Nghe nói như thế, Lôi Tài cúi thấp đầu, hồi lâu chưa có nâng lên, thật là có chút thất lễ, lúc ngẩng đầu lên lại vành mắt mờ mờ có chút đỏ ửng, thanh âm cũng câm bặt một chút.
- Lời đại ca, tiểu đệ nhớ kỹ, xin đại ca yên lòng.
Triệu Tiến gật đầu, nét cười trên mặt cũng trở nên nhạt đi một chút, lành lạnh nói.
- Thật đệ không trở về được. Cẩm Y Vệ cũng là người, cũng sợ chết.
Ở trong thành Nam Kinh, Triệu Tự Doanh làm không được gì, nhưng chỉ cần vừa qua khỏi Trường Giang, Triệu Tự Doanh thật không đếm xỉa tới Cẩm Y Vệ này.
- Đại ca, chúng ta vẫn là không hiểu rõ cặn kẽ. Việc đang làm của Mã Xung Hạo kia rốt cuộc có phải nhằm vào chúng ta hay không, thật khó mà nói nhưng nếu như là nhằm vào chúng ta Mã Xung Hạo kia rốt cuộc đang mưu đồ gì, chẳng lẽ đang kết lưới sao?
Triệu Tiến nhìn ra được tâm tình của Lôi Tài máy động khó có được giở giọng nói bóng gió như Vương Triệu Tĩnh.
- Cá nhỏ, tép riu giăng lưới bắt được. Đầu cá đủ lớn rồi không những sẽ phá rách lưới, ngay cả kẻ đánh cá cũng nuốt trôi được.
Phùng Kỳ là một gã Tiểu kỳ của Hậu thiên hộ Cẩm Y Vệ Nam Kinh, Tiểu kỳ quản hạt mười người, nhưng tháng ngày lâu dài, ai cũng không xem Tiểu kỳ này là chức quan, tới cả lễ độ cũng lười để ý. Trong đám Bách hộ tất cả cũng chỉ quen biết Bách hộ và Tổng kỳ, người khác đều là giống như vậy, cách làm này không hợp quy củ, nhưng Chỉ huy sứ tới Bách hộ bên dưới đều sẵn lòng làm như thế, nếu Tiểu kỳ dùng được, ai còn để ý tới kẻ càng cao hơn bên trên.
Trong tay không có quyền gì, cũng liền không có ai tới hiếu kính, chuyện tốt ngồi một chỗ phát tài tất nhiên không cần trong ngóng vào rồi, chỉ đành tự mình ra ngoài lo liệu bận bịu.
Phùng Kỳ đối với cái này cũng không có oán giận gì, ngoài thành trong thành Nam Kinh vất vả cầu thức ăn mưu sinh thật sự là quá nhiều, có người cả ngày vất vả, còn nuôi sống không được cả nhà và chính mình, bản thân nương nhờ thân phận này, cũng lăn lộn được ăn dùng của cả nhà trong đó, đã là rất may mắn rồi.
Sinh kế của Cẩm Y Vệ người bên trên cho vốn liếng, kẻ bên dưới làm ăn, có thân phận này, thì kẻ khác không thuận lợi bằng. Tuy nhiên cha của Phùng Kỳ y là hạng người phong lưu, sớm đã phá sạch sẽ của cải tích cóp trong nhà trên sông Tần Hoài, sau đó mắc bệnh nặng nhắm mắt xuôi tay lưu lại mẹ góa con côi sống ở đấy. Thoi thóp được tới bây giờ may mắn là nhờ thân phận Cẩm Y Vệ này, vốn liếng vân vân không cần nghĩ tới.
Không tiền vốn cũng không phải nói không có cách kiếm tiền, Phùng Kỳ không làm được sinh kế của Cẩm Y Vệ liền đi làm chủ thuyền nhỏ con thuyền hoa nào đó trên sông Tần Hoài.
Nói như thế thật chính là cha truyền con nối. Thằng cha chung chạ trong chốn gió trăng, con trai cũng bước chân giẫm lên theo. Tuy nhiên tâm tính Phùng Kỳ ngược lại ngay thẳng, từ nhỏ trải qua cuộc sống với mẫu thân vất vả đối với cảnh tượng này phải sợ mà tránh xa. Song "chủ thuyền nhỏ" trên sông Tần Hoài này, phải nói như vậy bởi quả thật chủ thuyền nhỏ này không có bỏ lấy một văn tiền vào con thuyền. Phần hùn vốn, lợi tức không không có được này chính là thù lao cho chủ thuyền nhỏ trấn thủ che chở con thuyền này.
Nếu như người có bản lĩnh lớn, mặt mũi lớn, vậy thì lấy nhiều thêm chút đỉnh. Nếu như không có bản lãnh lớn như thế, thì cầm ít đi một ít. Phùng Kỳ cũng chính là dựa vào thân phận này lăn lộn được, cho nên chỗ cầm được cũng không nhiều. Coi như giá tiền hộ viện gấp đôi, ngày lễ, tết nhất có thưởng thêm, ở thuyền hoa ăn uống chùa, chỗ tốt quả thật chỉ có chút tẹo. Tuy nhiên cộng thêm lương bổng cắt xén bảy tám phần cũng đủ người nhà ấm no, Phùng Kỳ cũng thỏa mãn.
Thuyền hoa nghênh đón cửa trước tiễn khách cửa sau, khó tránh khỏi có chút thị phi. Cường hào giàu sang trên đất này còn tốt, biết được cội rễ của nhau, nhưng những khách giàu có bên ngoài tới có không ít phiền phức. Uống nhiều rượu rồi, kẻ không biết khuôn phép thường xuyên sẽ bắt đầu gây náo loạn. Lúc này Phùng Kỳ ra mặt, thân phận Cẩm Y Vệ quang minh chính đại rõ rành rành dùng rất được, tất cả đều sẽ biết khó mà lui. Dưới gầm trời này, giống như Triệu Tự Doanh không đếm xỉa tới Cẩm Y Vệ như thế dù sao không nhiều lắm.
Phùng Kỳ hộ vệ thuyền hoa này hai năm, giải quyết chuyện mấy lần, thật sự rơi xuống không ít chỗ tốt. Y thật sự không có phung phí, mà là mua một chỗ cửa hiện nhỏ, sống bằng tiền cho thuê cũng là sinh kế tích góp từng chút một, cuộc sống càng lúc càng tốt hơn từng chút, y thậm chí cũng tính tới chuyện thành thân rồi.
Trước kia Phùng gia cực khổ, mặc dù bà mẹ già của Phùng Kỳ nóng vội nhưng lúc đó thân phận Cẩm Y Vệ lại không có một chút hữu dụng, gia đình môn đăng hộ đối đều vô cùng thẳng thắn không để cho khuê nữ nhà mình sang đấy chịu khổ.
Giữa cha con nhà đấy ít nhiều cũng có chút truyền thừa, Phùng Kỳ giữ phận làm người nhưng thường xuyên lui tới rất tốt với lại một nha hoàn trên thuyền hoa tên gọi Xuân Mai.
Tại sao gọi là rất tốt, cũng chính là ý định chuyện chung thân. Phùng Kỳ thừa kế cái bị thịt thật là tốt của cha y, cộng thêm uy thế quan quyền của Cẩm Y Vệ, trông ra rất không tệ, cộng thêm làm con người thành thật. Kẻ trên người dưới thuyền hoa trông thấy con người y cũng không tệ, các cô nương trên thuyền đều hữu ý vô ý trêu ghẹo y.
Thuyền hoa đưa vào rước đi, không ngừng mua về bé gái nuôi lớn. Tuổi còn nhỏ trước làm nha hoàn hầu hạ người, đợi tuổi lớn chút rồi, xem nhan sắc an bài, nhưng dù sao đi nữa cũng không rời khỏi chuyện xác thịt gió trăng.
Xuân Mai dáng người cũng không tồi, năm nay mười lăm tuổi, thêm một năm nữa cũng phải khoe dáng khoe thịt tiếp khách rồi. Nói đi nói lại cũng không có gì tàn khốc, con gái gia đình nghèo khổ thậm chí là lưu dân bán con bán vợ, sống sót được đã coi như công tham tạo hóa. Hơn nữa thuyền hoa này coi như có lương tâm, trên sông Tần Hoài dùng bé gái chưa trưởng thành chiêu đãi khách cũng là chuyện rất bình thường.
Bởi vì dáng người không tệ, Xuân Mai trên thuyền hoa cũng không ít lần gặp quấy rối. Cũng may còn hóa giải được, nhưng đôi khi cũng tránh không khỏi. Một vị thương nhân buôn bán trên hồ tới từ Vô Tích thú tính phát tiết quá đà, kéo thẳng Xuân Mai tới khoang thuyền đằng sau, nam nữ cả thuyền không một ai dám quản. Bọn thương nhân như vậy giống chúa biển đều là kẻ không đắc tội nổi, sau lưng chúng chính là giặc cỏ Thái Hồ vô pháp vô thiên, ái dám đắc tội.
Lúc mắt thấy Xuân Mai đó sắp bị tàn hại, Phùng Kỳ không ngờ ra tay chen vào, trước là lộ ra thân phận, thương nhân kia vốn rằng không đếm xỉa tới, mấy gã cùng đi cũng cười hi hi ha ha phớt lờ. Thương nhân giàu có Thái Hồ dám vào thành Nam Kinh, dám tới sông Tần Hoài chơi bời, vậy đều là kẻ có lai lịch, sau lưng nói không chừng là lão đại nhà nào đó.
Nếu như thân phận Cẩm Y Vệ dọa không được người ta, Phùng Kỳ ngay lập tức động thủ, y từ nhỏ chịu cực khổ, sinh ra sợ lớn lên không có bản lãnh không có cơm ăn, võ nghệ vẫn luôn chuyên cần rèn luyện, thân thủ rất không tệ.