Mấy vị truyền lệnh trên mặt đều lộ ra nét cười, động tĩnh đáp lại cũng rõ hơn một chút. Một truyền mười, mười truyền trăm, không qua bao lâu, mệnh lệnh của Trần Thăng đã được truyền khắp cả doanh trại. Doanh trại vừa rồi còn ngột ngạt lập tức náo động hẳn lên, mỗi người đều có chút hưng phấn.
Trần Thăng cầm đao đứng lên, nhìn khắp nơi doanh trại, quay đầu nói với người ở sau lưng.
- Lý Ngũ, hôm nay vẫn phải sắp xếp gia đinh trực đêm.
Liên trưởng Lý Ngũ sau lưng trả lời, Trần Thăng mang đao đi một vòng, mấy lần không cẩn thận giẫm vào trong vũng bùn, trên giày toàn là vết bùn dơ bẩn. Trên mặt Trần Thăng không có biểu tình gì, nhìn như không màn tới.
Ước chừng được thời điểm đội thuyền Ngưu gia về cảng, Trần Thăng dẫn bốn trăm lưu dân tráng niên và một liên gia đinh từ trại lưu dân xuôi nam, có dân buôn muối quen thuộc đường đi trước dẫn lối. Lần này bọn họ vác ba ngày lương khô, dọc đường lại có tư thương buôn muối tiếp tế chút lương thực, đi tới nơi thật rất thuận lợi.
Thừa lúc trời tối đen sang tới cảng Cáp Lỵ, ở trong bãi hoang hẻo lánh dựng lên doanh trại. Trong bãi hoang nhiều hơi ẩm, muỗi mòng cũng nhiều, ở nơi này thật sự khó chịu đựng nổi. Tuy nhiên lưu dân tráng niên chịu được cực khổ, bọn gia đinh tuân thủ quân kỷ, hơn nữa ở nơi này cũng sẽ không quá lâu, tất cả nhịn một chút cũng qua đi.
Bên này lại có hai rắc rối. Một cái là lương thực, lương khô mang theo không nhiều lắm, lại không có cách nào phán đoán đám người Ngưu gia kia chính xác lúc nào trở về, cho nên mới đầu dè xẻng từng chút lương thực ăn dùng, ở bờ biển nhặt một số sò hến và rong biển nấu chính thêm vào, nhưng kéo dài khẳng định có phiền phức. Thứ hai chính là bóng đêm, bọn lưu dân tráng niên cũng chỉ có năm nay mới gắng gượng làm được không bị đói, bồi bổ vân vân không cần nhắc tới. Kết cuộc đại đa số đều là người mù đêm, khi trời tối thì cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ đành phải sai bọn gia đinh Triệu Tự Doanh tuần tra gác đêm. Đây khiến cho Trần Thăng thấp thỏm không yên, nếu chẳng may bị người ta nhận ra tập kích ban đêm, thậm chí trong đêm có nhiễu loạn gì e rằng chỉ có gia đinh mới rút ra ngoài được.
Tuy nhiên người cảng Cáp Lỵ lúc này đều ở bến cảng bên đó bận rộn, không ai chạy loạn, đi loạn, doanh địa này cũng đủ hẻo lánh, người khác không phát hiện được.
Trần Thăng làm việc ổn thỏa nhất, lần này y ra ngoài cố ý mang theo Lý Ngũ. Lý Ngũ cũng là một trong những liên trưởng vai vế lớn nhất. Trước mắt liên trưởng có tiền đồ nhất là Trương Hổ Bân, lão luyện già đời chính là Lỗ Đại, Lý Ngũ cũng chỉ xếp sau hai người bọn họ.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng có sắp thứ bậc cho liên trưởng. Hiện giờ mỗi tầng bậc rất nghiêng lệch, nhưng tháng ngày sau này khẳng định không phải như vậy. Mấy người như Lỗ Đại, Lý Ngũ, Trương Hổ Bân và Trang Lưu đều phải được cất nhắc lên, cho nên lúc ở cùng nhau Trần Thăng cũng không hoàn toàn đối đãi đối phương như thuộc hạ.
Trong tráng niên lưu dân thật cũng không hoàn toàn là kẻ mù đêm, có người năm đó từng xuất thân là gia đình săn bắn, người như thế lúc mới lập trại lưu dân đã thường xuyên tự chế cạm bẫy bắt một số con vật bồi bổ tốt hơn so với người khác, còn biết dùng cung tiễn, ở ngoài hoang dã cũng rất hợp. Người như thế tất nhiên rõ ràng xuất chúng hơn người khác, rất nhanh đã được tuyển vào trong Triệu Tự Doanh.
Loại lưu dân tráng niên này cũng được sắp xếp gác đêm, người như thế thậm chí còn tốt hơn gia đinh của Triệu Tự Doanh chút ít, nhất là trong tràng diện như thế này, chẳng hạn nói họ phán đoán chuẩn xác thiên thời.
Lúc trời còn tối như mực, người trong doanh trại đã bị lính gác trực đêm gọi dậy. Dùng lau sậy làm củi đốt, có người đi ven bờ biển nhặt rong biển và sò hến. Cảng Cáp Lỵ này sở dĩ thành bến cảng cũng có dính tới mấy chỗ nguồn nước ngọt kề bên, mặc dù nước chua lờ lợ khó uống.
Lửa trại một lần nữa được đốt cháy, có ánh sáng này soi rọi, tráng niên lưu dân còn chưa tới mức cái gì cũng không nhìn thấy. Rong biển và sò hến luộc chung, có chút tươi ngon, mùi vị cũng không tệ lắm, cứ làm canh nước giảm bớt được mấy ngày lương khô, ai nấy tinh thần cũng khá hơn rất nhiều.
Lương khô Trần Thăng ăn giống với mọi người chỉ có điều sức ăn của y lớn, cần phải có gia đinh phụ vác lương khô, y cũng thức dậy sớm hơn mọi người, sắp xếp xong xuôi các hạng mục công việc mới bắt đầu ăn cơm. Lúc ăn cơm, bọn gia đinh bắt đầu giúp y mặc khôi giáp lên.
Đợi hết thảy đều làm xong chỗ lằn ranh một dãi giữa biển và trời đã bắt đầu phát sáng biến thành màu trắng, trời đã sáng rồi. Trần Thăng hô lên một tiếng bọn lưu dân dập tắt đống lửa, trừ vũ khí những thứ khác đều lưu lại nơi này sau đó đi ra khỏi bãi cỏ hoang bắt đầu xếp thành đội.
Theo dẫn dắt của người đưa đường tất cả nhằm hướng đại viện Ngưu gia ở cảng Cáp Lỵ bên đó yên lặng tiến lên. Mấy chục người bước nhanh chạy ở đằng trước, đội hình của bọn họ rất tản mát, cách đại đội có hơn trăm bước. Bất chợt nhìn còn sẽ khiến người ta cho rằng là người đi đường khởi hành từ rất sớm, nếu như đằng trước có gì không ổn, hoặc có người nhìn ra không đúng vội vàng trở về báo tin sẽ do đội người tản mát ở đằng trước xử trí.
Thuyền cảng Cáp Lỵ đều đã về cảng thả neo, vất vả khổ cực một năm trên biển cũng kết thúc rồi, tất cả ở trên biển kiếm ăn, trở về đất liền tất nhiên phải ngủ cho thật đã mắt, dậy sớm cũng chẳng có chuyện gì phải làm, cớ sao phải dậy sớm, vả lại nói chỗ đại viện Ngưu gia này đêm qua tửu sắc thác loạn. Nhà người khác cũng rất yên ắng.
Cũng là do một đội Trần Thăng suất lĩnh này tới quá sớm, mảnh đất xung quanh đại viện Ngưu gia này mặc dù có mấy người thức dậy sớm nhìn thấy trận thế này muốn chạy muốn hét cũng không kịp, đao chém tiễn bắn rất nhanh đã giải quyết sạch sẽ, báo hiệu thường thường chỉ được một tiếng, ngủ sâu như chết vốn dĩ sẽ không bị bừng tỉnh.
Kẻ dẫn đường chỉ đằng trước nói.
- Đây chính là đại viện Ngưu gia.
Từ đầu tới cuối, kẻ dẫn đường đều rất điềm tĩnh, lúc sắp tới nơi mới có chút lo sợ thấp thỏm, y đột nhiên nhận ra người Từ Châu tới nơi này chính là đuổi tận giết tuyệt, đây phải chết bao nhiêu người mới tính là xong.
Trong đại viện Ngưu gia mùi rượu còn chưa có tiêu tan, ở trên biển lâu nhứ thế, trở về mặc sức buông thả, ở nơi này bọn họ cũng không có gì đáng phải lo lắng. Ngay cả người canh gác cũng không nhìn thấy ngược lại nghe thấy chỗ xa truyền tới tiếng ngáy.
Mệnh lệnh của Trần Thăng rất đơn giản.
- lục soát từng phòng một, không lưu lại kẻ nào còn sống.
- Đây cũng gọi là đại viện.
Trong đội ngũ gia đinh truyền ra câu nói như thế. Nếu ở Từ Châu chỗ được gọi là đại viện ít nhất cũng phải có trạch viện ba gian, chiếm đất rộng lớn, thế nào cũng phải có một bức tường gạch tường đất vây xung quanh hoặc là hàng rào gỗ vân vân. Còn cái gọi là trạch viện trước mắt này, nhiều nhất chỉ là mảnh đất trống, phòng cũng đều là nhà tranh vách đất, nhìn rất sơ sài.
Mệnh lệnh vừa đưa xuống, bọn tráng niên lưu dân sớm đã có được an bài nhanh chóng tách ra, mười người một đội, bắt đầu xông vào từng gian phòng ốc. Xông vào phòng cũng rất đơn giản, đại đa số đều không có khóa, thậm chí ngay lập tức đã mở được một nửa. Chỗ này tất cả đều quen biết cũng không cần phòng bị nhiều lắm.
Không cần Trần Thăng chỉ bảo, Lý Ngũ đã dẫn người xông vào một gian phòng, kéo người bắt được tới chỗ xa dò hỏi mấy câu sau đó bước nhanh chạy trở lại.
- Nhị gia, trạch viện của Ngưu Nhị, Ngưu Tam ở căn phòng ngay giữa. Tâm phúc của chúng cũng đều ở nơi đấy.
Trần Thăng nói ngắn gọn.
- Chọn ra người mặc giáp đánh tiên phong, tìm thêm ba mươi người đi theo ở đằng sau, cùng nhau đi sang đấy.
Lý Ngũ vâng dạ một tiếng, hai ngươi gia đinh mặc giáp xếp đội kéo đi, ba mươi người làm hậu đội. Trần Thăng thì đứng ở trước nhất đi nhanh nhằm đằng trước đi tới. Lý Ngũ cũng mặc loại khôi giáp Triệu Tiến sai làm, trong tay xách theo thanh phác đao, rơi lại sau Trần Thăng nửa bước, nối gót tiến lên.
Các nơi đại viện Ngưu gia đã vang lên tiếng kêu thảm, tiếng hô hoảng loạn, trong lúc mơ màng bị người ta xông vào, vậy chống cự cũng không kịp nữa, chỉ như heo dê đợi làm thịt mà thôi.
Ở trong đại viện này cũng có mấy trăm người, người Trần Thăng mang tới dù sao chỉ có hạn, dù cho tận hết khả năng đột nhiên tấn công, nhưng vẫn là có một số chỗ không chiếu cố tới được, bên này tiếng kêu thảm vang lên đã có người kịp nhận ra. Lúc Trần Thăng sải bước tiến lên đã nhìn thấy người lõa thể cầm binh khí.
Trần Thăng vừa đi vừa hỏi.
- Những kẻ ở trại lưu dân này so với gia đinh chúng ta thì thế nào?
Lý Ngũ đi gần sát theo nói.
- Luyện ra sẽ không kém bọn gia đinh. Những kẻ xuất thân lưu dân này từng thấy qua máu, tâm địa cứng rắn, không sợ chết. Gia đinh chúng ta vạn điều tốt chỉ là luyện quá thành thục rồi.
Khi nói chuyện có hai người đằng trước đã đón đầu. Hai người đó cũng nhìn ra Trần Thăng đi ở đằng trước, vào lúc này muốn trước hết phải bắt được đầu lĩnh khống chế cục diện.
Trần Thăng bước chân nhanh hơn, trường đao trong tay thuận thế nghiêng người trảm xuống. Ánh đao lóe lên nửa bên người của kẻ trước mặt bị chém thẳng xuống. Người khác nhìn thấy kết cục thảm thiết như vậy sợ tới mức tay chân dừng lại, xoay người muốn chạy. Trần Trăng sao buông tha cho được, trường đao trong tay thuận thế bổ ra, máu tươi bắn tung tóe cũng phải ngã quỵ.