Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17382 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 255
bảo nhi.

❊ ❊ ❊

Trang Minh Hỉ đứng lên, vẻ mặt lạnh lùng: “Đại tẩu, ngươi chớ quên nơi này là Tuệ Châu, không phải Dương Thành, ta ở đây đã thâm căn cố đế, cũng không phải là Trang Minh Hỉ hai bàn tay trắng như trước kia bị ngươi ức hiếp, mỗi ngày đều phải nhìn sắc mặt ngươi mà sống, ngươi tốt nhất nhớ kỹ điểm này, nếu không, sẽ tự tìm lấy phiền toái.”

Sau khi nói xong, nàng dần dần thu liễm ý cười, ánh mắt cũng dần dần trở nên lãnh liệt.

Tần Thiên nghe vậy cười lạnh một tiếng đứng lên: “Ta thật ra rất ngạc nhiên thứ ngươi gọi là thâm căn cố đế rốt cuộc đến mức nào, ta sao phải tìm phiền toái cho bản thân.”

Song phương nhìn chằm chằm lẫn nhau, không ai nhường ai, trong sảnh không khí trong nháy mắt này dường như ngưng trọng.

Đang lúc song phương giằng co, bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến một thanh âm trẻ con kêu gọi: “Nương, nương.”

Ngay sau đó, một tiểu hài nhi phấn điêu ngọc mài chạy vào, phía sau có vú em nhắm mắt theo đuôi.

Nghe thấy thanh âm ôn nhu kêu gọi này, Trang Minh Hỉ gương mặt vốn cứng rắn trong nháy mắt trở nên nhu hòa, thật giống như là sắc mặt của mấy người diễn kịch, một giây trước vẫn quắc mắt nhìn trừng trừng, một giây sau đã mặt mày hớn hở, biến hóa quá mức nhanh chóng, lại không hề đột ngột.

“Gia Bảo.” Trang Minh Hỉ hướng về hài tử vươn tay vẫy “Đến đây, nương ở đây.” Bất luận là vẻ mặt hay giọng điệu đều mềm mại như nước suối mùa xuân.

Tiểu hài nhi cười khanh khách hai tiếng, chạy vội vào sự ôm ấp của mẫu thân. Trang Minh Hỉ ôm chặt nó, trong vẻ mặt có sự thỏa mãn nói không nên lời: “Gia Bảo, hôm nay có ngoan hay không a.” Nói xong, vô hạn yêu thương hôn lên hai má trắng nộn của nó.

“Bảo nhi ngoan.” Tiểu nhi cười khanh khách, vuốt bả vai mẫu thân.

Một màn này khiến Tần Thiên nhớ tới Thế Sử đã lâu không gặp, nhớ tới con hoạt bát đáng yêu, nghịch ngợm gây sự, trong lòng nháy mắt của trở nên nhu hòa.

“Đây là nhi tử của ngươi?” Tần Thiên không khỏi hỏi.

Có lẽ không muốn làm con sợ, lúc này Trang Minh Hỉ sắc mặt vô cùng hòa nhã, nàng ôm đứa nhỏ xoay người, hướng về Tần Thiên gật đầu một cái, nhẹ giọng nói: “Nó gọi là Thẩm Gia Bảo, cũng sắp tròn bốn tuổi rồi.”

“Bốn tuổi?” Tần Thiên cười cười: “So với Thế Sử của ta thì lớn hơn một chút.”

Ngay lúc này Thẩm Gia Bảo quay đầu lại nhìn về phía Tần Thiên nhếch miệng cười, mắt to vụt sáng, rất giống Trang Minh Hỉ, nhưng khuôn miệng rộng kia có vẻ giống cha nhiều hơn.

Bất quá lúc này chính là thời điểm thiên chân rực rỡ nhất của tiểu hài tử, tiểu hài tử khoẻ mạnh kháu khỉnh vẻ mặt vô cùng đáng yêu. Tần Thiên trong lòng mềm mại, cũng hướng về phía hắn cười cười, Gia Bảo rất vui vẻ, mắt to tò mò đánh giá Tần Thiên.

Trang Minh Hỉ bảo Gia Bảo gọi thẩm thẩm, Gia Bảo non nớt gọi một tiếng.

Tuy rằng không thích Trang Minh Hỉ, cũng không thể nào chán ghét đứa nhỏ đáng yêu trước mặt này. Tần Thiên lấy ra một khối ngọc bội Phỉ Thúy coi như lễ gặp mặt cho nó.

Gia Bảo cười hì hì tiếp nhận, lại gọi thêm mấy tiếng thẩm thẩm, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn mà đỏ hồng.

“Nó có vẻ thích ngươi.” Trang Minh Hỉ cười lạnh một tiếng, “Cũng không biết ngươi có sức quyến rũ gì, tất cả mọi người đều thích ngươi.”

“Ai nói vậy, ngươi cũng đâu có thích ta.” Tần Thiên nhìn nàng: “Bất quá ta cũng không cần ngươi thích ta.”

Trang Minh Hỉ hừ lạnh một tiếng.

Tần Thiên cũng không muốn tiếp tục, đứng dậy cáo từ, trước khi đi nói: “Trang Minh Hỉ, mặc dù ngươi ở đây thâm căn cố đế, ta cũng sẽ không để ngươi có cơ hội ngồi vào địa vị Thương tổng.”

“Ta sẽ mỏi mắt mong chờ” Trang Minh Hỉ nhíu mày cười, lập tức lại nghĩ câu này Tần Thiên đã nói qua, không khỏi có chút tim đập mạnh và loạn nhịp.

Tuy rằng nàng không muốn thừa nhận nhưng lại không thể không thừa nhận, Tần Thiên người này, đối với nàng có ảnh hưởng rất lớn

Nàng thẳng tắp nhìn về phía Tần Thiên, nói từng chữ: “Tần Thiên, lúc này đây ngươi tuyệt đối sẽ không thắng được ta.”

Tần Thiên cười cười, không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Trang phủ ở Tuệ Châu cách Thẩm gia cũng không phải quá xa, xe ngựa chỉ đi mất hai con phố.

Dù sao cũng là người làm ăn, vẫn nên có một chút phô trương, vì vậy mặc dù Trang phủ không thích phô trương, nhưng diện tích của Trang phủ vẫn chiếm nửa con phố, có điều không thể xa hoa bằng Thẩm phủ.

Trở lại trong phủ vừa vặn gặp Trang Tín Ngạn cũng từ Trà Hành trở về. Trà Hành vừa được kiến lập, còn có rất nhiều sự vụ, cho nên trong khoảng thời gian này phu thê hai người phân công nhau làm việc, Trang Tín Ngạn lo việc Trà Hành, Tần Thiên thì phụ trách cùng Jill Sam hiệp đàm.

Hôm nay Trang Tín Ngạn trở về từ Trà Hành có nhiều tâm sự, sắc mặt không vui, ngày thường cho dù thực mệt nhọc, hắn cũng sẽ không vô tình như vậy. Cảm thấy nghi hoặc, Tần Thiên lên tiếng hỏi, Trang Tín Ngạn lại chỉ mỉm cười lắc đầu, cái gì cũng không chịu nói.

Nhưng bộ dáng của hắn càng làm cho Tần Thiên xác định có chuyện gì đó đã phát sinh, bọn họ luôn thân mật khăng khít, nàng hiểu hắn giống như hiểu mỗi một bộ phân trên cơ thể của mình, nàng đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn Trang Tín Ngạn rầu rĩ không vui.

Thấy hắn không chịu nói, Tần Thiên cũng không bức bách hắn, mà ngầm gọi Hải Phú, hỏi hắn hôm nay đã có việc gì phát sinh.

Lúc này đến Tuệ Châu, tâm phúc đi theo phu thê bọn họ là Hải Phú và Thanh Liễu. Hải Phú đã cùng Thu Lan thành thân, vốn Thu Lan cũng muốn đi cùng, nhưng thời điểm chuẩn bị xuất phát lại phát hiện có thai, nên đành phải ở lại.

Hải Phú cẩn thận nghĩ nghĩ, mơ hồ lắc đầu, đang lúc Tần Thiên nghi hoặc khó hiểu, Hải Phú bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, là có một việc, hôm nay ta vốn vẫn đi theo thiếu gia, nhưng trên đường ta rời khỏi người hắn một lúc, lúc trở về thấy thiếu gia đứng cùng một chỗ với một tiểu nhị, tên tiểu nhị kia vẻ mặt lo lắng nói, lão bản, ta không biết chữ, ngươi viết ta cũng không hiểu. Kể từ đó, thiếu gia sắc mặt liền không tốt.”

Tần Thiên nói: “Tốt lắm, ta đã biết, ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.”

Hải Phú có chút hổ thẹn: “Đại thiếu phu nhân, ta nhất định sẽ chú ý, sẽ không rời thiếu gia nửa bước, không bao giờ để xảy ra sự tình như ngày hôm nay.”

Tần Thiên cười cười: “Không phải lỗi của ngươi.”

Trở lại phòng, thấy Trang Tín Ngạn đứng ở cửa sổ nhìn cảnh bên ngoài xuất thần, trong viện có một gốc cây quế, hiện tại đúng là mùa hoa quế nở, mùi hương lan tỏa khắp viện, hương khí này dường như có thể theo hô hấp của con người mà xâm nhập vào tận trong cốt tủy, làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

Tâm hắn dường như đang trôi giạt đâu đó, ngay cả Tần Thiên tiến vào cũng không biết. Tần Thiên cũng không kinh động hắn, chậm rãi đi đến phía sau, ôm lấy tấm lưng rắn chắc của hắn.

Mấy năm qua, Trang Tín Ngạn vẫn không đình chỉ luyện công, cơ bắp của hắn càng ngày càng rắn chắc, thân hình cũng càng ngày càng hoàn mỹ, chỉ cách qua một lớp quần áo, cũng có thể cảm nhận được cơ bắp hắn co dãn.

Trang Tín Ngạn như giật mình, thân mình khẽ run lên, nhưng lập tức lại thả lỏng, hắn xoay người, Tần Thiên ngẩng đầu nhìn hắn cười, thuận thế dựa sát tiến vào vòm ngực rộng lớn của hắn.

“Tín Ngạn, ta biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì.” Quần áo của hắn dường như lây dính mùi hương hoa quế thơm lừng. Tần Thiên tham lam hít vào, mùi hương ngát mũi, nàng giống như vừa uống chút rượu, có chút say say.

Hắn cúi đầu, thở dài một hơi, mở miệng nói: “Ta thật sự có thể học nói sao?” Một câu này, chỉ có “Ta” cùng “Sao” phát âm là chuẩn xác, còn lại dù là âm điệu hay là phát âm, đều có chút lệch lạc, nàng bởi vì hiểu hắn, hắn nói chuyện lại do nàng dạy, cho nên có thể nghe hiểu. Giống như là đứa nhỏ bi bô tập nói người khác dù thế nào cũng không rõ bọn chúng đang nói cái gì, nhưng mẫu thân tuyệt đối có thể nghe hiểu.

Người ngoài cũng giống như vậy, người ngoài muốn hiểu được ý tứ của hắn, quả thật có vẻ quá sức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân