Khẩu âm Từ Châu lừa không được người khác, mà ở cửa sông Thanh Giang lúc này dám hoàng hành gì vậy nhất định là nhân mã Triệu Tự Doanh. Quan Đào tuy nói đi theo Ngưu Thắng Kiệt làm xằng làm bậy nhưng cũng có để mắt tới cửa sông Thanh Giang biết rõ hiện tại thế lực lớn nhất ở cửa sông Thanh Giang là đám người nào. Nhưng Quan Đào này cũng không ngờ rằng đối phương sẽ tới cửa. Theo như gã nghĩ, hai bên nước sông không phạm nước giếng, ngươi làm chuyện làm ăn lớn giang hồ của ngươi, ta cùng thiếu gia nhà mình vui vẻ, có gì dính dáng với nhau. Nhưng một khi bị xông vào, trong lòng Quan Đào đánh trống liên hồi vội vàng giải thích.
- Không biết mấy vị đại ca cầm bao nhiêu ngân lượng, chỉ cần nói ra ra con số, nhà ta chiếu theo trả gấp hai lần.
Quan Đào có chút không lựa lời mà nói, theo như gã nghĩ, khẳng định là người Từ Châu cầm tiền làm việc.
Vừa muốn nói tiếp, Thành Đại Hổ không còn kiên nhẫn nghe nữa, bước tới nắm lấy Quan Đào này, Quan Đào cao không bao nhiêu so với thằng lùn, bị Thành Đại Hổ nhấc lên thật giống như một cái túi. Thành Đại Hổ vừa nắm vừa ném cả người Quan Đào vạch một đường cong giữa không trung, té lăn thật mạnh trên đất tiền viện, mặt chà trên đất cát máu tươi đầm đìa, chỉ ở nơi đó đau đớn lớn tiếng gào thét, bọn hán tử giang hồ đội Nội Vệ nhìn thấy một màn này cũng đều huýt sáo hò reo lớn tiếng.
Ngưu Thắng Kiệt kia đã quen thói hoành hành cửa sông Thanh Giang từ trước tới nay cảm thấy không có ai dám chọc vào mình. Sự tích người Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang bọn chúng cũng loáng thoáng nghe thấy chút đỉnh, nhưng cảm thấy không có dính dáng với mình. Ngưu Thắng Kiệt này vì hai người chú của mình, vì cục diện trên biển của mình không kẻ nào dám đắc tội, gã cũng không cần phải đếm xỉa gì tới đám mọi rợ Từ Châu tới.
Vừa thấy Quan Đào bị vứt ra ngoài, đổi lại người khác đã sợ rồi, tiếng kêu gào ồn ào ở tiền viện cũng yên ắng hơn nhiều, nhưng Ngưu Thắng Kiệt này ở nơi đó gắng sức vùng vẫy, dùng giọng điệu biến đổi lớn tiếng quát mắng.
- Hiện giờ thả ông đây ra quỳ xuống dập đầu, ông đây tha cho các ngươi tội chết. Bằng không giết sạch cả nhà, chó gà không tha còn phải giết tới Từ Châu của các ngươi.
Tề Nhị Khuê nắm lấy gã cổ tay nhấn mạnh, Ngưu Thắng Kiệt lập tức cảm thấy xương cốt toàn thân đều nát bấy, một câu bực tức cũng nói không ra nữa. Tề Nhị Khuê cười nói.
- Người này thân thể đoán chừng hỏng mất rồi. Vóc dáng còn tốt, một chút phân lượng cũng không có.
Khi nói chuyện cũng không đếm xỉa tới Ngưu Thắng Kiệt mắng chửi giãy dụa, xách người đưa tới tiền viện. Ở nơi đó đã trở thành giống như cái chợ, vô cùng ồn ào huyên náo. Quan Đào ngã lăn ra đất cũng không khiến cho bọn họ yên tĩnh được bao nhiêu ai ai cũng đang mắng chửi khóc la, còn có người đang vùng vẫy.
Một gia đinh đội Nội Vệ thấp giọng nói.
- Nhị ca, vừa rồi tên lùn kia ở trên đất thấp giọng nói hai câu, hẳn là xúi giục đám tạp chủng đó kêu la.
Khó trách ồn ào như vậy, trách sao bọn chúng không sợ, tới hiện giờ kẻ bị thương cũng chỉ là hai vị hán tử cầm đao kia, thêm nữa chỉ là Quan Đào chịu chút thịt da bị trầy sướt, người khác cứ trói như thế. Lúc mới đầu tất cả còn có chút hoảng sợ thậm chí không dám to tiếng. Nhưng sau lại nhận ra người trông coi bọn chúng im lặng không có động đậy gì, có người mắng chửi cũng không có bị đánh đập, lập tức đám đông bùng dậy mãnh liệt, còn có người thông minh có lòng dạ riêng. Hiện giờ cả đám bị bắt vào trong sân, nếu như động tĩnh vật lộn bên này lớn, bên ngoài chẳng lẽ không có người nghe được.
Đợi tới lúc Ngưu Thắng Kiệt cũng bị xách tới, tất cả gây náo loạn càng thêm dữ dội. Những kẻ côn đồ đồng lõa làm ác Ngưu gia này thầm nghĩ dưới gầm trời này chẳng ai dám chọc vào Ngưu gia. Kẻ dám động thiếu gia Ngưu gia một ngón tay út, hai vị lão gia trên biển đã diệt cả nhà chúng. Đám Từ Châu này nói trắng ra chính là côn đồ, sao so được với những kẻ vong mạng vô pháp vô thiên trên biển, có lẽ những kẻ côn đồ đồng lõa làm ác bên cạnh Ngưu Thắng Kiệt này thật cho rằng thuộc hạ trên biển của hai vị Ngưu lão gia ngàn thuyền vạn chúng, thiên hạ vô địch
Ngưu Thắng Kiệt cũng bị vứt vào trong đống người, vẫn ở nơi đó không ngừng mắng chửi thóa mạ, có chủ tử đi đầu những kẻ khác càng phụ họa quát to.
Đám người Từ Châu kia giống như không có chủ ý chỉ là đứng ở nơi đó nhỏ giọng nói chuyện, chẳng lẽ là sợ rồi sao? Kiêng kỵ rồi hả? Đây càng khiến cho bọn họ khí thế hùng hổ. Lăn lộn trên đường phố chính là phải so xem ai giọng lớn, so xem ai hung ác không đỡ được, những anh hùng hảo hán cửa sông Thanh Giang thế nào, thiếu gia Ngưu gia vung tay ra tới ai còn chọc tới Ngưu Ma Vương này.
- Đường phố trong thành không rộng, ba ngựa song hành không nhanh nổi. Nhưng đi như thế đội ngũ sẽ kéo quá dài.
- Cũng không nói cần phải một đội. Mười người cùng đi, mười người cùng đi. Sắp xếp hai người đi bên chỗ cổng thành trông chừng, tránh cho quan sai trong ngoài thành đầu óc hỏng mất đóng cổng lại.
- Ngươi cho rằng Tiến gia chưa nghĩ tới sao? Sớm đã có người đi trông chừng rồi, chúng ta làm tốt việc của mình là được.
Bên này mấy người cầm đầu thảo luận mấy câu, Tề Nhị Khuê cất cao giọng nói.
- Mười người một đội, chạy một vòng trong thành sau đó thuận theo đường cũ ra khỏi thành. Đội thứ nhất lão Thành dẫn, kéo mấy tên tạp chủng ra ngoài trước đi.
Thành Đại Hổ gật gù, to mồm hô mấy người. Hành vi chẳng đếm xỉa tới ai này khiến những kẻ bị trói trong viện kia ngớ cả người ra.
Chỉ thấy mười người bị điểm tới tên rời khỏi sân. Lúc quay về trên tay đã cầm một cây thiết câu dài chừng một thước, mũi câu sắc nhọn, nhìn như là thứ đồ dùng trên thuyền hoặc trên giá gỗ. Chỗ tay cầm câu thì nối với một dây thừng thô to.
Thành Đại Hổ nhận một sợi thiết câu đi tới trước mặt Ngưu Thắng kiệt. Gã mắng tới mức cổ họng có chút khàn đặc, mặt mày méo xẹo, đợi nhìn thấy thiết câu léo sáng hắt tới trước mắt, gã mới để ý thấy có chút không ổn theo đó rụt lại phía sau khí thế rất hung dữ, trong lúc này vậy mà còn không biết cầu xin tha mạng.
- Tiểu tử, ngươi đi đầu.
Thành Đại Hổ cười dữ tợn một tiếng bắt lấy Ngưu Thắng Kiệt giống như bắt gà con. Ngưu Thắng Kiệt chỉ cảm thấy bả vai bị một ngọn núi đè xuống vốn không dằn ra được, chỉ trợn trừng mắt nhìn đầu thiết câu kia xuyên thẳng qua bả vai của gã, máu thịt bắn tóe. Lúc còn chưa có đụng tới thịt đã lớn tiếng la hét không ngừng, đợi đâm xuyên vào rồi càng ở nơi đó khàn giọng kêu đau, nhưng nửa thân trên của Ngưu Thắng Kiệt bị trói rất chắc vốn không cách nào rút ra tránh đi được. Tiếng la của gã hoàn toàn không có câu cú gì, chỉ là đang hô hoán.
Bên cạnh có người cười bàn tán.
- Đây cũng không đáng coi là con người, chỉ giống như súc sinh.
Thành Đại Hổ run lắc dây thừng, dắt Ngưu Thắng Kiệt lật úp trên đất, cũng không đếm xỉa gã giãy dụa la đau chỉ xách theo dây thừng đi ra ngoài.
Nhìn thấy cảnh tượng này người khác sửng sốt, thật đúng là dám động thủ hơn nữa còn động thủ với Ngưu thiếu gia. Quan Đào kia cũng kịp hiểu ra, giãy dụa xoay người không màn tới máu tươi đầm đìa trên mặt, chỉ ở nơi đó dập đầu cầu tha mạng dùng giọng nói biến điệu nói.
- Gia gia, các vị gia gia, tiểu nhân cũng không có cách nào. Đều là tên tạp chủng súc sinh này ép buộc. Tha cho tiểu nhân, tiểu nhân cái gì cũng biết, tiểu nhân sẽ đi nha môn làm chứng.
Nói còn chưa dứt lời, một sợi thiết câu đã đâm xuyên qua bả vai của gã, treo cứng ngắt người lên. Đột nhiên đau nhức kịch liệt khiến Quan Đào lên tiếng hét to, cả người theo đó lẩy bẩy, nhưng càng động càng vướng vít tới miệng vết thương cả người run rẩy cứng đờ ở nơi đó không dám nhúc nhích.
Thành Đại Hổ đi tới trước mặt gã dừng lại một chút, nhấc chân đá Quan Đào lật mình thiết câu khẽ động khiến cho Quan Đào kêu khóc khàn giọng. Thành Đại Hổ cười lạnh nói.
- Gia gia năm đó ở ngay bên bờ Hải Châu còn thật không biết trên mặt đất Nam Trực Lệ chúng ta có lão đại hơn trăm chiếc thuyền, trên vạn bộ hạ. Hôm nay nghe ngươi kể ra, thật muốn mở rộng tầm mắt.
Người Triệu Tự Doanh trong sân đều là cười lớn còn những kẻ côn đồ đồng lõa làm ác của Ngưu gia kia lại ngây ngốc. Té ra đám hung đồ này thật không đếm xỉa gì tới Ngưu gia trên biển, vẫn luôn không động thủ là đợi dùng thiết câu xuyên qua mọi người. Đợi tới càng nhiều người bị thiết câu xuyên qua bả vai, một đám người ở nơi đó ra sức khóc lóc xin tha mạng, còn có người gân cổ gào to cứu mạng.
Trạch viện Ngưu gia này không lớn, bên trong rướn cổ hô to, bên ngoài nghe được rất rõ, đám người Ngưu gia này còn nghĩ bên ngoài sẽ có người nghe thấy lời kêu cứu giúp báo quan, giữa ban ngày ban mặt, nghe thấy động tĩnh thế này thế nào cũng sẽ đi báo quan.
Nhưng bên ngoài vốn dĩ không có bất kỳ động tĩnh nào, đám đồng lõa Ngưu gia này thì không có ngờ được, người dân cư trú ở Sơn Dương phủ thành Hoài An này, nào có ai dám dính dáng tới trạch viện cư trú của Ngưu Thắng Kiệt. Tất cả đều thà rằng đi đường xa cũng sẽ không đi qua xung quanh nơi này, e sợ chiêu trọc tên tạp chủng coi trời bằng vung này, lo rằng lây dính loại khí tà ma này hơn nữa Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào gây tai vạ lâu như vậy trên đất này lại có người nào sẽ vì chúng ra mặt báo quan.