Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17358 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 266
không được chết tử tế.

❊ ❊ ❊

Lư hương đã đốt gần hết, sương khói dần dần mỏng manh, sau biến mất vô tung vô ảnh nhưng mùi hương lưu lại dường như vẫn còn đọng lại trong không khí, một lúc lâu cũng không tan đi.

Tại đây nếu có một mùi hương nào khác, chính là mùi hương hùng hậu trên người Tạ Đình Quân truyền qua.

Hắn cúi đầu, tóc dài thô cứng vấn trên đỉnh đầu, lộ ra đường cong cứng rắn như thạch. Hắn một tay bưng chung trà, mặt khác một bàn tay nhẹ nhàng vô ý thức vuốt ve thân chén.

“Tần Thiên, nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?”

Tần Thiên giật mình, còn chưa kịp hồi tưởng, Tạ Đình Quân lại tiếp tục nói; “Khi đó nàng vẫn là một nha đầu, rất tinh quái, nhanh mồm nhanh miệng, lúc ấy ta nghĩ rằng, nếu bên cạnh ta cũng có một nha đầu như vậy hẳn sẽ rất thú vị?”

Tần Thiên vừa tức vừa vội, nàng hiện tại bởi vì lo lắng sự an nguy của Trang Tín Ngạn mà lòng nóng như lửa đốt, nào có tâm tư nghe hắn kể lể hồi ức. Nhưng hiện tại Tín Ngạn thế nào đều nằm trong tay hắn, Tần Thiên căn bản là không dám đắc tội hắn, chỉ có thể nhẫn nại.

“Lần thứ hai gặp mặt, ta thấy nàng khiến tú tài kia á khẩu không trả lời được, nhưng thời điểm đang ở thế thượng phong lại biết nên lưu lại đường lui cho người khác. Khi đó, ta nghĩ rằng, nha đầu này thật trí tuệ, khá lắm.”

Khi nói chuyện, Tạ Đình Quân trong đầu không khỏi hồi tưởng tình hình ngày đó, Tần Thiên đứng trước mặt mọi người, hướng về tú tài sắc mặt xấu hổ hơi cúi hạ, nói; “Tú tài lão gia, tiểu nhị từng câu từng chữ đều xuất phát từ chân tâm,… tương lai nếu mỗi người có được lợi ích từ việc uống trà, về phương diện này tất có một phần công lao của tú tài lão gia!”

Thanh âm thanh thúy dường như quanh quẩn ở bên tai, ngây thơ tươi cười dường như gần ngay trước mắt, Tạ Đình Quân kìm lòng không được mà cười cười.

“Sau đó ta quyết định cưới Trang Minh Hỉ, nàng có biết lúc ấy ta ra điều kiện gì không?” Nói xong, Tạ Đình Quân buông chung trà trong tay, quay đầu nhìn nàng, con ngươi tối tăm chớp động ám liệt sáng bóng, “Điều kiện kia đó là, nàng phải làm nha hoàn hồi môn gả tới đây.”

Tần Thiên mở to hai mắt, nàng hoàn toàn không biết hóa ra bản thân lại sắm vai như vậy trong hôn sự giữa hắn và Trang Minh Hỉ, đột nhiên, Tần Thiên hiểu được Trang Minh Hỉ đối với mình có khúc mắc có lẽ bắt đầu từ đây.

“Tạ Đình Quân, ngươi…” Tần Thiên lúc này nói không nên lời là tức giận vẫn là thấy khổ sở!

Tạ Đình Quân cười nhẹ hai tiếng, đánh gãy lời nàng; “Nàng đừng nóng giận, sau ta không phải không thực hiện được sao?” Nói tới đây sắc mặt hắn bỗng trầm xuống; “Bởi vì Trang Tín Ngạn nhanh chân đến trước, hừ hừ, mệnh hắn thật tốt a!”

“Tạ đại nhân, chúng ta không nói tới việc cũ nữa, ngươi rốt cuộc muốn thế nào mới buông tha Tín Ngạn?” Tần Thiên tính nhẫn nại đã khô kiệt.

“Nhìn nàn kìa, có thể vì hắn sinh, vì hắn tử, nhưng đối mặt với ta có thể làm mọi thứ vì nàng, nàng ngay cả nghe ta nói vài câu cũng không kiên nhẫn. Tần Thiên, nàng đối với ta vô cùng bất công?” Hắn hé ra mặt bình tĩnh, nhưng thanh âm du hoãn khi nói ra những lời này lại làm cho Tần Thiên cả người dựng tóc gáy.

Tần Thiên dâng lên cảm giác vô lực. Nàng nhìn hắn, sắc mặt dần dần khói coi.

“Nếu vui đùa ta như vậy có thể khiến ngươi thả Tín Ngạn, như vậy, thỉnh tiếp tục.”

“Tức giận…” Tạ Đình Quân cười cười, hắn đặt tay trái lên bàn, giật giật huyền thiết chỉ trên tay, “Còn nhớ rõ buổi tối trên đại mạc kia không?”

“Tạ ân cứu mạng của đại nhân, dân phụ vĩnh viễn không quên.” Tần Thiên trầm giọng.

“Không không, ta không phải muốn nàng nhớ kỹ ân của ta, Tần Thiên…” hắn dùng một loại thanh âm rất trầm gọi tên của nàng “Chuyện tối hôm đó nếu xảy ra một lần nữa, ta sẽ không chút do dự phác xông lên chẳng sợ sói hoang cắn nát cổ ta… “

Tần Thiên nhìn hắn, nhất thời không biết nên nói gì.

“Tần Thiên, chẳng lẽ ta nói nhiều như vậy, nàng vẫn không rõ thứ ta muốn là gì hay sao?” Nói xong, tay trái hắn đang đặt lên bàn bỗng nhiên phủ lên tay nàng.

Trong lòng bàn tay nóng rực, chỉ bộ lại lạnh lẽo, mãnh liệt đối lập làm cho Tần Thiên cả người run lên, nàng giống như bị hỏa thiêu giãy khỏi tay hắn, đứng lên.

“Tạ Đình Quân, ngươi phát bệnh thần kinh gì vậy!” Tần Thiên hổn hển, “Ta hôm nay đến nơi đây căn bản chính là sai lầm.”

Nói xong, Tần Thiên xoay người bước đi.

Mới vừa đi hai bước, phía sau truyền đến thanh âm của Tạ Đình Quân, “Mặc dù với quan hệ của Tống Thái phó, có thể miễn họa tru di cửu tộc cho Trang phủ, nhưng ta dám cam đoan, Trang Tín Ngạn tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết, đây là tội danh thông đồng với địch bán nước, không phải việc nhỏ! Mặc dù là Tống Thái phó cũng đành bất lực! Tần Thiên, ngươi nếu không để ý đến tính mạng của Trang Tín Ngạn, ngươi cứ việc bước ra khỏi đây!”

Tần Thiên trong cơn giận dữ, vội quay đầu, chỉ vào Tạ Đình Quân: “Tạ Đình Quân, ngươi là kẻ ti bỉ!”

Tạ Đình Quân âm trầm vuốt mặt, từng bước tới gần nàng, “Ti bỉ? Ta làm việc cho tới bây giờ chỉ nhìn kết quả không hỏi thủ đoạn!” Hắn đi đến trước mặt nàng, bắt lấy cánh tay của nàng, đem nàng ôm vào trong lòng, hắn bất quá chỉ dùng một bàn tay, đã khiến nàng không thể động đậy. Hắn dùng một bàn tay khác nâng cằm nàng lên, làm cho nàng không thể không nhìn thẳng hắn.

Ánh mắt hắn hung ác nham hiểm cùng lạnh lẽo làm cho nàng cả người phát lạnh.

Hắn nhìn nàng, thanh âm khẽ rít qua kẽ răng; “Kỳ thật đại mạc lần đó, ta đã sớm đã biết được âm mưu của Tư Mã gia, ta biết mã tặc sẽ xuất hiện….”

Tần Thiên mở to hai mắt nhìn, trong ánh mắt toát ra hận ý.

“Biết ta vì sao không lên tiếng không? Bởi vì ta chính là muốn mượn tay mã tặc trừ bỏ Trang Tín Ngạn! Ta tận mắt thấy mã tặc bắn tên về phía Trang Tín Ngạn, ta rõ ràng có thể cứu giúp, nhưng ta lại đứng ở một bên nhìn, ta muốn nhìn thấy Trang Tín Ngạn chết ngay trước mặt ta!”

“Trứng thối, ti bỉ, vô sỉ! Ngươi sẽ không được chết tử tế!” Không biết là bởi vì hận, hay vì e ngại, Tần Thiên cả người bỗng nhiên run rẩy, nước mắt dần dần mơ hồ, nàng cắn chặt khớp hàm cố không cho nước mắt rơi xuống.

“Không được chết tử tế thì thế nào?” Tạ Đình Quân hai mắt đỏ quạch, bỗng nhiên cười rộ lên · “So với việc nhìn nàng cùng hắn khanh khanh ta ta, ta tình nguyện trước tiên có được nàng, sau đó không được chết tử tế cũng không sao!”

Tần Thiên muốn dùng mọi lời nguyền rủa ác độc trên đời này để mắng chửi hắn, nhưng dưới ánh mắt âm liệt thô bạo đó, nàng cảm thấy hết thảy nguyền rủa đều vô nghĩa.

“Biết ta vì sao nói cho nàng biết không?”

Tần Thiên muốn tránh thoát khống chế của hắn, hắn lại càng dùng sức giam cầm cằm của nàng, niết mạnh khiến xương cốt nàng phát đau, nước mắt rốt cục nhịn không được chảy xuống.

“Ta muốn làm cho nàng biết, ta chính là người ti bỉ như vậy, vì để đạt được mục đích, việc gì ta cũng có thể làm!” Hắn nhìn nàng, hơi thở ồ ồ, thanh âm âm trầm, “Cho nên Tần Thiên, không cần ôm may mắn, trên đời này, trừ bỏ ta, không ai có thể cứu Trang Tín Ngạn!”

“Ngươi muốn cái gì?” Tần Thiên bỗng nhiên rống đứng lên, “Ngươi rốt cuộc muốn cái gì!”

“Ta muốn nàng rời khỏi Trang Tín Ngạn, sau đó đến bên cạnh ta!” Tạ Đình Quân gằn từng tiếng. Sau đó hắn cúi đầu, cường thế hôn lên môi nàng.

Đang lúc Tạ Đình Quân ý loạn tình mê, bỗng nhiên cảm thấy cánh tay đau xót, chính là Tần Thiên tựa đầu dùng sức cắn, Tạ Đình Quân buông nàng ra, đưa tay cởi ngoại bào, quăng đến một bên, cũng không để ý đến vết thương trên cánh tay đang đổ máu, lại một lần nữa ôm nàng, bá đạo mãnh liệt hôn nàng.

Hận ý mãnh liệt cùng nhục nhã khiến Tần Thiên không thở nổi, cứ như vậy mà ngất đi.

Khi tỉnh lại, Tần Thiên phát hiện nàng đang nằm trên ghế dài trong đại sảnh. Tạ Đình Quân ngồi ở bên cạnh người nàng, cầm tay nàng, trên nét mặt có thần sắc lo lắng, thấy nàng tỉnh lại, sắc mặt hắn lại trầm xuống.

“Nàng tốt nhất nên làm quen đi, tiếp theo, chẳng sợ nàng té xỉu, ta cũng sẽ không bỏ qua cho nàng.” Thanh âm của hắn lạnh lẽo giống như băng tuyết.

Tần Thiên run run đứng lên, nàng dùng sức rút tay mình về.

Tạ Đình Quân không hề chạm vào nàng, chỉ lạnh lùng nhìn nàng, ánh mắt giống như băng lại giống như lửa.

“Binh lính bị Jill Sam đâm còn chưa chết, nếu nàng đáp ứng ta, tên binh lính sẽ còn sống, Jill sâm sẽ ở di quán bị bệnh chết bất đắc kỳ tử, hết thảy được che giấu, giống như chưa từng phát sinh chuyên gì.” Hai mắt của hắn không hề chớp nhìn chằm chằm nàng, thanh âm lạnh lẽo cứng rắn như sắt thép, đánh nện vào lòng nàng, “Nhưng nếu nàng không đáp ứng, tên binh lính đó nhất định sẽ chết, Jill Sam là gian tế sẽ được chứng thực, Trang Tín Ngạn nhất định không sống nổi.”

Tần Thiên chưa bao giờ sợ hãi oán hận một người đến mức như vậy, sự ngoan tuyệt của hắn đã vượt qua phạm trù nàng có thể tưởng tượng nổi, giờ này khắc này, nàng chỉ cảm thấy máu toàn thân đều kết băng, ngay cả khớp hàm cũng không chịu khống chế mà run rẩy.

“Nhìn kìa, nàng sợ hãi như vậy…” Ánh mắt của hắn bỗng nhiên trở nên nhu hòa, hắn vươn tay xoa mặt nàng, Tần Thiên vội vàng tránh né, nàng hoảng sợ nhìn hắn, thật giống như hắn là một con độc xà.

“Đừng sợ, Tần Thiên, mặc kệ ta đối với người khác như thế nào, ta vĩnh viễn cũng sẽ không tương tổn nàng.” Hắn dùng một loại thanh âm ôn nhu chưa bao giờ có nói chuyện, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.

“Trước tiên ta muốn được gặp Tín Ngạn!” Tần Thiên hơn nữa ngày mới tìm lại được thanh âm của bản thân.

“Có thể, ta sẽ an bài,” hắn cười nói; “Ngày mai nàng có thể gặp hắn”

“Hiện tại hắn còn bình yên vô sự, nhưng hai ngày sau nếu ta không có câu trả lời của nàng, y theo quy củ, ta sẽ bắt đầu thẩm vấn phạm nhân có liên quan…”

Hắn nhìn Tần Thiên, tăng thêm giọng điệu; “Nàng cũng biết, trong lúc thẩm vấn, dụng hình không thể tránh khỏi.”

“Ngươi không phải là người.” Tần Thiên rất nhanh nắm thành quyền.

“Như thế nào mới tính là người đây? Miệng đầy lời nhân nghĩa đạo đức vô dụng, đó là cái gì vậy?” Hắn chẳng hề để ý, “Ta từ một thương nhân bừa bãi vô danh trở thành đại quan biên giới như ngày hôm nay, chẳng lẽ là bởi vì nhân nghĩa đạo đức hay sao?” Hắn cười cười, thật giống như nàng đang kể một câu chuyện cười vậy.”Nay, tại Tuệ Châu này, mỗi người đều hướng ta cúi đầu, ai dám không coi ta là người?”

Hắn nhìn nàng, một lát sau, mới nói; “Nàng mệt rồi, ta gọi người đưa nàng về nhà, hai ngày sau, ta chờ tin tốt của nàng.”

Hắn đứng lên, gọi người tiến vào, thanh âm trầm ổn, vẻ mặt bình tĩnh, thật giống như hết thảy đều do hắn nắm giữ.

Thẳng đến khi về nhà, Tần Thiên vẫn như cũ đang phát run. Nàng nhốt mình trong phòng, cuộn tròn ở trên giường, trong lòng ôm xiêm y của Tín Ngạn, thật giống như thân thể của hắn đang ở bên cạnh nàng vậy.

Trong mũi ngửi thấy hơi thở của Trang Tín Ngạn truyền đến từ trên quần áo, Tần Thiên vùi mặt vào xiêm y, ô ô khóc nức nở.

Bỗng nhiên, nàng lại ngẩng đầu lên, hai mắt trong bóng đêm phát ra ánh sáng,

Không được, nàng không thể sợ hắn, một khi sợ hãi, nàng rốt cuộc đấu không lại hắn. Nàng không thể để Tín Ngạn chết, cũng không thể để hắn thực hiện được mưu kế, nàng nên làm gì bây giờ?

Bên kia, Tạ Đình Quân ở đại sảnh uống trà, tĩnh tọa đến hừng đông, hắn nhìn nhìn sắc trời, sau đó phân phó; “Đem Thẩm phu nhân mời vào.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân