Kẻ cưỡi ngựa nhìn thấy phía trước có người chặn đường, không chút do dự xông thẳng qua, cũng không hề để ý đến người phía trước gân cốt đứt gãy, cũng không màn tới trong lúc chạy tán loạn như thế một khi bị ngã xuống nhất định sẽ bị giẫm đạp đến thịt nát xương tan, cũng không nhìn đến xem người phía trước có lẽ là hảo hữu và thuộc hạ của mình.
Về phần kẻ không có ngựa nhưng trong tay còn có đao thương, nhìn thấy ai dám chặn đường lập tức không màn tất cả liền giáng lưỡi dao sắc bén xuống người, nhìn thấy trên người ai có thứ gì đáng giá, liền giết người đoạt của cải, đến nỗi không biết để lại bao nhiêu oán hận sau lưng, lúc này cũng là không chết không ngừng lại.
Có người khóc hô to.
- Lý Như Bách, mười tám đời tổ tông nhà các ngươi, lão tử liều mạng với Lý gia các ngươi. Các huynh đệ kiếm bao nhiêu vinh hoa phú quý cho Lý gia các ngươi, ngươi nói chạy liền bỏ chạy, đây là mấy vạn người a.
Lúc này cũng không có ai còn tâm tư đi để ý tới, chạy, chay mau, bằng không sẽ chết.
Ngay sau khi lộ binh mã của Đỗ Tùng bị bao vây và tiêu diệt ở Tát Nhĩ Hử, một lộ Mã Lâm lập tức dàn trận cố thủ nhưng đã nhanh chóng bị đại quân Nữ Chân Kiến Châu đánh bại, ngoài chủ tướng và thân binh còn sống sót ra, còn lại toàn quân đều bị tiêu diệt.
Tin tức truyền về, Dương Hạo lập tức rút quân để bảo trụ một nửa binh lực còn lại. Nhưng trước khi mệnh lệnh Dương Hạo đưa xuống, những binh lính chạy thoát đã mang tin tức về trong lộ đại quân của Lý Như Bách. Tin tức vừa tới lập tức lòng quân rối loạn, đợi lúc quân lệnh của Dương Hạo vừa truyền đến, dọa cho Lý Như Bách bể mật bất chấp tất cả dẫn thân vệ bỏ trốn trước, thậm chí ngay cả mấy doanh trại chính thuộc Lý gia y cũng bỏ mặc.
Tướng soái vừa chạy, sĩ khí lòng quân hoàn toàn sụp đổ, hơn nữa Lý Như Bách bản thân ở trung quân, lúc chạy trốn bị quá nửa binh mã nhìn thấy. Y vừa đi, làm cho doanh trại một phen náo loạn, cho dù binh sĩ ở các trạm canh gác của lộ binh mã này trước sau vẫn không nhìn thấy Kiến Châu Nữ Chân tới, nhưng hiện tại trong quân lại nghe mỗi người đều hô to “Thái tử đã giết tới rồi” mỗi người đều chạy loạn không đếm xỉa gì nữa.
Lộ quân này không chiến mà bại.
Trên mặt đất khắp nơi đều là thi thể, tiếng chửi mắng cùng la hét vang lên lẻ tẻ, nhưng đã không còn dính dáng tới đại cục nữa rồi.
Một gã lão tướng quân Minh tóc trắng xóa ngã sấp ở trên đất, má trái của gã bị bổ trúng, mở bung ra một vết thương khủng khiếp, nhưng máu tươi đã bị đông cứng, hoặc giả đã sắp chảy sạch rồi.
Râu tóc bạc trắng đều ngâm trong máu tươi, có của chính y cũng có của kẻ địch. Trông đống thi thể chất đống ngang dọc không ít binh lính Nữ Chân Kiến Châu mặc bì giáp và miên giáp, thậm chí còn có thi thể Ngưu lục ngạch chân.
Một gã Giáp lạt ngạch chân mang thương thế trên người chửi ầm lên.
- Lão chó già đáng chết này, ta muốn đem ngươi băm thành trăm mảnh cho sói ăn, vứt đám người này cho heo ăn, để cho các ngươi đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh.
Nói xong cầm đại đao lảo đảo đi qua, trên mặt các kỳ binh bên cạnh y ai cũng tràn đầy vẻ phẫn hận.
Đi đến trước mặt thi thể kia, gã Giáp lạt ngạch chân liền giơ đại đao chém xuống, vừa chém vừa mắng, mắng xong lại khóc.
Một gã đại hán mặc miên giáp màu xanh đậm hô to.
- Người của Hách Xá Lý, lão tướng kia là anh hùng, ngươi mau dừng tay lại.
Y đứng ở cách đó không xa, vết máu bám vào người không nhiều lắm.
Y vừa mới nói được một nửa, đã bị một người đại hán mặc miên giáp màu trắng lôi xuống, tức thì không nói nữa, vị đại hán giáp trắng kia hướng về người trước mặt khoát tay, ra hiệu cho bọn họ tiếp tục.
Đại hán mặc giáp trắng trầm giọng nói.
- Ngũ ca, Lưu Đĩnh này giết không ít người của chúng ta. Không để cho bọn nô tài hả giận sao được. Kệ xác, bỏ đi.
Đại hán mặc giáp lam hừ một tiếng, lòng còn sợ hãi nói.
- Nếu không phải bên cạnh Lưu Đĩnh này chỉ có ngàn người biết đánh nhau, còn là đói bụng, một lộ này chúng ta e rằng không gặm nổi. Đánh liên tiếp ba lộ, chỉ một này con mẹ nó rắc rối nhất. Mười mấy ngưu lục đều đánh chết cả rồi.
Nói đến đây, đại hán mặc giáp lam nhìn hai bên một chút, nhìn thấy hộ vệ bên cạnh đều cách rất xa, ngay cả kỳ binh gần nhất cũng phải cách đến mười bước, lúc này mới có chút yên lòng.
Bất quá chẳng qua cũng do hắn nghĩ nhiều, trong quân của Nữ Chân Kiến Châu, ai dám nghe lén tam Bối Lặc Chính Lam Kỳ chủ Mãng Cổ Nhĩ Thái và tứ Bối Lặc Chính Bạch Kỳ chủ Hoàng Thái Cực nói chuyện riêng.
- Lão Bát, nước Minh kia không phải không xong rồi sao? Làm thế nào còn có kẻ biết đánh trận như vậy. Lão tướng cầm đầu tuổi đã lớn còn đánh như vậy, nếu chúng ta lại đi về phía nam, đụng phải kẻ càng khó đánh, phải làm như thế nào đây.
- Ngũ ca, không nên nhìn như vậy. Chiếu theo tin tức, tên họ Lưu này là một dũng tướng danh tiếng của Minh quốc. Huynh thử nghĩ mà xem, lão tướng kia đã lớn tuổi như vậy mà vẫn còn được xuất chinh, không phải càng nói rõ bọn chúng không còn ai giỏi hơn sao? Đánh chết lão già này, lần sau nhất định không còn ai chiến đấu được rồi.
Chính Bạch Kỳ chủ Hoàng Thái Cực thản nhiên nói ra, Mãng Cổ Nhĩ Thái nhẩm tính, lập tức mỉm cười, giơ tay đập xuống vai Hoàng Thái Cực một cái, thanh âm khô khốc nói.
- Trong mấy huynh đệ chúng ta, chỉ có mỗi lão bát đệ là thông minh.
Đang nói chuyện, nghe thấy tiếng bước chân phía sau vang lên, Hoàng Thái Cực quay đầu nhìn lại, là một gã ngưu lục ngạch của Chính Bạch Kỳ thấy chạy tới, quỳ xuống phía xa, bẩm báo nói.
- Chủ tử gia, đám hàng binh Triều Tiên hiện đã đói rồi, cầu chúng ta lấy lương thực để cứu tế.
Mãng Cổ Nhĩ Thái bĩu môi một cái, khinh thường nói.
- Đám người Triều Tiên kia đã không bết thông minh hay toàn là người ngu. Nước Minh bảo bọn họ xuất binh, bọn họ liền gom vạn quân, kết cuộc còn không cấp lương thảo. Đám ăn mày đói khát này rốt cuộc là đên đánh giặc hay là đến hao tốn lương thảo đấy.
Hoàng Thái Cực cất cao giọng cười nói.
- Ngũ ca, đừng xem thường đám ăn mày Triều Tiên này. Năm đó lão đại dẫn quân sang đấy đánh trận. Phí Dương Cổ kia chính là bị binh sĩ Triều Tiên dùng một hỏa thương đánh chết đấy, hỏa thương của bọn họ cũng có chút lợi hại, vừa hay chúng ta thu lại dùng.
Mãng Cổ Nhĩ Thái lắc đầu, có chút không giải thích được nói.
- Lão Bát đầu óc mưu mô của đệ nhiều, nhưng đám binh sĩ ăn mày kia. Dũng sĩ Bát Kỳ chúng ta lấy một chọi mười bọn chúng, cần gì phải để ý.
Hoàng Thái Cực cười trả lời nói.
- Ngũ ca, những tên thuộc hạ của Lý Vĩnh Phương chẳng phải lúc đó đều hèn nhát sao? Nhưng chúng ta vẫn dùng được.
Tổng binh Liêu Dương Lưu Đĩnh chết trận, toàn quân bị diệt, quân Triều Tiên hàng Nữ Chân Kiến Châu.
Kinh lược Liêu Đông Dương Hạo thống lĩnh đại quân bốn lộ. Tổng binh Sơn Hải Quan Đỗ Tùng dốc sức chiến đấu bỏ mình ở Tát Nhĩ Hử, toàn quân bị diệt. Doanh trại Tổng binh Khai Nguyên Mã Lâm bị công phá, Mã Lâm mang theo thân binh hộ vệ chạy thoát, toàn quân bị diệt. Tổng binh Liêu Đông Lý Như Bách dẫn thân vệ chạy trốn trước, toàn quân bị diệt. Tổng binh Liêu Đông Lưu Đĩnh một mình thâm nhập ba trăm dặm trúng mai phục, chiến đấu hăng hái tới chết, toàn quân bị diệt.
Trong vòng từ tháng hai đến tháng ba, từ lúc xuất binh cho đến lúc bại trận, thật sự không nhiều hơn bảy ngày, mười một vạn quân Minh cùng một vạn tám ngàn người bộ lạc Diệp Hách, hai vạn quân Triều Tiên, bị tiêu diệt toàn bộ. Hoặc chết hoặc hàng. Sau khi chuyện xảy ra vỏn vẹn còn lại gần hai vạn bại binh một lộ Lý Như Bách.
Tin tức vừa ra, thiên hạ chấn động.
Triệu Tiến ở dưới ánh đuốc chiếu rọi xem thư, Vương Triệu Tĩnh ở một bên lắp bắp giải thích, trên thư đã bỏ thêm dấu ngắt câu, lúc Vương Hữu Sơn gửi thư đến, câu cú, nét chữ tuyệt vời, thoạt nhìn giống một bức thư pháp, khiến người nhìn rất thích mắt, việc này cũng bình thường, những người đọc sách có công danh tiến sĩ thư pháp khẳng định sẽ không hề kém.
Nhưng lúc này đây cũng viết rất ẩu, thỉnh thoảng nhìn thấy dấu vết xóa đi để sửa lại, mặc dù Triệu Tiến là hạng người không hiểu thư pháp, nhưng cũng nhìn ra được lúc Vương Hữu Sơn viết thư tâm tình đang rất kích động.
Vương Triệu Tĩnh vẫn bộ dáng hồn bay phách lạc như cũ, nói chuyễn cũng không có chút khí lực nào.
- Hơn mười vạn đại quân, tất cả đều là lão tướng dạn dày sa trường, không ngờ lại thất bại như vậy.
Triệu Tiến đặt thư sang bên cạnh, mặt không chút thay đổi nhìn Vương Triệu Tĩnh, thản nhiên hỏi.
- Huynh sớm đã nói Dương Hạo phải bại. Lúc ở kinh thành, Tôn Truyền Đình cũng nói Dương Hạo phải bại. Nói lâu như vậy rồi, sao đệ còn khiếp sợ như vậy.
Không đợi Vương Triệu Tĩnh trả lời, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Trong lòng ngươi còn tồn tại một tia may mắn, đệ cảm thấy hơn mười vạn binh mã, dốc hết cả nước xuất chinh đấu với mọi rợ Thát tử như Nữ Chân Kiến Châu kia, chưa chắc sẽ bại, thậm chí còn có cơ may thắng trận. Đúng hay không?
Vương Triệu Tĩnh theo đó gật đầu, Triệu Tiến lại nói:.
- Đệ cho rằng dù có thất bại, cũng chỉ thiệt hại một ít, cũng không thương gân động cốt, thậm chí còn sẽ giằng co lẫn nhau, đúng hay không?
Triệu Tiến cũng không muốn Vương Triệu Tĩnh trả lời.
- Nhưng đệ không nghĩ đến sẽ thất bại thảm hại như vậy, lại còn là toàn quân bị tiêu diệt, rõ ràng không có sức đánh trả. Đệ có biết Đại Minh điều động ra nhiều binh mã như vậy đã là cực hạn, còn là quân đội quân tinh nhuệ nhất được rút đi xuất chinh, như vậy vẫn không đánh lại quân của Kiến Châu Nữ Chân, đã vậy tiếp đến càng không trông cậy được vào gì nữa rồi.
Triệu Tiến liên tục hỏi ra mấy vấn đề.
- Đệ nói Đại Minh ta có mấy ngàn vạn gần ức người, gom ra được trăm vạn đại quân phải không? Nhưng đệ cũng biết, mười vạn đại quân này đã là đem hết toàn lực. Hao phí lần này đã bị hao tốn đến kiệt quệ, đến kế tiếp sẽ phải tổn thương tới nguyên khí rồi, đúng hay không?
- Đại ca đại ca
Vương Triệu Tĩnh ấp úng mãi cũng không nói được đầy đủ.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm Vương Triệu Tĩnh hỏi.
- Rõ rành rành là hợp lý hợp tình, tại sao đệ lại phải hồn bay phách lạc, hoảng loạn như vậy?
Sau khi hỏi xong câu này, Triệu Tiến không hề ép hỏi nữa, chỉ trầm mặc nhìn Vương Triệu tĩnh, Vương Triệu Tĩnh há mồm muốn nói chuyện nhưng mở ra lại khép lại, ngập ngừng chần chừ, cuối cùng vẫn trầm mặc không lên tiếng.
Không biết vì sao, cả người Vương Triệu Tĩnh giống như bị rút hết khí lực, trên mặt suy yếu, thân thể như nhũn ra, cứ như vậy không cần để ý dơ bẩn ngồi phịch trên mặt đất.
Đọc sách thánh hiền, đi đường công danh, mười năm gian khổ đèn sách, làm rạng rỡ tổ tông, người đọc sách đi theo con đường này, từ bên dưới đến đỉnh điểm, mỗi một bước đều bám víu vào căn cơ của Đại Minh mà đi lên, vinh nhục cùng nhau.
Mọi người sống chung với nhau nhiều năm như vậy, tập võ luyện võ, chiến đấu với thế lực các phương, vào sinh ra tử, đánh ra được cục diện một phương như thế. Nhưng Vương Triệu Tĩnh vẫn một mực không buông bỏ chuyện đọc sách. Trúng tú tài, trúng khảo cử nhân, sau đó còn vào kinh thi Hội, y cùng những bằng hữu xảy ra bất đồng. Vương Triệu Tĩnh có được chỗ tốt ở Đại Minh này, đọc sách khoa cử, càng làm cho đáy lòng hắn nhận thức được cái gì là chính thống.
Đại Minh trải qua hai trăm năm, sóng to gió lớn cũng lần lượt đi qua, khiến y cảm thấy đây hẳn ngày rộng tháng dài, trọn đời trường tồn, nhưng Vương Triệu Tĩnh khác với những người đọc sách khác, y đi theo Triệu Tiến nhiều năm như vậy, biết quân pháp việc binh, hiểu rõ đạo kinh bang tế thế, thậm chí còn có suy nghĩ về đại thế trong thiên hạ.
Hơn nữa theo dẫn dắt của Triệu Tiến, Vương Hữu Sơn cố ý tìm hiểu, so với những người khác Vương Triệu Tĩnh càng hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra ở Nữ Chân Kiến Châu.
Hiểu rõ Đại Minh, hiểu rõ về Nữ Chân, lại phải chứng kiến một cuộc thất bại như vậy, bằng vào trí thông minh Vương Triệu Tĩnh cũng đã tổng kết được rất nhiều thứ, điều này càng khiến cho đáy lòng y thêm một số thứ tan vỡ.
Cứ như vậy ngơ ngác mà ngồi ở chỗ đó, không bao lâu, Vương Triệu Tĩnh giơ tay bưng kín mặt.