đi học. Vẫn phải làm ra cái vẻ đi đứng bình thường, cuối cùng tôi cũng gắng gượng đến cửa, tạ trời tạ đất, cũng may bác trai bác gái không phát hiện ra, he he (^O^)

"lên xe!" Một giọng nói lạnh băng đột nhiên vang lên, khiến tôi giật nảy cả người.

"Kim Thuần Hy, anh và tôi lúc nói chuyện có thể chào nhau một câu trước không? Nếu không biết có một người như anh sống trên thế giới này, tôi còn ngỡ có quỷ đang nói chuyện với mình đó!" Thật là... cái tên chết tiệt này!

"Lên xe! -_-"

"Không lên, tự tôi cũng đi học được!" Tôi không thèm sự thương hại của anh ta. Hừ!!!

"Lên xe!!!”

Cái đồ đầu heo chết dẫm, đúng là đáng chết, anh ta dám xem tôi là cây chổi quét nhà, kéo xềnh xệch lên xe, tôi đã nói tôi không muốn làm chổi nữa mà. Oa oa, tức chết đi thôi! —p(>_

"Anh kéo tôi lên xe có ích gì cho anh? —>0

"Đi khám bác sĩ!"

"Cái gì?"

"Khám bác sĩ!"

">0

"Đồ ngốc!!"

"Gì chứ? Anh... anh sao cứ gọi tôi là ngốc hoài vậy?"

"Không muốn tôi gọi cô là ngốc thì ngoan ngoãn nghe lời, đi khám bác sĩ!" Tôi đã ngoan ngoãn nghe lời thật, không biết vì sao, có lẽ là do chân đau khó chịu đựng nổi chăng, đúng, chắc chắn là thế, nhất định do điều này.

Lần đầu tiên ngồi xe bình yên như vậy, bỗng cảm thấy cái người trước mắt chỉ hơi lạnh lùng một chút, thực ra cũng không đến nỗi đáng ghét, có lẽ đối với dạng thiên tài này, tôi nên tìm hiểu sâu hơn, dù gì anh ta cùng đâu phải thần thánh!

Đáng tiếc, kỳ hạn đã đến rồi! T_T

Nhưng tâm trạng tôi sao bỗng có chút thương cảm? Chắc là do cái chân? Chắc là vậy! Chắc là vậy!

Khám chân xong ra khỏi bệnh viện, Tịnh Mỹ bỗng xuất hiện như hồn ma, cái tên này, đi làm đặc công được rồi đấy!

"Hắn vừa đi!" Đây là ba chữ đầu tiên khi nó nhìn thấy tôi.

"Hả-! Cái gì?"

"Kim Thuần Hy!" Tịnh Mỹ chỉ chỉ nơi vừa đỗ xe.

"Ồ! Tớ đã thua rồi!" Tôi biết nó đến chỉ để đợi câu này.

"Hôm qua lúc thi đấu anh ta đã biết cậu bị thương rồi, hôm nay chủ động đến đưa cậu đi bệnh viện". Tĩnh Mỹ chẳng đếm xỉa đến sự nhận thua của tôi.

"Hả-! Sao cậu lại biết?" Tịnh Mỹ chắc không theo dõi tôi đó chứ?

"Cậu chịu thua???"

"(>0

"Tớ ngốc à, chịu thua? Có phải lỗi tớ đâu, tại sao phải chịu thua chứ. Rõ ràng là cái đám mê trai kia giở trò quỷ! Là do bọn nó hết! Do bọn nó!!! Nếu không phải do chúng thì tớ đã cưa đổ tên kia rồi!"

"Thật sự cưa đổ anh ta!" Tịnh Mỹ vốn không ngó ngàng đến sự cam chịu của tôi, nói với vẻ nghiêm túc.

"Gì chứ? Cái gì mà thật sự cưa đổ?" Tôi hoàn toàn mù mờ.

"Để hành động săn ác quỷ thứ 100 của chúng ta thật sự viên mãn: Khiến Kim Thuần Hy bất chấp tất cả yêu cậu, cam chịu thay đổi vì cậu!" Đôi mắt Tịnh Mỹ lại đổi màu.

"Hử ~ . ~?"

"Sao nào? Không dám?" Tôi còn đang nghiên cứu đôi mắt Tịnh Mỹ, nó đã phóng thẳng vào tôi như tên lửa.

"Ai nói tớ không dám, tớ đang cảm thấy bỏ cuộc thế này là quá đáng tiếc đây!"

"Tất nhiên rồi!"

"Tốt, vậy quyết định thế nhé!"

"Hả-? Gì thế?" Tôi vẫn không hiểu gì hết.

"Chúng ta làm một ‘bản beta hành động săn ác quỷ’ cho cậu thời gian là một năm, đồng thời độ khó cũng tăng lên. Để Kim Thuần Hy yêu cậu thật lòng, sau đó đá văng anh ta đi!"

"0_0 Bản beta?” Cũng chỉ có mỗi Tịnh Mỹ nghĩ ra.

"Vụ cá cược lần này chủng ta phải cá to hơn!"

Mỗi lần Tịnh Mỹ cười vẻ đáng yêu như thế đều rất đáng sợ.

"Cậu muốn thế nào?" Tôi hỏi ỉu xìu.

"Nếu như tròn một năm mà Kim Thuần Hy vẫn không động lòng, có nghĩa là cậu thất bại. Thế thì phải chịu trừng phạt nghiêm khắc: trèo lên tòa nhà cao nhất trong trường Trung học Sâm Vĩnh, gào lên ba tiếng với toàn trường "Quách Tiễn Ni là đồ ngốc!""

Trương Tịnh Mỹ, cậu ác lắm, biết rõ Quách Tiễn Ni đây trọng thể diện nhất, quá bằng không cho tôi sống yên ở Trung học Sâm Vĩnh rồi còn gì?

"Thế nào? Không dám?"

">_

"Tốt, vậy cứ thế đi nhé! Cái tên nhét mảnh thủy tinh vào giày cậu đang ở bên chỗ Tú Triết, có muốn đi xem không?"

"Gì chứ??? Đưa tớ đi ngay!!!"

Khoan khoan khoan khoan, tại sao lại bắt được mấy tên đó sớm như thế, chẳng lẽ Tịnh Mỹ từ đầu đã...

Tịnh Mỹ cười càng đáng yêu hơn. ^_^

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »