Đợi sau khi đội nhân mã Triệu Tự Doanh chạy sang đang là đêm khuya, bốn phía vắng lặng, người ngựa Triệu Tự Doanh bao vây tầng tầng ngoại viện đó. Lưu Dũng hơi chút an bài, chia làm mấy lộ người từ các phía xông bào. Ngoại viện này cũng có ba hộ vệ tâm phúc của Cảnh Mãn Thương, hơn nữa bình thường cũng đều là lấy bạc ăn no vào lúc này dám xông lên liều mạng. Một gã bị trường mâu đâm xuyên qua, một kẻ bị têm cắm trên trán, còn có tên bị đao chém rớt nửa cánh tay. Nữ nhân cả nhà khóc hô thét chói tai, còn có bị người bị dọa vãi ra quần. Cảnh Mãn Thương bị người kéo ra từ trong chăn nệm.
- Cảnh Mãn Thương này cũng tự mình sắp sẵn. Bên ngoài căn nhà kia có hai chiếc thuyền đều là treo dây thường kéo buồm lên, chỉ cần có bất cứ chuyện không êm xuôi sẽ ngồi thuyền rời đi.
Lưu Dũng ở trong phòng kể sơ qua, Triệu Tiến đang ngồi ở ghế đầu, Vương Triệu Tĩnh và Thạch Mãn Cường ngồi ở hai bên, Dư Trí Viễn ngồi ở ghế dưới. Tất cả đều đang lạnh lùng nhìn Cảnh Mãn Thương quỳ trong chính đường.vốn rằng trong lúc này không nên có Dư Trí Viễn, thế nhưng vị Dư nhị công tử này cột trên cùng một con thuyền với Triệu Tự Doanh, cũng lười đi ngăn trở.
Vừa nhắc tới thương nhân giàu có, mọi người theo đó sẽ cảm thấy người này là một gã mập bụng phệ chang bang, cả mặt béo múp. Loại người như vậy ở cửa sông Thanh Giang quả thật tướng mạo chẳng khác gì nhau. Nhưng Cảnh Mãn Thương này lại là ngoại lệ, tuổi tác y ngoài bốn mươi, dáng người vừa phải, râu tóc chải chuốt có chút gọn gàng, mặc dù bởi vì lôi ra từ trong chăn mền, hiện giờ mặc y phục lót, nhưng thoạt nhìn không nhếch nhách bao nhiêu, lại giống như là công tử thế gia phong lưu tìm hoa hỏi liễu, sắc mặt xám xịt ảm đảm là tránh không khỏi.
Theo lời Lưu Dũng kể, tất cả cũng líu cả lưỡi, mấy cửa hiệu bốc lửa trong chợ lớn không ngờ đều là sản nghiệp của Cảnh Mãn Thương này. Trên mặt Triệu Tiến dần hiện lên nét cười, song nụ cười này là cười lạnh.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Lá gan của ông chủ Cảnh quả thật là không nhỏ. Bố trí thế cục đối phó Triệu mỗ như thế đã coi như lớn gan, sau khi làm xong không ngờ còn dám lưu lại ở cửa sông Thanh Giang không đi, đây càng đáng nể a.
Kể từ sau khi biết được Triệu Tiến bị ám sát, Thạch Mãn Cường vẫn đang vô cùng tức giận, Triệu Tiến vừa nói như thế, Thạch Mãn Cường cũng không nghe ra lời châm biếm chỉ ở nơi đó oán giận nói.
- Đại ca xem trọng thằng nhãi này. Thằng nhãi này sao là gan lớn, rõ ràng là thằng nhóc khốn khiếp.
Vương Triệu Tĩnh ho khan mấy tiếng, Dư Trí Viên bên kia lại lấy cán quạt xếp gọn che khuất nửa gương mặt, nhìn không ra biến hóa. Lưu Dũng nhìn về phía Triệu Tiến, đợi lệnh xử trí thế nào.
Chẳng ai ngờ rằng lúc này Cảnh Mãn Thương quỳ sụp trên đất ngẩng đầu lên, do dự chốc lát mở miệng nói.
- Tiến gia nếu như chết rồi cục diện khẳng định đại loạn. Tôi làm việc này trước đó đã đưa tin tới các nơi. Không chỉ trước hết tự mình lập ra cục diện còn cắn nuốt chợ lớn này nhiều nhất. Tôi nghĩ rất rõ ràng.
Thạch Mãn Cường kinh ngạc, trong phòng trở nên rất yên ắng, tất cả đều không ngờ được Cảnh Mãn Thương trong tình cảnh thế này sẽ trả lời như vầy. Thạch Mãn Cường muốn quát mắng, hít một hơi thật sâu vẫn nhịn xuống xoay người nói nới Triệu Tiến.
- Đại ca, thằng nhãi này quả thật gan lớn.
Triệu Tiến lắc đầu cười, thân mình hơi nghiêng về phía trước mở miệng nói.
- Dân chúng tầm thường thì bỏ qua. Thân phận địa vị của ông chủ Cảnh nghĩ chắc biết thủ doạn làm việc của Triệu mỗ. Ngươi thật không sợ sao?
Cảnh Mãn Thương mở miệng nói, giọng nói có chút khàn đặc.
- Sợ, tại sao không sợ. Nhưng nếu như chuyện này làm thành công rồi, gia sản nhà mình tăng mấy lần thậm chí làm ra được cục diện càng lớn hơn nữa. Vì điều này đáng giá đánh cuộc một lần.
Sau khi nói xong những lời này, nét mặt suy sụp của Cảnh Mãn Thương rốt cuộc có chút biến đổi, nhìn dáng vẻ rất không cam lòng, ở nơi đó thanh âm buồn bực nói.
- Lần này có mấy chỗ tính sai. Không nghĩ tới khuôn phép chợ lớn nghiêm ngặt như vậy tới cuối cùng chỉ còn cách phóng hỏa nhà mình, không ngờ rằng Tiến gia điều động binh mã nhanh như vậy. Tôi an bài người ở chợ lớn còn chưa có truyền tin tức trở về người Tiến gia không ngờ tới trước rồi. Không ngờ rằng đám tạp chủng trong giáo phái kia lại không nhẫn nãi như vậy, còn chưa tới lúc vẹn toàn đã gấp gáp động thủ, nếu như lập mưu tốt rồi...
- Lập mưu tốt rồi là hại được đại ca ta sao?
Lưu Dũng hơi nâng cao thanh âm một chút chất vấn.
Cảnh Mãn Thương sửng sốt lập tức thở dài một hơi. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trao đổi ánh mắt một chút, lại nhìn thử xem Lưu Dũng bên đó. Dư Trí Viễn ngược lại mở xếp cánh quạt dường như đang chần chừ gì đó, không ngừng nhìn về phía này. Trong phòng tạm thời yên lặng. Cảnh Mãn Thương lại mở miệng giọng điệu hơi có chút run rẩy.
- Tiến gia, Cảnh gia hiện giờ có một Bố chính sứ, một Thị lang, còn có một người sắp vào được Ngự Mã Giám, hiện giờ trong tộc còn có ba cử nhân. Ba phần tư Phủ Thái Bình coi như thôn trang của Cảnh gia ta. Tộc nhân môn sinh làm quan ở các nơi cũng không ít. Tôi nếu như chết rồi, những người này sẽ xem Tiến gia làm kẻ địch. Tiến gia hùng tài đại lược có lẽ không để ý cái này, nhưng ít nhiều cũng có rắc rối. Nếu như cho tôi một con đường sống, những người này về sau chính là trợ lực của Tiến gia.
Triệu Tiến vừa cười Cảnh Mãn Thương dừng lại không nói, ngần ngừ chốc lát lại dò hỏi.
- Tiến gia, những thứ này đủ miễn khỏi chết hay chưa?
Bố chánh sứ, Thị lang, ba gã cử nhân, môn sinh người quen xưa, cộng thêm Cảnh Mãn Thương thân phân trên mình lớn tựa trời, thế lực Cảnh gia quả thật không nhỏ, thật nếu làm cái gì với Cảnh Mãn Thương khẳng định sẽ phiền phức kéo tới.
Triệu Tiến lắc đầu, năm đó chỗ dựa sau lưng Vân Sơn tự cũng giống như vậy không hề nhỏ, Phùng gia Dương Châu ngay cả quan binh cũng điều động sai khiến được, giống như nhau không có buông tha, những lời này của Cảnh Mãn Thương thì là cái thá gì.
Tuy nhiên câu trả lời của Triệu Tiến dường như ở trong sở liệu của Cảnh Mãn Thương, y cũng lắc đầu chậm rãi nói.
- Tiến gia, sản nghiệp của tôi rất nhiều, Tiến gia muốn ra sức chiếm đoạt khẳng định sẽ tiêu tốn chút công phu. Tại hạ bằng lòng toàn lực liên thủ, hai tay dâng cả gia sản lên cũng không cầu mạng sống, chỉ mong Tiến gia tha vợ con của tôi.
Triệu Tiến hỏi ngược lại một câu.
- Lúc ngươi làm không có nghĩ tới vợ con của ngươi sao?
Lần này sắc mặt Cảnh Mãn Thương biến hóa chút ít, chỉ thở dài không nói gì nữa.
Dư Trí Viễn vẫn đang lưỡng lữ ở nơi đó dùng quạt gõ mấy cái vào lòng bàn tay, đứng dậy đi tới bên cạnh Triệu Tiến cũng vừa mới đi được hai bước lại nghe thấy Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Ngươi nói nhiều lời hữu dụng vô dụng như thế. Chớ nói tới bên này ta không phải quan phủ bằng vào cái gì phải giết người, không sợ vương pháp truy cứu sao? Bắt lấy uy hiếp một chút có lẽ hữu dụng.
Nghe thấy lời này của Triệu Tiến, Dư Trí Viễn ngẩn người trên mặt lại lộ ra nét cười, tự quay lại chỗ ngồi. Cử chỉ của gã toàn bộ lọt vào trong mắt Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng hai người thần sắc giao nhau, gương mặt Vương Triệu Tĩnh trầm lặng như nước.