Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17234 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 257
cạm bẫy.

❊ ❊ ❊

Song phương ngồi xuống, Tạ Đình Quân vẫy tay cho hạ nhân trong sảnh lui xuống, Tần Thiên có điều cố kỵ, kiên trì để Thanh Liễu ở lại với nàng.

Thời gian kế tiếp, hai người tùy ý hàn huyên vài câu, hỏi thăm tình hình gần đây. Tần Thiên tò mò hỏi Tạ Đình Quân như thế nào lại trở thành Tổng đốc. Tạ Đình Quân chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói câu cơ duyên xảo hợp. Thấy hắn không muốn nhiều lời, Tần Thiên cũng không nhắc lại.

Lại hỏi đến tình hình của Tạ Uyển Quân.

Sau khi Trang Tín Ngạn quyết tâm không tiếc thương tổn ân nhân cứu mạng để ngăn cản hôn ước, Tạ Uyển Quân đã bị Tạ gia đưa đến phương bắc, theo Tạ gia mai danh ẩn tích, cũng không có tin tức của nàng. Đối với Tạ Uyển Quân, Tần Thiên và Trang Tín Ngạn vẫn đều mang tâm sự, hy vọng nàng có thể sống tốt.

Không nghĩ tới đáp án của Tạ Đình Quân càng làm cho nàng kinh hãi.

Tạ Đình Quân mang trà lên uống một ngụm, nhàn nhàn nói: “Uyển Quân tiến cung, hiện tại đã được sắc phong thành Uyển phi.”

“Uyển phi?” Tần Thiên trợn mắt há hốc mồm.

“Ta biết các ngươi lo lắng nàng…” Tạ Đình Quân cười buông chung trà trong tay “Ngươi yên tâm, có ca ca là ta, nàng tuyệt đối sẽ không thua thiệt.”

“Thật đúng là thế sự hay thay đổi…” Tần Thiên không khỏi cảm khái, “Bất quá biết nàng hiện tại sống tốt, chúng ta cũng an tâm.”

“Sống tốt?” Tạ Đình Quân khẽ cười một tiếng, “Chỉ cần ta không ngã ngựa, nàng cũng sẽ không sao.”

Có một số việc, hắn không nói với Tần Thiên. Sau khi bị Trang Tín Ngạn cự tuyệt, Tạ Uyển Quân một lần nản lòng thoái chí, muốn cạo đầu xuất gia làm ni cô. Sau Tạ phu nhân mang theo nàng rời xa thị phi, đi đến bắc Phương bắc tĩnh dưỡng, muốn vì Tạ Uyển Quân tìm kiếm việc hôn nhân, lại luôn cao không tới thấp không thông.

Sau đó, Tạ Đình Quân thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, được Tam hoàng tử coi trọng, điều hắn đến kinh thành. Dựa vào can đảm hơn người cùng tính cách tâm ngoan thủ lạt, chỉ trong ba năm ngắn ngủi lại vì Tam hoàng tử làm không ít đại sự, trợ lực Tam hoàng tử đi lên ngôi vị hoàng đế. Trong lúc đó, Tam hoàng tử vì muốn lung lạc hắn biết hắn còn có muội muội chưa gả đi, liền đem Tạ Uyển Quân phong làm sườn phi tiến vào vương phủ. Sau khi đăng cơ, liền chính thức sắc phong thành Uyển phi.

Có điều, Tam hoàng tử tuy rằng anh minh thần võ, nhưng so với Tạ Uyển Quân hơn gần ba mươi tuổi, phi tần vô số, tính cách cũng không phải là người ôn nhu săn sóc. Ở trong lòng Tạ Uyển Quân, đương kim thiên tử này căn bản không thể so sánh với Trang Tín Ngạn tuấn mỹ ôn nhu. Cho nên đối với Hoàng Thượng, Tạ Uyển Quân vẫn không có nổi nhiệt tình, chỉ lạnh lùng thản nhiên.

Lúc ban đầu, Hoàng thượng thấy nàng tuổi trẻ mỹ mạo còn cảm thấy có chút mới mẻ, nhưng qua một thời gian, cũng dần thấy chán nản, trong cung còn nhiều mỹ nữ thức thời cảm kích mà ôn nhu săn sóc, nhiệt tình dào dạt, dần dần, Hoàng Thượng đối với mỹ nhân lạnh lùng này cũng mất đi hứng thú. Có điều coi trọng nàng là muội muội của Tạ Đình Quân, một tháng vẫn sẽ đến chỗ của nàng một lần.

Tạ Uyển Quân sống trong hoàng cung, đối mặt với lòng người phức tạp biến hoá kỳ lạ, chỉ cảm thấy mệt mỏi cùng buồn khổ, thân mình cũng không khỏe, hắn trước khi đến Tuệ Châu, nghe nói nàng đã sinh non.

Nghĩ đến đây, Tạ Đình Quân cúi đầu, khẽ thở dài. Năm đó, nếu hắn vạch trần âm mưu của Ti Mã Xương, để mọi người thoát khỏi trộm cướp, có lẽ muội muội cũng sẽ không rơi vào tình cảnh này, thanh danh sẽ không bị hao tổn, dựa vào điều kiện của nàng, hoàn toàn có thể tìm được một nhà chồng tốt, hiện tại có lẽ đã là mẫu thân…

Nhưng khi suy nghĩ của hắn lại bay tới lều trại cũ nát kia, mấy ngày mấy đêm sớm chiều ở chung, chỉ có hai người bọn họ, nàng chỉ thuộc về hắn, tuy rằng hoàn cảnh cũ nát dơ bẩn, tuy rằng chỉ có thể ăn lương khô, nhưng hắn cảm thấy, đây là khoảng thời gian hắn sống vui vẻ nhất.

Không có lần trộm cướp đó, sao có thể có khoái hoạt khó quên như vậy?

Nghĩ nghĩ, Tạ Đình Quân dâng lên tình ý, không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn về phía Tần Thiên ngồi đối diện.

Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, nàng vẫn là một tiểu nha đầu, tinh quái, xảo tiếu thản nhiên, hiện tại thì sao?

Tạ Đình Quân cẩn thận ngắm nàng, ánh mắt trở nên vô cùng ôn nhu.

Hiện tại nàng đã trưởng thành…

Gương mặt nàng so với lúc trước no đủ thủy nộn, dáng người so với lúc trước thướt tha hơn, có điều vòng eo kia vẫn như cũ nhỏ nhắn như chỉ vừa một bàn tay. Hắn không khỏi hồi tưởng lại cảnh trong mơ thường xuyên diễn ra trong ba năm nay.

Hắn ôm thắt lưng nàng, nàng dán sát vào thân mình hắn, hắn hôn nàng nồng nhiệt, nàng ngẩng đầu lên, tóc dài giống như thác nước kiều diễm buông xuống, nàng hai gò má đỏ hồng, ánh mắt nửa khép nửa mở, nàng nhẹ giọng gọi tên của hắn: Đình Quân, Đình Quân…

Hắn trong lòng nóng lên, nhìn về phía Tần Thiên ánh mắt càng thêm nóng cháy.

Thấy hắn bộ dạng này, Tần Thiên trong lòng cảnh giác mãnh liệt, vội vàng đứng dậy muốn cáo từ, nhưng vừa động, Tạ Đình Quân bỗng nhiên đứng dậy, bước về phía nàng, trên nét mặt có loại liều lĩnh điên cuồng.

Tần Thiên bị dọa sợ, liên tục lui về phía sau, vừa lui hai bước, hắn đã đến trước người nàng, bóng dáng cao lớn nháy mắt bao phủ nàng, hắn nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt nóng như lửa.

Kinh hoàng, Tần Thiên xoay người bỏ chạy, nhưng động tác của hắn nhanh hơn, hắn ra tay như điện, bắt lấy cánh tay của nàng, dùng sức lôi kéo, nàng liền ngã vào trong lòng hắn.

Hai tay của hắn không ngừng mà buộc chặt, ôm nàng gắt gao, như muốn đem nàng hòa tan vào thân thể hắn.

Hắn nhắm mắt lại, dùng cằm không ngừng mà vuốt ve đầu nàng, khát vọng từ trước tới nay ở giờ khắc này bỗng nhiên được thỏa mãn, hắn phát ra một tiếng lại một tiếng thở dài.

“Tần Thiên, Tần Thiên…”

Hắn đè thấp thanh âm gọi tên nàng, tên này như cùng linh hồn hắn kết hợp cùng một chỗ, mỗi một lần kêu gọi đều chấn động linh hồn.

Mà lúc này Tần Thiên bị dọa ngây người, lúc phục hồi tinh thần, lập tức sống chết giãy dụa, “Tạ Đình Quân, ngươi làm gì vậy, ngươi buông ra.”

Nhưng Tạ Đình Quân như đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, một chút dấu hiệu lơi lỏng cũng không có.

“Tạ Đình Quân, ta coi ngươi là bằng hữu ta tin tưởng ngươi, mới đến đây một mình, ngươi có thể nào đối với ta như vậy, buông ra, bị người khác thấy được ta nên làm gì bây giờ, ngươi muốn hại chết ta sao?”. Tần Thiên vừa tức vừa vội, lại bảo Thanh Liễu hỗ trợ, nhưng Thanh Liễu vừa tới gần đã bị Tạ Đình Quân một cước đá văng đi.

“Không, không, Tần Thiên, có ta ở đây, ai cũng đừng mong thương tổn nàng…” Tạ Đình Quân thì thào, hắn nâng mặt nàng lên, cúi đầu nhìn nàng, nay, nàng gần trong gang tấc, ánh mắt kia sáng ngời, kết hợp với cảnh trong mơ, hắn một trận ý loạn tình mê, rốt cuộc khắc chế không được, cúi đầu xuống, muốn hôn môi của nàng.

Vốn bối rối không thôi Tần Thiên ở giờ khắc này lại bỗng nhiên trở nên bình tĩnh, tựa như Trang Tín Ngạn chỉ thuộc về nàng, nàng cũng chỉ thuộc về Tín Ngạn, nàng quyết không cho phép bất luận kẻ nào vấy bẩn nàng.

“Ngươi còn dám hồ đồ, ta nhất định không tha thứ ngươi” thanh âm nàng như lưỡi dao, đâm thủng sự nhiệt tình của hắn.

Bờ môi của hắn cơ hồ tiếp cận môi nàng, cũng không biết vì sao, rốt cuộc không thể tiếp tục.

Thừa dịp hắn trố mắt, nàng dùng sức đẩy hắn ra, giãy khỏi sự khống chế của hắn.

“Tạ Đình Quân, ngươi đường đường là đại quan biên giới, dám đùa giỡn phụ nhân đàng hoàng” Tần Thiên giận không thể áp chế.

Bên cạnh Thanh Liễu nhịn đau bò lên, đi đến bên người Tần Thiên, hai người nâng đỡ nhau, liên tục lui về phía sau. Lúc bước đi, đường đi lại bị Tạ Đình Quân ngăn chặn.

Tạ Đình Quân chỉ nhìn nàng, cũng không nhúc nhích, hai mắt giống như lửa nóng thiêu đốt.

“Ba năm nay, vô số người giúp ta mai mối, thậm chí Hoàng Thượng có ý vì ta chỉ hôn, nhưng đều bị ta dùng mọi cách từ chối, nàng có biết vì sao không?”

Nhìn vẻ mặt hắn chuyên chú mà nhiệt liệt như thế, Tần Thiên có chút sợ hãi, mồ hôi lạnh ứa ra, nào dám tiếp lời của hắn.

Tạ Đình Quân lại duỗi ra tay trái, huyền thiết chỉ lóe ra ánh sáng lạnh: “Này lại là vì cái gì, nàng thật sự không hiểu?”

Hắn luôn luôn nhẫn nhịn, bởi vì hắn nghĩ rằng sự tình sẽ có hi vọng, hắn cuối cùng sẽ có nàng. Nhưng vài năm đã trôi qua, bọn họ vẫn vui vẻ như vậy, mà hắn dù bôn ba bận rộn rất nhiều, lại chịu nỗi khổ tương tư.

Nay, hắn trở thành đại quan biên giới, nắm quyền trong tay, sau khi tiên đế băng hà, Tống Thái phó cũng hoàn toàn thất thế, hắn lại đem nàng điều tới phạm vi hắn quản hạt, hắn vì sao còn phải nhẫn nhịn? Vì sao còn muốn nhìn bọn họ cầm sắt cùng minh, vui vẻ hạnh phúc, Trang Tín Ngạn bất quá chỉ là một phế nhân, sao xứng có được nữ nhân hắn tâm tâm niệm niệm cầu mà không thể được.

Chẳng sợ nàng hận hắn, cũng tốt hơn ở một bên nhìn nàng cùng nam nhân khác nóng bỏng thân ái.

“Tạ Đình Quân, ngươi phát bệnh thần kinh gì vậy, ngươi chớ quên, ta đã lập gia đình, đã là mẫu thân có hài tử” Tần Thiên cả giận nói.

“Ta biết…” Tạ Đình Quân cười lạnh, “Thì sao?”

Hắn giang hai tay, khí thế bức người: “Vị trí Tổng đốc phu nhân vẫn để dành cho nàng, Tần Thiên, chỉ cần nàng nguyện ý, nàng có thể trở thành Tổng đốc phu nhân.”

Tần Thiên tức giận đến cả người phát run, nàng lôi kéo Thanh Liễu bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Chúng ta đi.”

Thanh Liễu cũng bị Tạ Đình Quân dọa sợ, lạnh run, nghe thấy Tần Thiên nói nhỏ, vội vàng gật đầu.

Hai người cẩn thận vòng qua người Tạ Đình Quân, Tạ Đình Quân chỉ đứng nhìn bọn họ, dường như cũng không định ngăn trở, hai người vòng tới cửa, một hơi chạy thẳng ra ngoài.

Thanh âm hùng hậu của Tạ Đình Quân truyền đến từ phía sau: “Tần Thiên, ta chờ câu trả lời thuyết phục của nàng, đừng nghĩ đến chuyện đào tẩu, các ngươi đã lĩnh chiếu thiếp, một mình rời đi chính là tội lớn, cũng đủ khiến Trang Tín Ngạn bị lưu đày.”

Tần Thiên trong lòng cả kinh, dưới chân cũng không ngừng chạy, nhanh chóng rời khỏi Tổng đốc phủ.

Trên đường trở về, hai chủ tớ ngồi trong xe ngựa, sắc mặt trắng bệch.

“Đại thiếu phu nhân, hiện tại nên làm gì bây giờ?” Thanh Liễu thanh âm run run.

Tần Thiên nào biết nên làm gì bây giờ? Bên tai nàng ong ong, trong lòng loạn thành một đoàn.

Sự tình sao có thể biến thành như vậy?

Đối với tình cảm của Tạ Đình Quân, tuy rằng nàng trong lòng hiểu rõ, nhưng hắn chưa bao giờ biểu hiện ra ngoài, đối mặt với nàng luôn nho nhã lễ độ, cho nên nàng chưa bao giờ cảm thấy bị uy hiếp. Hắn biến mất lâu như vậy, vừa xuất hiện liền đặt ra một cái bẫy, hắn ẩn nấp ở bên cạnh, trơ mắt nhìn mà nàng không biết gì cứ thế nhảy vào.

Nay nàng hãm sâu vào cạm bẫy, nàng nên làm cách nào để thoát ra đây?

Bỗng nhiên, nàng cầm tay Thanh Liễu, nói: “Thanh Liễu, lúc trở về hãy làm như chưa từng có chuyện gì phát sinh, chúng ta hôm nay chưa gặp Tạ Đình Quân, cũng không nghe thấy hắn nói những lời kia.”

Thanh Liễu nóng nảy: “Thiếu phu nhân muốn giấu Đại thiếu gia sao? Nhưng nếu không cho Đại thiếu gia biết, người nên làm gì bây giờ?”

Tần Thiên phiền não lắc đầu: “Ta cũng không biết, nhưng mà, nay Tạ Đình Quân cũng không còn là thương gia không quyền không thế nữa, nếu để Tín Ngạn biết, chỉ sợ chàng khó có thể khống chế bản thân, nhưng ở đây, có ai là đối thủ của Tạ Tổng đốc? Ta không muốn chàng xảy ra việc gì.”

Thê tử bị đùa giỡn, chỉ cần là nam nhân đều khó có thể bình tĩnh, huống chi nhìn Trang Tín Ngạn ngày thường mặc dù bình thản, nhưng nàng biết, hắn là người dễ dàng bị kích động nhất. Nghe khẩu khí vừa rồi của Tạ Đình Quân, dường như tạm thời còn chưa có việc gì, nàng muốn thừa dịp cơ hội này nghĩ ra biện pháp ứng đối hết thảy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân

Truyện bạn đang đọc dở dang