Từ Trân Trân không cần suy ngẫm đã cảm thấy cũng nên.
- Phu quân cũng hẳn ra ngoài đi xem thử. Vùng đất Từ Châu chúng ta quá nhỏ bé rồi. Cái tuổi này của phu quân đã có được Từ Châu, chẳng lẽ cả đời này trông giữ mảnh đất này sao? Ra ngoài xem thử, mở mang tầm mắt cũng là tốt. Hơn nữa cục diện các phương của phu quân vừa mới ổn định cũng chính đang lúc rãnh rỗi. Đợi ổn định xong xuôi rồi, vậy thì lại phải bận rộn.
Lời nói giữa phu thê lại sâu sắc hơn một chút so với bọn huynh đệ, Triệu Tiến gật đầu.
Nói đi nói lại cũng khéo, thương nhân buôn trâu ngựa Vương Tự Dương bỏ lỡ lần trăm ngày của Triệu Phượng, hơn nữa còn vào ngày hôm sau yến tiệc trăm tuổi làm xong mới chạy về tới Từ Châu. Nghe tiểu nhị nói tin tức này, quả thật là đấm ngực dậm chân, vội vàng sắm sửa trọng lễ chạy thẳng tới Triệu gia. Nói là lễ trọng, thật ra chính là thu hoạch trên thảo nguyên lần này.
Triệu Tiến cười trấn an mấy câu, chuyện này cũng liền bỏ qua không đề cập tới nữa. Ngoại trừ châu báu, phong thổ nhân tình nước khác, giống như từ trước Vương Tự Dương mang tới người và trâu ngựa. Trong đó người tới từ thảo nguyên có bốn mươi, mười bé gái, ba mươi bé trai, đều là tuổi tác chừng mười một, mười hai. Càng thú vị hơn chính là những đứa bé này nhìn đều như chưa bao giờ chịu khổ cực, bé gái rõ ràng từng học qua hầu hạ người thế nào, bé trai thì cung mã thành thạo.
Trong chợ người ngoại trừ nữ nhân chỉ có con nít giá cả mắc nhất. Những đứa con nít Mông Cổ đều từng trải qua huấn luyện, giá tiền khẳng định càng cao ngất ngưỡng. Hỏi qua mới biết rõ, lấy ra từ thương nhân giàu có lệ thuộc bộ lạc Thổ Mặc Đặc. Thổ Mặc Đặc là một trong những thế lực Mông Cổ lớn nhất trên thảo nguyên, đánh đông dẹp bắc thâu tóm nhỏ yếu. Những trai gái của đầu lĩnh, quý tộc bộ lạc bị thâu tóm sẽ bị tụ tập tới trong tay vị thương nhân giàu có này, chuyên bán cho bên phía Đại Minh. Chưa nói tới lanh lợi có bản lĩnh, loại thân phận của ngoại tộc này cũng là một trong những nguyên nhân cao giá.
Vương Tự Dương như nay dựa vào danh tửu Hán Tỉnh đã thành nhân vật hô mưa gọi gió trên thảo nguyên và biên trấn. Biên tướng của biên trấn, bọn quý tộc, tế nông* trên thảo nguyên lời hứa đáng giá bậc này đều xưng huynh gọi đệ với Vương Tự Dương.
(cách gọi bọn con cháu, quyền quý và vương hãn của các bộ tộc Mông Cổ có từ đời nhà Minh Thành Tổ)
Theo mở rộng rượu làm ra, Vương Tự Dương mỗi năm mang rượu trắng sang đấy càng lúc càng nhiều. Với nơi thảo nguyên rét lạnh khủng khiếp rượu ngon cay nồng này chính là ân huệ, càng nhiều càng tốt, dùng vàng thật, bạc trắng, ngựa khỏe, mỹ nữ tới đổi cũng chẳng hề gì. Nhưng một đội thương lái của Vương Tự Dương cũng chỉ cung ứng được nhiều như thế, hơn nữa hiện giờ Vương Tự Dương làm ăn buôn bán cũng khá nhanh nhẹn thuần thục rồi, vẫn luôn không tung ra số lượng lớn hơn, coi như có ý đầu cơ kiếm lợi.
Vương Tự Dương dám làm như thế chính là bởi vì Triệu Tiến ủng họ y. Y chuyển rượu ở Từ Châu sang đây bán, bọn thương nhân của Sơn Tây và Hà Nam sao lại không biết, bao nhiêu người đi Từ Châu thăm dò hứa cho nhiều lợi lộc, hết thảy bị Triệu Tự Doanh từ chối ngoài cửa. Trừ chính Vân Sơn Hành buôn bán nhỏ lẻ ở trên đất Hà Nam, số lượng lớn còn lại chỉ có Vương Tự Doanh chuyên làm ăn, có ủng hộ này, Vương Tự Dương tất nhiên ung dung.
Từ trước với thân phận địa vị của Vương Tự Dương, là không có vai vế cùng một đường với vị thương gia giàu có kia. Vị thương nhân giàu có nọ nghe nói sau lưng chính là vương tử hoặc giả chính Hãn Vương của Thổ Mặc Đặc. Nhưng hiện giờ bọn quý tộc đều muốn uống được mấy ngụm rượu Hán Tỉnh vào mùa đông, thiết nghĩ Hãn Vương bên đó cũng là như vậy. Vị thương nhân giàu có nọ đích thân tặng đại lễ đòi hỏi về sau trong danh tửu Hán Tỉnh đưa sang, gã phải ôm được một số lượng nhất định.
Mấy chục đứa con nít nô lệ giá trị cao ngất ngưỡng này, nhưng lại là vị thương nhân giàu có nọ đưa tới, đây khiến cho Vương Tự Dương nở mày nở mặt, người khác rất muốn có được, Vương Tự Dương về sau cũng được tiện lợi nhiều thêm không ít.
Vương Tự Dương biết rõ hết thảy cái này đều tới từ ai, cho nên sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào nịnh bợ Triệu Tiến, tiệc trăm ngày của đứa bé mới sinh cơ hội tốt như thế lại bị bỏ qua, khó trách y đấm ngực dậm chân.
Bốn mươi đứa bé này Triệu Tiến nhận lãnh, mười bé gái giao cho Từ Trân Trân trông coi, bé trai thì bỏ vào đội học đinh, mấy đứa bé này không có dính gì với ngày trước, luyện ra khẳng định trung thành.
Tiệc trăm ngày vừa qua, bọn huynh đệ bên cạnh Triệu Tiến lập tức tản ra khắp nơi, hiện giờ mỗi người có một vùng do mình gánh vác trấn giữ, tụ cùng một chỗ giống như hằng ngày trước đây cũng rất ít.
Nội trong mấy ngày ngắn ngủi sắp tới Triệu Tiến sẽ không đi cửa sông Thanh Giang, hắn ở Từ Châu tập trung liên trưởng đội trưởng lại huấn luyện. Khoản mục huấn luyện không giống với trước đây, lần này luyện chính là trường kích.
Đội học đinh và bọn đoàn luyện liên thủ quét sạch sáu thôn trang bên ngoài địa phận Từ Châu, Văn Hương Giáo cũng không có cử chỉ chống trả dữ dội gì, thậm chí tự rút khỏi mấy thôn trang, đôi bên lại lần nữa quay về trong ước hẹn ngầm.
Chiếu theo lời của Trịnh Toàn, hiện giờ Văn Hương Giáo hẳn sẽ sắp đặt sẵn các nơi đợi tới trưng thu thêm quân lương kia vừa được đem ra thi hành, dân chúng các nơi gặp tai ương chịu kiếp nạn, chính là cơ hội rất lớn Văn Hương Giáo chiêu mộ giáo đồ xúi bẩy gây chuyện thị phi.
Tiết trời dần dần trở lên lạnh hơn, Vận Hà cũng không còn phồn hoa như thế, tất cả mọi người đều muốn thở phào nhẹ nhõm, cửa sông Thanh Giang càng hơn thế nữa. Triệu Tự Doanh Từ Châu vào đầu năm tiến vào, mấy lần mưa máu gió tanh, tất cả đều phải hết hồn khiếp đảm. Tới hiện giờ lòng người cũng đều an ổn trở lại thừa nhận Triệu Tiến nắm quyền trên mặt đất này, cũng nhìn thấy được chỗ tốt sau khi nắm quyền. Trên mặt sông lạnh lẽo như thế, chợ lớn Thanh Giang lại vô cùng náo nhiệt, không biết bao nhiêu người sinh sôi phát tài ở nơi này.
Quán ăn, tửu lầu, thanh lâu xung quanh chợ lớn làm ăn buôn bán cũng đèn hoa rực rỡ, không chỉ thương nhân, khách thương trong chợ lớn sẵn lòng chiếu cố, ngay cả nhân sĩ giàu có cửa sông Thanh Giang cũng bằng lòng lại đây, tất cả mọi người đều muốn gom lại chỗ náo nhiệt này.
Những chỗ tiêu ngân lượng này chia ra cao thấp cũng rất đơn giản, ai cách Vận Hà gần, ai dựa sông đón gió được, kẻ đó xa hoa hơn một chút.
"Thanh Giang Lầu và Lâm Giang Các gần ngang bằng nhau, đều là nơi chốn chuyên cung cấp chỗ tụ hội nói chuyện phiếm của bọn thương gia giàu có cũng là chỗ tốt nhất trong phương viên này. Hơn nữa Thanh Giang Lầu này chỉ là trà lâu, giá tiền một ly trà xanh bên đó đã đặt được một tiệc rượu quán cơm nhỏ, cho nên khách không nhiều, nhưng đấy chính là thứ cần có của "Thanh Giang Lầu", cần có chính là cái vắng vẻ này.
Tiểu nhị người hầu trong trà lâu này đều là kẻ tinh ranh mặt mũi ưa nhìn, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh tuyệt sẽ không tới gần lấy lòng, luôn giữ một khoảng cách khiến cho người ta cảm thấy yên lòng.
Ở trước cửa trà lâu, một gã văn sĩ trung niên trầm giọng nói.
- Lão gia nhà ta và Lã viên ngoại đã hẹn trước.
Một vị đại hán đứng sau lưng gã, khoảng chừng bốn năm chục tuổi, ăn vận giàu có.
Người tiếp khách trước cửa vừa nghe cái tên này, cười khom lưng giơ tay mời, nói Lã lão gia đã sớm chờ đợi đã lâu. Người tiếp khách này cũng là nghe nhiều thấy rộng, ánh mắt rất đáng gờm, liếc nhìn đã phán đoán ra thân phận của đối phương. Trong lòng y rất kỳ quái, văn sĩ nói chuyện này lẽ ra là một sư gia môn khách gì kia nhưng nhìn phong thái lời lẽ này lại giống kẻ quen thói sai bảo người khác, rất giống lão gia trong nha môn. Còn đại hán ở đằng sau kia ăn vận giàu có, lại mang chút sát khí lạnh căm, hẳn là từng luyện võ đổ máu, nói là chúa biển hay long đầu lục lâm khí phách đây lại quá ngay thẳng rồi, ngược lại rất giống Thủ bị Sơn Dương.
Một bên dẫn đường ở đằng trước, một bên không ngừng nghĩ ngợi lung tung, vị Lã lão gia chờ ở trong phòng kia nhìn cũng giống người xuất thân làm quan, nhưng lại có một khí chất vô lại lăn lộn ngoài đường đây thật sự rất lạ lùng.
Người tiếp khách khẽ lắc đầu, cả ngày hôm nay từ sớm tới hiện giờ đã có hán tử tráng niên không biết từ đâu tới ra ra vào vào, cho ngân lượng ngược lại rất đầy đủ, chỉ là quá cổ quái. Hơn nữa đám người này khẩu âm cũng không phải người cửa sông Thanh Giang, nhìn cũng đều lạ mặt không biết là nơi nào tới. Vốn đang đoán là đám lão đại Triệu Tự Doanh kia nhưng nhìn kỹ không giống tuổi tác đều lớn không giống đám Triệu Tự Doanh kia đều là đám tiểu tử còn rất trẻ.
Lầu hai Thanh Giang Lâu đều là từng giang phòng riêng thanh nhã, lúc này cũng không có người nào, nhìn thấy ngoài cửa một gian phòng đứng một hán tử đã ngoài bốn mươi. Tên tiếp khách dẫn người tới đây, hán tử kia ôm quyền chắp tay hết mực khách khí với hai người tới chỉ nói.
- Lão gia nhà tôi chờ đợi đã lâu.
Sau khi người đi vào, hán tử ngoài cửa kia thanh âm nghiêm nghị dặn dò.
- Mấy gian xung quanh gian phong này chúng ta đều bao hết. Không cần sắp xếp khách nào khác tới nữa. Không có ta gọi, cũng không cần dâng trà lên, hiểu rõ không?
Kẻ tiếp khách cười vâng dạ, cũng biết rõ mấy vị này là muốn nói chuyện bí mật. Cảnh tượng như vậy ở cửa sông Thanh Giang cũng thấy nhiều rồi, tất nhiên biết rõ nên làm thế nào. Y cũng không mong muốn vướng bận nơi này, mấy vị trước lẫn sau sang đây vẫn coi như khách khí lễ độ, nhưng trên người cũng có chút khiến cho người ta cảm giác không thoải mái, tránh xa một chút tốt hơn.