Về lý người bên trại lưu dân bên phía bãi cỏ hoang đông nhất, nhưng đoàn luyện bên đó bị ép rất chặt, mỗi trại chia đều ra không đến hai trăm người, hơn nữa vũ khí cũng khống chế nghiêm ngặt. Rốt cuộc thế nào, trong lòng mọi người hiểu rất rõ, chỉ là Trần Thăng cũng có lời nói với việc này.
- Không được thả cho Trương Hổ Bân ở bên đó. Nếu huynh xem trọng y, thì sắp xếp dưới tầm mắt huynh hoặc là bên phía cửa sông Thanh Giang, vứt ở bên đó, sớm muộn sẽ loạn. Một mình y ở bên đó cái gì cũng làm chủ, một người tập trung hơn vạn trai tráng. Cho dù Trương Hổ Bân yên lòng, người ngoài cũng sẽ không yên lòng. Bên đó sắp thành cục diện mười vạn người. Phía đông là đồng muối Hải Châu, phía tây là trấn Ngung Đầu hồ Lạc Mã là nơi phải cẩn trọng, phải phái huynh đệ của chúng ta qua đó mới được. Để Băng Phong đi, hoặc là đệ đi.
Cân bằng và kiềm chế, mặc dù là đoàn thể nhỏ cục diện nhỏ cũng là cần thiết, huống hồ dưới mắt Triệu Tự Doanh lại là tầm vóc thế này. Nhắc nhở này của Trần Thăng quả thực là sơ sót của Triệu Tiến, hắn trầm ngâm một chút nói.
- Để đoàn thứ ba của Băng Phong đi. Trương Hổ Bân điều về làm một đại đội riêng, mấy liên vốn là của y cần giải tán, trộn lẫn với trong đoàn của đệ, sau đó biên chế đưa thêm cho Trương Hổ Bân một liên.
Nghe được sắp xếp của Triệu Tiến, Trần Thăng gật gật đầu, không có người khác, hai người bọn họ nói chuyện cũng thuận tiện, Trần Thăng trầm mặc ít lời cũng nói hơi nhiều.
- Đệ đi cũng không có gì không tốt, trong nhà có Nhị Hồng chăm lo. Đệ cũng không yếu ớt như thế. Mấy huynh đệ cũng chỉ đệ cả ngày ở Từ Châu không làm gì.
Lời này khiến Triệu Tiến cười khổ, nhưng cũng không ngại giải thích rõ ràng.
- Đệ bắt buộc phải ở Từ Châu, không có đệ trấn áp ở bên này, huynh cũng không yên tâm chạy khắp nơi. Băng Phong là huynh đệ nhà chúng ta, nhưng nhà đệ ấy gắn bó với Từ Châu vệ quá chặt chẽ. Dám Từ Châu tam vệ đó đánh trận không được, lòng dạ lại rất sâu dày.
Trần Thăng buồn bực nói.
- Nói như vậy, Băng Phong ở Từ Châu, lại là có cục diện gần giống với Trương Hổ Bân ở tân trại lưu dân rồi.
Triệu Tiến lại cười khổ, chi lắc đầu nói.
- Việc này trong lòng biết rõ là được, cần gì nói rõ như vậy.
Đối với việc này, Trần Thăng cũng coi thường không thèm để ý, trả lời.
- Cũng không phải là đệ nói trước, huynh bây giờ làm việc nói chuyện cũng không e dè như trước, thẳng thừng hơn nhiều rồi đấy.
Cả ngày sắp xếp tuần tra chỉ bảo, Triệu Tiến cũng là khô hết cả miệng, nói chuyện với Trần Thăng lại nhẹ nhõm, đi đến một bên cầm một chén trà đã nguội uống một ngụm, khà một hơi nói.
- Triều đình liên tục đại bại ở Liêu Đông, mất hết thể diện, cũng khiến không ít người của chúng ta bên này không có e dè, tâm tư mọi người đều sốt ruột, không nói rõ ràng chút, rất nhiều người khó chịu trong lòng, không chừng sẽ gây ra việc gì ấy.
Trần Thăng ngẩn người, cũng lặng lẽ, còn chưa đợi nói chuyện liền nghe thấy tiếng Vương Triệu Tĩnh đánh động bên ngoài.
- Đại ca có ở đây không, gia phụ lại có thư tới, là liên quan đến quân tình ở Liêu Đông.
Chào hỏi một tiếng, Vương Triệu Tĩnh đi vào, nhìn thấy Trần Thăng cũng có mặt, cười chào hỏi, không kiêng dè mở thư ra đọc. Y bên này đọc thư, Triệu Tiến và Trần Thăng nhìn nhau, lúc này còn nói nóng vội cái gì. Trước đây lúc Vương Triệu Tĩnh đọc thư từ kinh sư tới, tuy nói coi như là trấn định, nhưng người thân quen đều nhìn ra được nôn nóng và bất an của y, chưa từng thấy vẻ nhẹ nhàng thong dong như hiện tại, nhưng nhìn cũng không phải là kẻ lúc nào cũng vội.
- Thư đến vội, trên đường chết hai con ngựa, hao phí quá lớn.
Vương Triệu Tĩnh còn trêu chọc mấy câu.
Nhưng lời lẽ trong thư lại không nhẹ nhàng mà nói ra như thế. Đầu tháng sáu, Nỗ Nhĩ Cáp Xích dẫn bốn vạn quân hành quân thẳng đến Khai Nguyên. Tổng binh Mã Lâm ở Khai Nguyên chính là chủ tướng một lộ trong tứ lộ đại quân Dương Hạo làm thống soái. Một lộ đó của y toàn quân bị diệt, chỉ có mình ông ta dẫn thân binh chạy thoát. Nhưng sau khi bị thua một cú đau như vậy, Mã lâm không tiếp thu được bài học này, thậm chí cũng không cảm thấy thành Khai Nguyên đã là tiền tuyến của Đại Minh và Nữ Chân Kiến Châu, chẳng những không tập hợp đủ sức mạnh phòng bị bên trong thành Khai Nguyên, hơn nữa cũng không xem mọi việc như lúc chiến tranh, cổng thành vẫn mở như mọi ngày, quân đội cũng đều trú đóng trong quân doanh như thường lệ.
Lúc đại quân Nữ Chân Kiến Châu ép tới gần, toàn bộ phòng ngự thành trì bị sụp đổ, quân đội ngoài thành chỉ có hơn một nghìn người kịp chạy vào trong thành, chút người này thậm chỉ không kịp chặn cổng thành, bị đội quân dẫn đầu Nữ Chân Kiến Châu xông thẳng vào.
Quân trấn thủ rối tinh rối mù, ngay cả tấn công đối phương đều không làm chu toàn, quân Kim Nữ Chân Kiến Chân chỉ cần làm chính là chiếm cứ một cổng thành, để cho đội quân đi theo sau tiến vào, nhanh gọn mà nhẹ nhàng. Cuộc chiến lúc này giống như chuyện xảy ra ở gần Tát Nhĩ Hử mấy tháng trước, đại quân Nữ Chân Kiến Châu đột phá doanh trại binh mã Mã Lâm, Tổng binh Mã Lâm dưới hộ tống của thân vệ chạy ra từ một cổng khác. Lần này Tổng binh Khai Nguyên Mã Lâm vẫn có cơ hội chạy thoát, thân vệ tinh nhuệ vốn liếng của Mã gia không kém Lý gia, muốn chạy là chạy thoát được ngay.
Có lẽ là vì hổ thẹn, hoặc là không muốn chạy lần thứ hai, hoặc là vì cái gì khác, lần này Tổng binh Khai Nguyên Mã Lâm không chạy, nhưng quân đội ông ta dùng được quá ít thân vệ gia đinh của ông ta nhanh chóng bị Nữ Chân Kiến Châu chiếm ưu thế tuyệt đối đánh sạch, Mã Lâm chết trận. Nhưng cũng có tin tức truyền về xác nhận, nói là Mã Lâm là tự sát trong phủ của mình, phó tướng bên dưới chết trận hết.
Khai Nguyên gặp phải trận đánh bất ngờ, Thiết Lĩnh vệ ở gần phái ba nghìn binh mã tiến lên chi viện. Nhưng ba nghìn người này tuy nói là chi viện nhưng không bằng nói là tặng đồ ăn, bị Nữ Chân Kiến Châu thuận tay tận diệt. Cho dù vẫn chưa có tin tức xác thực đến kinh sư, nhưng theo suy đoán của đám già dặn việc quân của Binh Bộ, Thiết lĩnh nguy cấp, đoán chừng là không thủ nổi nữa.
Vương Triệu Tĩnh cảm khái nói.
- Mã Lâm lần này không chạy nữa, cũng coi như là giữ được danh tiết, xứng với danh thanh dòng dõi nhà tướng Mã gia bọn họ.
Đại Minh hiện giờ làm được đến Tham tướng, Phó tướng, Tổng binh, đều phải có được lai lịch. Xuất thân Vệ sở làm quan nhiều đời không cần nói, chức quan bậc cha chú cũng không thấp. Gốc gác Mã Lâm cũng ghê gớm, cha y Mã Phương từng hiệu xưng là đệ nhất dũng tướng Đại Minh, người lúc bấy giờ xưng “Mã Đại Sư”, tiếng tăm lừng lẫy. Luận về bối phận tư cách, cao hơn một bậc so với Lý Thành Lương ở Liên Trấn, hai con trai đứa con thứ hai Mã Lâm có tiền đồ nhất, làm Tổng binh phó tướng Liêu Đông, cũng coi như trấn thủ một phương rồi.
Nghĩ đến danh xưng “Mã Đại Sư” này, Triệu Tiến cười, nhưng bình phẩm lại không hề khách khí.
- Tự sát có ích lợi gì, nếu y dẫn thân vệ chạy lần nữa, ít nhất còn giữ lại chút lực lượng cho Đại Minh, vì thể diện nhà mình mà chết ở đó, còn có lợi ích gì chứ?
Tuy lời nói khắc nghiệt, nói lại là sự thực. Vương Triệu Tĩnh trước đây sẽ tranh luận rõ ràng vài câu, lúc này lại chỉ cười cười, gập thư lại, Triệu Tiến thở dài nói.
- Đại Minh thực gặp rắc rối rồi. Giặc Thát Kiến Châu mỗi lần đánh thắng đều ăn sạch hết cả binh mã Đại Minh, gần như không có bại binh bại quân gì, đến cơ hội gom nhặt tái chiến cũng không cho Đại Minh nữa.
Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu giao chiến với Minh quân, mỗi trận đều toàn thắng, hơn nữa mỗi trận đều diệt sạch, quan binh quân Minh tham chiến chỉ có hai con đường, hoặc là bị giết hết, hoặc là trở thành tù binh, thậm chí còn không có tình cảnh chạy trốn tán loạn. Nếu là bị đánh tan hoặc bại lui, còn có khả năng góp nhặt thu thập binh mã tái chiến. Nhưng trong cuộc chiến thế này, mỗi lần khai chiến, Đại Minh đều tổn thất bằng hết một phần chiến lực, hoàn toàn không bù đắp được, còn Nữ Chân Kiến Châu lại mạnh thêm một phần, cứ so với nhau thế này, hậu quả nghĩ cũng biết được.
Vương Triệu Tĩnh cảm khái một câu.
- Dương Hạo không xong rồi, triều đình và các phe đảng phải lấy đầu chúng ra chịu tội, xem xem Hùng Đình Bật làm được đến nước nào.
Hà Gia Trang của Triệu Tự Doanh lại trở nên náo nhiệt, các quản trang quản sự đến từ Từ Châu và các nơi xung quanh tề tụ. Bọn họ đến đây không có chậm trễ quá lâu, Triệu Tiến đã bố trí việc cần làm ngắn gọn. Nắm rõ từng người một trong vùng quản hạt của mình, nam nữ lão ấu trong nhà đều điều tra rõ ràng, đến đại gia súc như trâu ngựa cũng phải tra rõ. Hơn nữa nói rõ quy chế thưởng phạt, kẻ đều tra thống nhất gom góp nghiêm túc cẩn thận mau lẹ, kết quả rõ ràng chuẩn xác, sẽ thưởng một năm tiền công thường lệ, sẽ ưu tiên cất nhắc về sau. Về phần ứng phó cho xong việc, sau khi ra soát phát hiện sai sót, tốt một chút thì đưa đến nha môn đại lao, kết cục xấu hơn chút nữa thì tự xử lý.
Quản trang, quản sự của trại lưu dân, trang viên cấp dưới không giống với Lại mục nha môn. Bọn họ cùng là nô bộc tôi tớ cho Triệu Tiến. Như Huệ tung tin cho bọn họ, tiếp theo phải làm rõ mối dây này. Trang viên của Triệu Tự Doanh hiện giờ trên thật ra thuộc về một mình Triệu Tiến, nhưng trên danh nghĩa lại là Triệu Tiến, Vân Sơn Tự, Hà Gia Trang, Khổng Gia Trang, thậm chí còn có tân trại lưu dân không danh không phận. Danh không chính ngôn không thuận, đám quản sự cũng cảm thấy thiếu mất lòng tin.