Mạnh Siêu bên dưới sửng sốt, vội vàng nói.
- Tiến gia, Ngưu gia cũng có mấy chục tên vong mạng, lại có đạo tặc trên biển chống lưng. Giữa ban ngày ban mặt thế này sang đấy khẳng định phải phí một phen công sức, tiểu nhân có một số cách.
Lời còn chưa dứt đã bị Triệu Tiến chặn ngang, Triệu Tiến cười nói.
- Chút chuyện như thế còn phải tính toán gì, kéo thẳng sang đấy làm gọn là được. Đạo tặc trên biển sao? Đó là cái thá gì? Sau khi lên bộ thì tính là cái gì?
Mấy câu bình phẩm không đáng nhắc tới. Triệu Tiến xoay đầu thấp giọng nói với Lưu Dũng, y gật đầu xoay người đi ra cửa. Triệu Tiến cười nói với Mạnh Siêu.
- Ngươi quay về trước, đợi sự tình này làm xong ổn thỏa lại tới tìm ngươi.
Mạnh Siêu còn không biết sắp xảy ra chuyện gì, còn ở nơi đó mơ màng thấp thỏm không yên nhưng lại cảm thấy thái độ Triệu Tiến đáng tin tưởng. Đợi kịp tỉnh táo lại nhận ra mấy hán tử áp giải y vào đã không thấy đâu nữa. Sau khi trải qua đối đáp mới vừa rồi Mạnh Siêu đã không dám khinh mạn Triệu Tiến, trước khi đứng dậy còn dập đầu mấy cái, làm đủ thái độ thần phục, lúc này mới đứng dậy cáo từ rời khỏi.
Mới ra cửa, lại nghe thấy tiếng bước chân rền vang, nhìn sang nhận ra bụi đất tung mù, mấy chục người cưỡi ngựa chạy về phía huyện thành Sơn Dương. Mạnh Siêu sửng sốt, tức thì ngẩn ra, sau đó như điên như cuồng chạy theo.
Mấy chục người cưỡi ngựa hò hét chạy ngang qua đường phố cửa sông Thanh Giang, từ phục sức trên người nhìn ra được là đội ngũ của hãng xe Vân Sơn. Dân chúng chợ búa của cửa sông Thanh Giang chỉ là loáng thoáng nghe qua Triệu Tự Doanh nhưng tiếng tăm của hãng xe Vân Sơn lại cho dù là ai cũng biết, kẻ nào còn không biết đây chính là sản nghiệp lớn của người Từ Châu.
Đều nói người Từ Châu làm việc hung tàn ngang ngược, còn nói đã giết bao nhiêu người, bắt bao nhiêu người. Lúc mới đầu bọn dân chúng cửa sông Thanh Giang rất là sợ hãi, thấy mặt người hãng xe Vân Sơn thậm chí gặp phải người có khẩu âm Từ Châu đều tránh né cho thật xa. Song tháng ngày dần qua, mới nhận ra đám người Từ Châu rất là giữ quy củ so với những hán tử hoành hành trên đường phố trước kia tốt hơn không biết bao nhiêu lần, ngay cả trộm vặt mẹ mìn trên mặt đất cửa sông Thanh Giang này đều biến mất không còn tông tích, ấn tượng của mọi người mới dần dần tốt hơn lên.
Thường nhật chúng cực ít thấy Triệu Tự Doanh phô trương như thế, vừa thấy điệu bộ này, đều đang đồng loạt đoán xảy ra cái gì.
Còn về hạng người giang hồ trên đất này nhìn thấy lại càng kinh hồn táng đảm, có kẻ chột dạ thậm chí trèo tường chạy trốn, còn có người vội vàng về nhà dặn dò hậu sự, giữa ban ngày đóng cửa dừng làm ăn chim thú chạy tán loạn, mãi đến khi mấy chục người cưỡi ngựa này nghênh ngang xông thẳng qua lúc này mới buông lỏng bắt đầu nghe ngóng rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Vùng đất khác của Đại Minh, tinh hoa đều ở bên trong thành trì, chỉ có mấy chỗ ven bờ Vận Hà ở ngoài thành trì, cửa sông Thanh Giang nằm trong số đó. Địa phận phồn hoa đô hội của họ đều nằm hai bờ Vận Hà. Bên trong thành trì huyện Sơn Dương mặc dù vẫn là nơi chốn của phủ thành Hoài An nhưng so với bên ngoài còn xa mới bằng được. Bên trong cũng không có cửa tiệm, hiệu buôn gì, làm ăn buôn bán của giang hồ càng không cần nói.
Nhưng bên trong thành Sơn Dương lại có không ít người giang hồ cư trú, bởi vì trong thành an toàn. Việc người giang hồ làm phạm vào vương pháp nhưng lại cần có vương pháp che chở. Nói tiếp cũng rất là hoang đường, nhưng bên trong thành trì chỉ vừa đóng chặt bốn cổng đó chính là hoàn toàn kín mít. Hơn nữa quan sai Bổ khoái đều tập trung ở trong thành, ai muốn ở trong thành gây tội báo thù, cổng thành vừa đóng sai dịch Bổ khoái thậm chỉ điều động cả quân thủ thành ai cũng chạy không thoát.
Chính là bởi vì như thế, tất cả mặc kệ ở trên mặt đất cửa sông Thanh Giang cừu sâu như biển thế nào, trong thành lại vẫn bình yên vô sự, đây là chỗ an toàn. Ngưu Thắng Kiệt kia lúc trước cũng là cảm thấy hai bên bờ Vận Hà phồn hoa vui sướng, trú ở nơi ấy mọi chuyện đều tiện lợi, nhưng sau khi được Quan Đào khuyên, mới chuyển vào bên trong thành.
Trước cổng thành rất là vắng vẻ, binh tốt thủ cổng phờ phạc lờ đờ, nhìn thấy mười mấy người cưỡi ngựa chạy tới đã chần chừ do dự muốn tiến lên chặn lại hỏi.
Lập tức có người đi đầu quát.
- Triệu Tự Doanh làm việc mau tránh ra.
Bọn binh lính dạt ra né tránh. Đám người Từ Châu này thật đắc tội không nổi, ngay cả Thủ bị đại nhân cũng không dám động tới những người khác càng không cần nói.
Nhìn mấy chục người cưỡi ngựa ngang qua, cát bụi tung mù, ven đường cũng có người tức giận bất bằng quát.
- Nơi cửa sông Thang Giang chúng ta tốt đẹp như thế lại để cho đám mọi rợ Từ Châu này gây họa rồi, tháng ngày sau này còn không biết sẽ làm loạn thành cái dạng gì.
Quan sai binh tốt trên đất cửa sông Thanh Giang, người trong giang hồ còn có những du côn ác đảng kia lúc hoàng hành không có người nào ca thán điều này, nhưng một khi người bên ngoài lại đây, còn là Từ Châu nghèo khổ hoang vắng chỗ cửa sông Thang Giang rất xem thường sang nữa lập tức có rất nhiều người nhìn không quen mắt, cảm thấy tức giận bất bằng, bị khi dễ ức hiếp.
Mấy chục gã cưỡi ngựa này với Đào Quý làm đầu, Thành Đại Hổ, Tề Nhị Khuê đều ở trong đội ngũ. Nghiêm túc mà nói địa vị Thành Đại Hổ và Tề Nhị Khuê ở trong Triệu Tự Doanh cũng không kém hơn Đào Quý, thậm chí ngay cả chủ trì làm việc lần này đáng lý phải do hai người Tề Nhị Khuê và Thành Đại Hổ chủ trì. Nhưng quy củ của Triệu Tự Doanh một khi xuất phát ra ngoài, thì phải dùng liên trưởng đội trưởng bên trong ba đoàn và đội Thân Vệ dẫn dắt.
Trong đội nhân mã này, có người cưỡi ngựa đi theo bên cạnh Đào Quý, nếu như có kẻ quen thuộc vùng này lập tức nhận ra đây là vị dân buôn muối lậu nhỏ nào đó, vẫn luôn làm ăn buôn bán trên mảnh đất huyện thành Sơn Dương này, mọi người đã có mấy tháng không thấy mặt. Vị dân buôn muối này cả ngày ở trong thành chạy ngược chạy xuôi bận rộn, đối với đường xá hộ dân đều rõ như lòng bàn tay.
Mấy chục nhân mã xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ đối với huyện thành Sơn Dương mà nói cũng là đại sự. Huyện nha, phủ nha rất nhanh đều biết rõ tin tức, sau đó đôi bên ngầm hiểu ý nhau giả vờ như không biết, chỉ cần không xông tới nha môn ai thèm để ý bọn chúng làm cái gì.
Không bao lâu, lại có tin tức mới truyền tới, mấy chục người cưỡi ngựa này dừng lại trước cổng trạch viện của Ngưu Thắng Kiệt.
Mấy chục người cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh dừng lại trước cổng chính nhà họ Ngưu, đã là sắp giữa trưa, nhưng cổng chính Ngưu gia vẫn đóng chặt. Người quen thuộc đất này nói, trên dưới Ngưu gia này mỗi ngày đều phải ăn uống chơi bời đánh bạc tới tận khuya khoắt, gần như buổi chiều mới sẽ ra ngoài, lúc này mười phần tám chín là còn chưa thức dậy.
Có mười mấy người cưỡi ngựa hét quát một tiếng, chuyển hướng về cổng sau của Ngưu gia, còn có mười người phân thành hai đội ai nấy trông chừng một phía, người khác đồng loạt xuống ngựa, một gã đại hán tiến lên nện cổng, tiếng động vang lớn.