Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17283 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 260
biểu diễn.

❊ ❊ ❊

Đại sảnh di quán

Sau khi Tần Thiên bước xuống đài, trong đại sảnh vẫn đều ồn ào. Các khách thương một bên tò mò nhìn công tác chuẩn bị trên đài, một bên vội vàng châu đầu ghé tai, còn có một số thương nhân ngoại quốc thừa dịp nàng đang nghỉ ngơi, đi đến trước mặt cùng nàng trao đổi.

Nói lâu như vậy, Tần Thiên chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, sau khi đi xuống, Thanh Liễu liền dâng nước trà để nàng nhuận hầu giải khát, vừa uống một ngụm, Tần Thiên vừa xã giao với các thương nhân ngoại quốc, nàng tùy ý đặt chén trà lên bàn, đứng lên cùng Trang Tín Ngạn nhiệt tình tiếp đãi mấy thương nhân này.

Sau khi tiếp đón xã giao xong, Tần Thiên trở lại chỗ ngồi, đem nước trong chén uống một hơi cạn sạch.

Đồng thời, Trang Minh Hỉ chú ý tới Dương lão bản vừa trở lại chỗ ngồi nhẹ nhàng mà thở dài một hơi, Trang Minh Hỉ loan loan khóe miệng, bưng chén nhấp một ngụm nước trà.

Trong tiếng vỗ tay của mọi người, Tần Thiên lại đi lên đài.

Tần Thiên đầu tiên thỉnh toàn trường an tĩnh lại, sau đó hướng tới hai vị nhạc sĩ ngồi ở một góc ra hiệu. Tiếng đàn du dương mềm mại truyền đến, “tí tách” giống như nước chảy róc rách, giống như lạc bàn châu ngọc, như một trận gió, hoặc như một đôi tay, an ủi sự xao động trong lòng mọi người.

Đồng thời với tiếng nhạc vang lên, còn có thanh âm nhẹ nhàng chậm chạp của Tần Thiên: “Uống trà, vốn là một chuyện vặt bình thường trong cuộc sống. Nhưng dù sao so với ba bữa cơm ních cho đầy bụng trong một ngày, lại hơn một tầng nhu cầu. Khi ta uống trà không phải chỉ vì khát, cũng không phải để tiêu thực, lúc đó chính là phẩm trà. Phẩm trà phải có kinh nghiệm, phải có học thức, phải có tu dưỡng. Phẩm trà phải có cảm giác, phải có ngộ đạo, phải có tâm cơ. Sau khi phẩm trà trở nên mới mẻ, trở thành nghệ thuật, trở thành văn hóa, trà sẽ là một sự hưởng thụ nung đúc tinh thần con người. Nghệ thuật uống trà xác thực không thua gì một môn học vấn cao thâm.”

Sự chú ý của mọi người lại theo âm nhạc duyên dáng chuyển dời đến trên người Tần Thiên chậm rãi nói chuyện trên sân khấu, chỉ cảm thấy nàng mỗi một vẻ mặt, mỗi một động tác, đều lộ ra cao quý cùng tao nhã. Vì thế, mặc kệ là động tác của nàng, hay là thanh âm của nàng, dường như đều làm cho người ta cảm giác thư thái sung sướng.

Tất cả mọi người an tĩnh lại, hưởng thụ cảm nhận thanh nhàn yên tĩnh mà Tần Thiên mang đến cho bọn họ trong giờ khắc này.

Tần Thiên vừa nói vừa bắt đầu chuẩn bị ngâm vào nước trà. Châm lửa, điều chỉnh lửa, cầm quạt thổi, khiết khí, đổ nước, chuẩn bị chén. Một loạt động tác, lưu sướng mà tuyệt đẹp, trong lúc đó, Tần Thiên cố ý giới thiệu quạt dùng là quạt lông, trúc bích ti tuệ, phi thường thanh nhã.

Tần Thiên đem quạt lông giơ giơ lên, cười nói: “Mọi người cũng nhìn xem loại quạt lông này, toàn bộ đều dùng lông thiên nga trắng noãn kết thành, có phải vô cùng xinh đẹp hay không?”

Dưới đài các thương nhân ngoại quốc phát ra một tiếng sợ hãi than.

Tiếp theo lại đổ nước vào một cái bát, Tần Thiên sai người đem bát nước đưa xuống cho mọi người xem, thương nhân ngoại quốc thay phiên tò mò quan sát, chỉ thấy bát nước có hình ngư nhị côn ngũ kim dứu mạ vàng, khi nước sóng sánh, giống như cá vàng cũng đang bơi lượn. Mọi người chậc chậc lấy làm kỳ lạ. Còn chưa pha nước trà, đã có hiệu quả dọa người như vậy.

Lúc này những người vốn đối với công phu trà không cho là đúng cũng thu hồi khinh thị từ đáy lòng. Mà Jill Sam tiên sinh, lại hoàn toàn lên tinh thần, hai mắt không hề chớp nhìn Tần Thiên, không dám buông tha bất cứ một động tác nào của nàng.

Nói đến nước để pha trà, Tần Thiên không khỏi đắc ý cười nói: “Nước dùng để pha trà cũng cần phải đặc biệt chú ý, thứ nhất là nước suối, thứ hai là nước giếng. Hôm nay ta cố ý đi lên núi lấy nước suối để dùng, mát lạnh ngọt lành, dùng để pha trà sẽ đem lại một tư vị hoàn toàn khác biệt.”

Mọi người đều lộ ra thần sắc hứng thú, dường như hận không thể lập tức nhấm nháp nước trà pha bằng nước suối trong này.

Tần Thiên nhìn nhóm thương nhân ngoại quốc đang vui vẻ, rất thỏa mãn với hiệu quả này, nàng dùng hết khả năng làm ra mỗi một dụng cụ đều tinh mỹ tinh xảo, mỗi một chi tiết đều tận thiện tận mỹ, nàng muốn nói cho mọi người biết, công phu trà là một chuyện cực kỳ xa hoa, cực điểm cao nhã, không phải mỗi người đều có thể hưởng thụ được. Đương nhiên, công phu trà sẽ xứng với trà ngon, thời điểm các thương nhân ngoại quốc mê mẩn với công phu trà, tất nhiên sẽ dùng nhiều tiền để mua được trà ngon.

Cứ như vậy, trà ngon sẽ không bị chèn ép, Trà Hành có thể bình thường phát triển, coi như là hoàn thành nhiệm vụ quan phủ giao cho Thịnh Thế.

Dưới đài, mỗi người đều dường như bị nụ cười có sức quyến rũ độc đáo của Tần Thiên làm khuynh đảo, trừ bỏ Trang Minh Hỉ cùng Dương quan. Tần Thiên càng thành công, Trang Minh Hỉ sắc mặt càng khó coi. Dương quan tuy rằng nhìn thì bình tĩnh, nhưng tay đặt trên bàn đã nắm chặt thành quyền, dường như đang vô cùng khẩn trương.

Đúng lúc này, trên nắp ấm đun nước tự động phát ra từng đợt tiếng vang. Chính là nước đã sôi, Tần Thiên cười cười, xoay người đi đến lò đun, vừa nhấc ấm lên, bỗng nhiên, chỗ bụng truyền đến một trận đau nhức, giống như kim châm đâm vào da thịt nàng, trên tay khí lực đột nhiên biến mất.

Ấm cạch một tiếng rơi xuống đất, bên trong nước sôi bắn tung tóe ra khắp nơi, có một ít nước hắt vào người Tần Thiên, hoàn hảo hiện tại đã là cuối thu, trên người mặc quần áo dày dặn, vì vậy mới không bị bỏng.

Dưới đài lập tức oanh động, mỗi người đều đứng lên, nhìn về phía Tần Thiên trên đài che bụng sắc mặt khó coi, hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Trang Tín Ngạn một bước xa vọt đi lên, đem Tần Thiên đỡ xuống đài, để nàng ngồi xuống, lo lắng hỏi tình huống nàng, một bên lại bảo người đi tìm đại phu.

“Bụng ta bỗng nhiên đau quá…” Tần Thiên che bụng, từng đợt đau đớn liên tiếp không ngừng, tuy rằng không đến mức đau đến chết đi sống lại, nhưng phải mất toàn bộ sức lực để chống đỡ, Tần Thiên mới đầu rất muốn nhịn đau, tiếp tục biểu diễn, nhưng đau đớn kia căn bản không buông tha nàng, dày đặc mà bá đạo, chỉ một lúc, trên trán nàng đã toát ra mồ hôi lạnh.

Trang Tín Ngạn tiếp nhận khăn sạch do Thanh Liễu đưa qua lua mồ hôi cho nàng, thấy nàng vẻ mặt thống khổ, hận không thể thay nàng chịu đựng đau đớn này.

“Biểu diễn, biểu diễn…” Tần Thiên còn vướng bận biểu diễn đang bị gián đoạn.

Thanh Liễu vội la lên: “Đại thiếu phu nhân, người hiện tại như vậy làm sao còn có thể tiếp tục biểu diễn? Như vậy đi, ta sẽ nói với mọi người, biểu diễn đổi sang ngày khác.” Nói xong, nàng nhìn Trang Tín Ngạn hỏi ý kiến, Trang Tín Ngạn vội vàng gật đầu.

Tần Thiên lại thấy không ổn, hôm nay thật vất vả tụ tập nhiều người như vậy, thật vất vả khiến mọi người hưng trí, nếu để gián đoạn, chẳng phải khiến mọi người mất hứng? Cho dù đổi sang ngày khác, thứ nhất không biết những người này còn ở lại Tuệ Châu bao lâu, cho dù có đủ những người ngày hôm nay, cũng không còn tác dụng hiệu quả làm hăng hái tinh thần như vậy nữa. Thứ hai, Jill Sam có thể đợi cho nàng thân thể phục hồi như cũ mới quyết định hay không? Trang Minh Hỉ cũng không phải ngồi không, trong lúc đó nếu sinh ra biến cố, nàng cũng không dám chắc thắng.

Đang lúc Trang Tín Ngạn vì Tần Thiên lo lắng, cách đó không xa Tạ Đình Quân cũng hận không thể lập tức đi qua xem xét tình huống của nàng, nhưng dù thế nào, trước mặt mọi người, một quan viên như hắn sao dám đối với một phụ nhân biểu hiện ra chú ý quá mức, không phải cho người khác cơ hội đàm tiếu ảnh hưởng sự nghiệp của hắn hay sao? Nói đến đó, hắn cũng không phải tiểu tử mới lớn vì nữ nhân liều lĩnh, lập tức cũng có thể đem lo lắng nhịn xuống, chỉ sai tùy tùng đi qua xem tình huống thế nào. Tùy tùng đáp lời là Tần Thiên phát bệnh, Tạ Đình Quân tuy rằng lo lắng cũng không thể làm được gì.

Đối với chuyện phát sinh trên người Tần Thiên, Trang Minh Hỉ trong lòng biết rõ ràng, nàng nhìn thoáng qua Dương quan bên cạnh, nàng từ Chu Quan Trường biết được, người này mặt ngoài thoạt nhìn có vẻ ôn hòa, nhưng làm việc lại quyết đoán tàn nhẫn, lúc trước bởi vì sinh ý thiếu chút nữa gây ra án mạng, sau lại tốn không ít bạc mới áp chế chuyện này xuống.

Nàng biết rõ Dương quan đối với địa vị Thương tổng lâm vào tình thế bắt buộc, cho nên cố ý trước tiên lộ ra tin tức cho hắn, chính là cho hắn thời gian chuẩn bị. Quả nhiên hết thảy đều phát triển theo hướng suy nghĩ của nàng.

Tần Thiên, ngươi muốn đấu với ta? Ngươi chớ quên một câu, cường long không áp địa đầu xà, chung quy không thể trong khoảng thời gian ngắn nắm giữ mọi tin tức, lúc này đây, ngươi chung quy vẫn thất bại trên tay ta.

Thừa dịp mọi người đều nhìn về phía Tần Thiên, Trang Minh Hỉ gọi Hỉ Thước, thấp giọng phân phó nàng một câu, sau đó lặng yên đi đến một đại sảnh sau một tiểu thính tương đối hẻo lánh chờ đợi.

Chỉ chốc lát, Jill Sam được Hỉ Thước dẫn dắt tới. Đi theo phía sau bọn họ còn có phiên dịch mà Trang Minh Hỉ mời đến.

“Jill Sam tiên sinh, muốn một mình gặp mặt ngươi, thật đúng là không dễ dàng a” Trang Minh Hỉ đứng lên, cười khanh khách nói với hắn.

Jill Sam ngượng ngùng ngồi xuống, mấy ngày này bởi vì phải đợi tin tức từ phía Tần Thiên, cho nên hắn luôn tránh né Trang Minh Hỉ. Lại không nghĩ rằng nàng nhân cơ hội này tìm tới cửa.

“Bất quá, ta có thể hiểu băn khoăn của tiên sinh, ta biết tiên sinh nhất định là bị Tần đương gia của Thịnh Thế dùng hoa ngôn xảo ngữ mê hoặc, nhưng mà…” Trang Minh Hỉ chỉ về phía đại sảnh, đè thấp thanh âm nói: “Hoa chiêu này của nàng ta, mặc dù đẹp mặt, rất dễ có thể nhìn ra vấn đề, Jill Sam tiên sinh vẫn nên lo lắng suy nghĩ cẩn thận, tuy rằng ta không thể cung cấp hoa chiêu như vậy, nhưng là ta lại có thể cam đoan tiên sinh sẽ kiếm được lời, Tần đương gia có thể cam đoan hay sao?”

Dương quan là con dao để nàng đối phó Tần Thiên, nhưng thành quả đạt được, đương nhiên vẫn là bản thân đến lĩnh rồi.

Nghe xong lời của Trang Minh Hỉ, Jill Sam mày nhíu chặt, trong lòng chuyển vô số ý niệm. Trang Minh Hỉ luôn ngồi bên cạnh kiên nhẫn chờ đợi, nhưng đúng lúc này, Hỉ Thước vẫn đứng canh ngoài cửa bỗng nhiên tiến vào bẩm báo.

“Tiểu thư, tiểu thư, biểu diễn trà lại được tiếp tục.”

“Cái gì? Làm sao có thể?” Trang Minh Hỉ không khỏi thay đổi sắc mặt, vừa rồi nàng rõ ràng nhìn thấy Tần Thiên đau đớn vô cùng, làm sao có thể trong nháy mắt không có việc gì lên đài biểu diễn? Dương quan ra tay cũng không thể lơi lỏng sơ sót như vậy.

Bên kia, Jill Sam thông qua phiên dịch cũng biết được tin tức này, lập tức hai mắt sáng ngời: “Biểu diễn công phu trà ta đang xem cao hứng, nếu lại tiếp tục biểu diễn, ta dù thế nào cũng phải thưởng thức, Thẩm phu nhân, ta đi trước một bước.”

Nói xong, Jill Sam sải bước lướt qua Trang Minh Hỉ đi ra tiểu thính.

Trang Minh Hỉ ở phía sau kêu to: “Tiên sinh, Jill sâm tiên sinh.”

Nhưng Jill Sam dường như không hề nghe thấy, cũng không quay đầu lại.

Trang Minh Hỉ trong lòng thầm hận. Nàng khẽ cắn môi, bước nhanh đi ra tiểu thính, nàng thật muốn nhìn xem, Tần Thiên còn có thể tiếp tục biểu diễn như thế nào, nàng ta cho dù gắng gượng, tin tưởng cũng không được bao lâu, kết quả sẽ chỉ càng tồi tệ thêm.

Mới vừa đi ra tiểu thính, nàng nhìn về phía sân khấu, vừa trông thấy, ngây dại tựa như bị sét đánh.

Nàng nhìn người đứng trên đài kia, dù thế nào cũng không thể tin được hai mắt của mình.

Sao lại thế này? Hắn làm sao có thể đứng trên đó?

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân