Tuy nhiên, mặc kệ là Chiếu Ngục hay là đại lao Hình bộ, cho dù kẻ nào đã từng là người phe đảng lớn của nội cung hay là lão đại Nội các hoặc giả là người quyền quý Công, Hầu, Bá nhất đẳng, tới nơi này, mặc kệ trước đó hay về sau, vào hai nơi này kẻ đó dù sao vẫn là phạm nhân, cũng phải ở trong phòng giam chờ đợi người bên ngoài nghĩ cách cứu, hoặc là số mệnh tới.
Nhưng từ năm thứ ba mươi Vạn Lịch về sau, phạm nhân Chiếu Ngục và đại lao càng lúc càng ít, bên trong cũng trở nên trống rỗng. Nguyên cớ rất đơn giản, thiên tử hai mươi năm không thượng triều, từ Nội các, Lục bộ tới từng nha môn, chức quan trống khuyết còn nhiều lắm, tranh giành triều chính độc ác hơn nữa Vạn Lịch hoàng đế cũng sẽ không can thiệp thiên về bên nào chỉ giữ thế ở giữa không lên tiếng, phe phái thất bại chỉ cần từ quan hoặc là thôi chức. Cứ nhiều năm như thế, nào còn có ai sẽ vào Chiếu Ngục và đại lao Hình bộ, gần đây nhất mới có một người vào ngục. Kẻ đó chính là Kinh lược Dương Hạo đại bại ở Liêu Đông. Thất bại như thế không hạ ngục chờ định tội không được.
Ngoại trừ những điều đó, kinh sư rất nhiều người quyền quý biết rõ còn có một người rất riêng biệt. Vị này không quyền không chức, trong nhà cũng là bá tánh bình thường, nghe nói là xuất thân thợ giày. Gã vào năm Vạn Lịch thứ hai mươi ba bị bắt, lúc đó phải đưa vào trong đại lao Hình bộ, kết cuộc người còn chưa tới kinh sự, đã có đại nhân vật ra mặt xin tha tội, lập tức được vô tội phóng thích. Sau đó gã này không có về nhà ngược lại là đi thẳng tới kinh sư, cũng được vẻ vang hai mươi năm. Vào năm năm trước cũng chính là lúc năm Vạn Lịch thứ bốn mươi hai bị bắt, lúc đó tội chứng vô cùng xác thực. Cũng lại có vài vị quyền cao chức trọng lên tiếng, thật sự là không được qua loa, lập tức bị đưa vào bên trong Chiếu Ngục.
Hạng người như vậy vào Chiếu Ngục khẳng định là không chết cũng phải lột lớp da. Bọn Đông Xưởng đối với trọng phạm nhã nhặn nhưng không phải mỗi người đều nhã nhặn, không rút dầu mỡ bên trong xương cốt của ngươi ra chính là không làm tròn chức trách, Nhưng đối với vị thợ giày trước kia không quyền không chức này bọn Đông Xưởng vô cùng lễ độ, cung phụng đối đãi giống như quan to chưa có mất chức. Sau đó ở trong Chiếu Ngục không được mấy ngày, nội cung đã có người lên tiếng, lôi vị này từ Chiếu Ngục tới đại lao Hình bộ.
Chiếu Ngục ti trấn phủ do thiên tử đích thân nắm giữ, không dám giở trò, còn đại lao Hình bộ bên đó là mấy cái nha môn cùng trông coi, sự tình cãi vã nhiều lắm, lợi dụng sơ suất giở trò cũng thuận lợi. Mặc dù như vậy, vị này cũng không có rời khỏi đại lao Hình bộ. Từ năm Vạn Lịch thứ bốn mươi hai đi vào mãi tới bây giờ cũng chưa có ra ngoài.
Chỉ có điều gã ngồi tù không giống người khác, nơi này vì riêng một mình gã xây dựng một trạch viện bên trong đại lao. Trạch viện này không ngờ cũng có hai người ra vào, có người quét tước, có người hầu hạ, cần gì đều có người lập tức mua tới. Càng hoang đường hơn chính là ở bên trong đại lao Hình bộ, rõ ràng còn gặp được khách bên ngoài, có đôi khi sai dịch Hình bộ trông coi lão đại đó giống như tôi tớ trong phủ đệ, dẫn khách đi vào, ra ngoài.
Không ai cảm thấy đây có gì không thỏa đáng, vị này mánh khóe thông thiên, không ít người phe đảng lớn của hai mươi tư nha môn trong nội cung tự xưng đệ tử trước mặt gã. Phi tần của thiên tử cũng phải cung phụng hương hỏa, hoàng thân quốc thích thường xuyên qua lại cầu kiến, quan viên triều đình tuy rằng không có ra mặt, nhưng gia quyến của bọn họ cũng phái người tới nơi này hỏi han. Người như vậy, trên dưới Hình bộ sao không xem như là tổ tông để cung phụng. Phải biết rõ, ngay cả phu nhân Thượng thư Hình bộ cũng phái người sang tặng lễ vật.
Đối với một vị lão gia không hợp lẽ thường, cai ngục và sai dịch trong đại lao Hình bộ thật cũng sẵn lòng hầu hạ. Vị lão gia này ra tay rất rộng rãi, lợi lộc tất cả cầm được trong tay vị này thậm chí còn nhiều hơn cầm được trong tay những người nhà vào thăm trọng phạm kia. Hơn nữa vị lão gia này bản lãnh thông thiên, tất cả người làm sai dịch bên trong đại lao này gã đều biết rõ tên họ gốc gác, còn biết rõ cư ngụ nơi nào, trong nhà có mấy người. Trong mấy năm đó, cũng có người không có mắt muốn xảo trá còn cân nhắc kỹ càng cách đối phó chỗ dựa vững chắc của vị lão gia này. Chưa từng nghĩ vị này theo đó vốn không tìm những người trong triều, nội cung kia, chỉ là nói mấy câu ngươi không được báo đền tốt đẹp. Tiếp theo ngay đêm hôm đó, cả nhà vị ngục tốt muốn xảo trá này chết sạch sẽ.
Bọn ngục tốt biết rõ người này họ Vương, tên Sâm đã ngoài bảy mươi tuổi rồi là người Kế Châu ở Trực Lệ. Kẻ khác thì không rõ ràng, có người tin tức linh thông là biết kỹ càng một chút nhưng cũng không dám nhiều lời, tấm gương cả nhà chết sạch còn ngay đó. Tất cả xưng hô với vị này là "Lão Thần Tiên".
Khí trời giữa tháng bảy oi bức, bên ngoài cũng cảm thấy nơi này mát mẻ, nhưng chính bọn ngục tốt sai dịch cũng đều mồ hôi ướt đẫm khó chịu. Năm rồi vào lúc này thì không sợ, sẽ có người quyền quý đưa tảng bằng sang đây giải nóng, tất cả cũng được nhờ. Nhưng năm nay lại không xong rồi, vị "Lão Thần Tiên" này sắp sửa đã phải tọa hóa thành tiên, còn coi xong ngày mình thăng thiên, canh tuất nhị khắc đêm ngày hai mươi mốt tháng bảy, nói rõ ra còn có ba ngày nữa thôi.
Từ sau khi Lão Thần Tiên nói ngày này, phe đảng của hai mươi tư nha môn, phi tần nội cung, hoàng thân quốc thích, còn có những nội quyến của quan to trong triều đều đồng loạt phái người sang, thậm chí còn người đích thân tới cửa. Ai nấy lúc đi đều dáng vẻ vạn phần xúc động, lễ tặng tặng tới cũng vô cùng hậu hĩnh, ngay người dẫn vào cũng được không ít tiền thưởng. Nhưng ba ngày sau cùng này, mỗi ngày đều chỉ thấy hai ba lượt khách, một lượt buổi sáng, một lượt ban đêm. Buổi trưa bên ngày gặp mặt, sau khi trời tối đen buổi tối gặp mặt, giờ giấc còn lại vị Lão Thần Tiên này đều đang ngủ.
Buổi tối ngày mười chín tháng bảy, hai vị khách họ Lâm được mời vào chỗ ở của Lão Thần Tiên Vương Sâm, sai dịch ngục tốt cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ có điều nhìn ra được hai người này hẳn là huynh đệ.
Vốn rằng tôi tớ hầu hạ trong tiểu viện đều bị đuổi đi, chỉ có một vị ngục tốt hầu hạ thường ngày, nhưng lúc thấy khách, vị ngục tốt này thường thường rời khỏi sân. Về phần lai lịch vị ngục tốt này, tất cả mọi người đều để trong lòng không nói ra. Lão Thần Tiên sau khi tới đại lao này, vị ngục tốt này từ binh mã ti của Ngũ Thành tới nơi này, then chốt bên trong đó rất dễ dàng thăm dò.
- Sư phụ.
Kẻ lớn tuổi trong hai huynh đệ Lâm gia vừa vào phòng đã quỳ sụp lạy, nghẹn ngào dập đầu, còn em trai của y ở sau lưng lập tức quỳ gối ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Lão Thần Tiên Vương Sâm ngồi xếp bằng trên giường trúc, một thân đạo bào trắng tinh của ông ta là tơ lụa thượng đẳng, chỗ nút áo đều là làm bằng ngọc hình dạng sen trắng, tướng mạo gầy gò, râu trắng tóc trắng cùng một màu không có một sợi pha tạp, đầu tóc cứ xõa ra như thế, thoạt nhìn cũng giống như thần tiên trong tranh vẽ.