Vì tránh cho Từ Trân Trân suy nghĩ quá nhiều, cũng là để Từ Châu và cửa sông Thanh Giang bên này giữ vững tin tức tới lui kịp lúc, Vân Sơn Hành ra mặt thiếp lập một bưu lộ (con đường đưa thư) từ Hà Gia Trang tới cửa sông Thanh Giang dùng khoái mã truyền tin, nói trắng ra chính là dịch trạm tự đặt ra. Mua đất ven đường hoặc là mở ra khách điếm thuộc Vân Sơn Hành, chăm nom cho ngựa, thật nếu có tin khẩn, trong vòng ba ngày đã từ cửa sông Thanh Giang đưa tới được Từ Châu.
Triệu Tiến mỗi hai ngày viết một phong thư, kể lại sự tình mình làm ở cửa sông Thanh Giang, sau đó hỏi thăm tình hình Từ Trân Trân, con gái, trưởng bối phụ mẫu.
- Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, có hoài bão làm đại sự nhưng tình cảm trai gái là tránh không khỏi.
Nhất cử nhất động của Triệu Tiến đều bị các nơi cửa sông Thanh Giang để mắt tới, cố ý giữ bí mật những ngoại lệ này.
Song thư này của Triệu Tiến cũng không chỉ là tình cảm trai gái mà là hỏi thăm đúng sai một số việc trong chợ. Đối với chợ búa thời đại này, Từ Trân Trân càng thêm hiểu rõ, còn nữa trong tay Từ Trân Trân vẫn luôn có một đám người thăm dò tin tức cho nàng, gió thổi cỏ lay ở Từ Châu cũng vô cùng rõ ràng. Tin tức có được ở chỗ Từ Trân Trân so ra với Lưu Dũng, Lôi Tài cùng với các lộ nhân mã Từ Châu thu được thường thường bổ khuyết chỗ thiếu sót.
- Phu quân ở cửa sông Thanh Giang có lẽ chưa có được lòng người, cắm rễ không dễ.
Câu nói này của Từ Trân Trân được Triệu Tiến rất coi trọng. Triệu Tự Doanh cùng với các thế lực Từ Châu tới lui quen biết cũng không cảm thấy cần phải coi trọng ý dân lòng người chỗ cửa sông Thanh Giang này như thế. Bọn họ chỉ trông thấy nếu như uy hiếp được vùng đất này, khiến cho cửa sông Thanh Giang sinh ra của cải liên tục không ngừng, làm cho Triệu Tự Doanh có được lợi lộc, đó chính là đầy đủ rồi.
Mặc kệ nhìn thế nào, suy nghĩ hiện giờ của trên dưới Từ Châu đều không có sai. Triệu Tự Doanh có uy phong hơn như thế nữa, nói toạc ra cũng chỉ là một cánh thế lực trong giang hồ chợ búa, ở Từ Châu có lẽ còn phải dựa vào đoàn luyện, ở bên ngoài đó chỉ là bọn côn đồ. Sức mạnh như thế không muốn của cải còn muốn cái gì nữa đây? Lại nói tiếp, cửa sông Thanh Giang một mảnh đất phồn hoa đô hội như thế, chẳng dễ dàng gì lấy được, hẳn phải nên mong cầu của cải sinh sôi.
Có được dân tâm, cắm rễ xuống ngay trên đất ấy, mục đích này cũng chỉ có Từ Trân Trân lờ mờ đoán ra được, tất nhiên trước khi Triệu Tiến tới đã nói rất rõ ràng với bọn huynh đệ.
Mới đầu dùng thế sét đánh không kịp bưng tai chấn nhiếp làm kinh sợ thế lực các phương ở cửa sông Thanh Giang, về sau dùng của cải sinh sôi cùng tiến thoái với hai chỗ quan thương, tiền đồ của chợ lớn Thanh Giang kia quá tốt, lợi ích dự tính mang tới cực kỳ to lớn, trước mặt những thứ này, ân oán mâu thuẫn gì cũng ném hết ra sau đầu.
Dùng vũ lực áp đảo, dùng tiền tài, lợi ích móc nối, cứ dùng hai thủ đoạn này đã đủ để giữ vững có mặt của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang lâu dài, thậm chí cứ mãi tiếp tục như thế.
Nhưng Triệu Tiến tuyệt sẽ không thỏa mãn với điều này, mặc dù đại đa số thứ quan phủ trên đất này đã làm còn xa mới bằng được Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến muốn phải tiến thêm một bước nữa, muốn khiến cho cửa sông Thanh Giang trở thành giống như Từ Châu đón nhận Triệu Tự Doanh, nhận ra rằng có mặt của Triệu Tự Doanh có ích vô hại với bọn họ, cảm thấy cửa sông Thanh Gianh hẳn phải được Triệu Tự Doanh quản. Nhưng muốn làm tới mức đó, với thân phận Triệu Tiến trước mắt, với thủ đoạn Triệu Tự Doanh chỉ dùng được trước mắt rất không dễ dàng.
Chu Học Trí cầm sổ sách đứng ở trước mặt Triệu Tiến, nhíu lông mày nói.
- Lão gia, ngân lượng Từ Châu bên kia phải ba ngày sau mới chuyển tới được. Tiền khuân vác chỗ hãng xe Vân Sơn có lẽ nên hoãn trả lại tới lúc đó. Hiện giờ các nơi đều phải dùng ngân lượng, hãng xe này nếu như đã là sản nghiệp của chính chúng ta cũng không cần nắm tiền trả liền như thế, trong tay cũng phải có chút dự trữ ngân lượng xoay vòng.
Triệu Tiến lắc đầu, nghiêm nghị nói.
- Nhất định phải nắm tiền trả liền, khất nợ một ngày hay khất nợ hai ngày đều sẽ hại tới thanh danh của Triệu Tự Doanh chúng ta. Bọn xa phu sẽ cảm thấy chúng ta ức hiếp, các nơi khác ở cửa sông Thanh Giang sẽ cảm thấy chúng ta không có đủ ngân lượng. Hiện giờ nhìn thì là việc nhỏ, về sau sẽ có phiền phức.
Chu Học Trí trông coi khoản mục và tiền bạc ra vào, chuyện xây dựng chợ lớn chính là y tới lo liệu. Nhìn ngân lượng tiêu tốn ra ngoài như nước chảy, hàng rượu và hiệu buôn còn chưa tới lúc lợi nhuận ròng rã chảy vào, hãng xe Vân Sơn ngược lại kiếm ra tiền, nhưng tiêu hao xa phu và gia súc là một con số lớn, chỉ còn cách bảo Từ Châu bên kia không ngừng vận chuyển bạc trắng tới bù đắp.
Người quản sổ sách trong thiên hạ đều có thói quen, mặc kệ bạc trên khoản mục không có dính dáng với bản thân mình nhưng bỏ ra lại vô cùng đau lòng. Hà huống chi khoản mục Triệu Tự Doanh giống như là kế sinh nhai của chính nhà Chu Học Trí vậy, thật sự là ruột gan bỏng cháy, ngoài miệng đã rộp lên một vòng vết bỏng, ánh mắt cũng đã đỏ bừng.
Nôn nóng của Chu Học Trí Triệu Tiến cũng để mắt tới, hắn mở miệng an ủi.
- Chu Tiên Sinh không cần nóng vội như vậy, ngươi phải thông hiểu tới toàn cuộc. Chúng ta ở cửa sông Thanh Giang bên này là phải bù lỗ, nhưng cộng với việc làm ăn của những giang hồ kia, chúng ta còn có lời lãi đôi chút. Nếu như tính chung cả các nơi ở Từ Châu, chúng ta vẫn là kiếm được món lợi lớn. Tâm trầm ổn chầm chậm thôi. Ta sẽ bảo chỗ Từ Châu tăng thêm ngân lượng bù vào nơi này.
Triệu Tiến giơ tay chỉ chỏ bảo Chu Học Trí ngồi xuống, tinh thần Chu Học Trí cũng bình thản một chút, ngồi xuống lại nói.
- Lão gia, không phải vội vã nói ra, hiện giờ là chúng ta bù lỗ ngân lượng vào để giúp chúng làm việc ở cửa sông Thanh Giang. Chỉ e xây xong rồi bị người chỗ cửa sông Thanh Giang này tính kế.
Triệu Tiến bật cười hỏi lại.
- Ngươi cảm thấy bọn chúng dám sao?
Chu Học Trí năm đó làm sư gia cho Hà Vĩ Viễn cũng là hạng người lớn gan tâm địa đen tối, nhưng ở cửa sông Thanh Giang lại có dáng vẻ bó tay bó chân, với uy phong của Triệu Tự Doanh không ngờ sợ hãi bị người khác tính kế.
Chu Học Trí nói rất khẩn thiết.
- Lão gia, nơi này dù sao không phải Từ Châu chúng ta, không ở quê xưa chốn cũ hết thảy đều phải cẩn thận ru.
Triệu Tiến gật đầu, nét cười trên mặt cũng thu lại, nghiêm nghị mở miệng nói.
- Ngươi nói cũng không sai, trên trên dưới dưới Triệu Tự Doanh chúng ta mặc kệ là kẻ cầm đao hay là kẻ cầm bút nghĩ giống như ngươi không phải số ít. Bọn họ đều cảm thấy cửa sông Thanh Giang này không phải Từ Châu, là chốn bên ngoài. Chúng ta ở nơi này bỏ ngân lượng ra là làm sính lễ cho người khác. Người sống đã lâu ở cửa sông Thanh Giang khẳng định sẽ xem chúng ta thành người ngoài, chúng ta sớm muộn vẫn là kẻ phải rời đi. Có phải hay không?