Nói xong, hai người liền rơi vào trầm mặc. Vương Triệu Tĩnh đổi một tờ thư tín khác rồi mới buồn bực nói.
- Đại ca, chúng ta không được giẫm lên vết xe đổ.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Tất nhiên sẽ không. Nhìn thấy trước mắt từng lỗi lầm sờ sờ đấy, chúng ta nếu còn phạm phải thì đầu óc chính là hỏng rồi.
Lúc nhìn xuống tờ giấy trong tay, Vương Triệu Tĩnh vốn ngơ ngẩn, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười khổ, không đợi Triệu Tiến hỏi, y đã nói luôn.
- Lần này, sau khi thư tới ngây lập tức cầm lấy đọc, nếu là trước đó đọc qua một lần, cũng sẽ không gây ra trò cười như vậy.
Lời lẽ nói tới tiếp theo trên thư cũng rất đơn giản "Thiên tử phát thuế ngân cùng với cung phí* ba mươi sáu vạn lượng cung ứng đến Liêu Đông"
(chính là kim hoa ngân)
Trước kia là nói vua chỉ lo tiêu xài cho mình, không để ý đến đại thế thiên hạ nhưng thuế ngân này và cung phí chính là từ ngân lượng của nội khố.
- Dương Hạo hạ ngục, định tội chết, Lý Như Bách sợ tội tự sát.
Tin tức này cũng không sao khiến người ngoài vừa ý. Thất bại lớn như vậy, Đốc phủ Kinh lược dẫn binh và võ tướng lãnh binh nhất định phải gánh vác trách phạt. Lý Như Bách này cho dù là không tự sát, thì kết cục của y cũng là hạ ngục, xử tội chết.
Đọc xong thư, tâm tình Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh âm trầm không ít. So với triều đình đã làm ra đủ loại cử động, trận Liêu Đông đại bại kia đều không là gì.
Theo lý thì thất bại thảm hại như vậy, triều đình hẳn là biết sai phải sửa, quyết chí tự cường nhưng chính là từng hạng mục giữ không thay đổi, đã đi sai hướng lại càng thêm sai.
Người ở kinh thành như Vương Hữu Sơn đã sớm thông suốt, ông ta cũng không còn nhắc tới đánh càng đau càng tỉnh. Lời lẽ trên tín trát không phải là hờ hững thì cũng có ý chế giễu, ưu tư này Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều cảm nhận rất rõ ràng.
- Đại ca, tiếp theo sẽ như thế nào?
- Không cần phải lo kế tiếp thế nào. Chúng ta có nghĩ cũng vô dụng, chỉ cần biết chúng ta muốn làm gì là tốt rồi.
Đối đáp ngắn gọn, hai người cũng không muốn tiếp tục đọc phong thư này, thật sự là làm cho người ta bực mình vô cùng.
Bên này vừa hết lời, bên kia Chu Học Trí cầm sổ sách đi vào. Sinh kế trọng yếu hiện tại của Triệu Tự Doanh được đặt ở Từ Châu và cửa sông Thanh Giang, cho nên Như Huệ và Chu Học Trí hai người thay phiên nhau cai quản các nơi. Lúc này, Chu Học Trí đang ở cửa sông Thanh Giang.
Chu Học Trí bẩm báo.
- Lão gia, số lượng hộ vệ của cửa tiệm, hiệu buôn ở cửa sông Thanh Giang đã định ra rồi. Tổng cộng là một ngàn năm trăm sáu mươi người.
Ở cửa sông Thanh Giang, phần đông là thương gia giàu có nhưng cũng có không ít tiểu thương. Cửa hàng có chưởng quầy với tiểu nhị cộng lại không quá năm người phải mời năm mười hộ vệ không khỏi khiến người ta chê cười. Không phải ai cũng có mặt mũi đến mời hộ vệ của Triệu Tự Doanh.
Sàng lọc như vậy khiến cho lòng người nơi cửa sông Thanh Giang này bàng hoàng một phen, sợ rằng không mời hộ vệ về sau sẽ bị đối xử hà khắc, thậm chí là không có cách nào mở điếm. Còn có mấy hộ tiểu thương liên hiệp lại cầu xin mời hộ vệ, mười nhà mời được mười người cũng phụ nhau gánh vác nổi, tuy nhiên cũng bị Triệu Tự Doanh từ chối thẳng.
- Huynh nói đệ viết, an bài người mang tin báo cho Đại Thăng bảo đệ ấy vất vả vài ngày. Trong một ngàn sáu mươi người này, một phần ba lấy người có biểu hiện tốt trong đoàn luyện Từ Châu, một phần ba là những thanh niên cường tráng ở Túc Châu và Khổng Gia Trang, còn lại là ở chỗ bãi cỏ hoang bên kia. Chọn lựa kỹ càng rồi dẫn đến cửa sông Thanh Giang.
Triệu Tiến nói một câu, bên kia Vương Triệu Tĩnh mở giấy ra bắt đầu ghi chép.
Triệu Tiến cũng không dừng lại, tiếp tục nói với Chu Học Trí:
- Những người này đến phải chia thành mấy chỗ, mỗi chỗ nhiều nhất là ba trăm người. Hãng xe, chợ lớn, bến sông Vận Hà cũng phải có một chỗ. Sau đó, phải có một chỗ phía tập trung kho hàng, nơi giang hồ tụ tập cũng nên có một chỗ. Phải tìm nhanh mấy chỗ tốt ở đó. Cứ theo quy chế doanh trại ở bãi chứa hàng bên trong thành Từ Châu đi làm, dựa theo giá trong chợ mà trả tiền, không được mượn cớ ỷ thế hiếp người.
Chu Học Trí vội vàng đáp ứng. Bên kia Vương Triệu Tĩnh đang ghi chép ngẩng đầu lên nói.
- Đại ca, hơn một ngàn người vì sao không bảo vùng cửa sông Thanh Giang nuôi dưỡng. Nếu như trên danh nghĩa đã là hộ vệ của bọn họ, họ ra phần này tiền công cũng hoàn toàn chính đáng. Triệu Tự Doanh làm việc nên làm, hà cớ gì chuyện này phải khách khí với họ.
Triệu Tiến trả lời.
- Không phải khách khí mà là không đáng. Sớm muộn gì chúng ta cũng thu thuế ở cửa sông Thanh Giang. Đến lúc đó, quang minh chính đại định ra danh mục, xem ai dám không giao. Còn về điều làm hiện giờ có liên lụy tới bọn chúng. Về sau tất nhiên phải dùng dằn, dùng tới cũng bất tiện.
Muốn thu thuế ở cửa sông Thanh Giang, tiền của thu vào đều dùng cho đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh. Tập trung tiền của vào trong tay Triệu Tự Doanh sau đó chia ra chi dùng chẳng khác gì với bọn thương gia chi tiền ra. Nói thì giống nhau nhưng ý nghĩa bên trong đó lại hoàn toàn khác nhau..
Danh nghĩa mặc dù là rỗng tuếch không có gì nhưng có đôi lúc nào đó, trên danh nghĩa tốt đẹp người ta mới khâm phục khẩu phục.
Khắp cửa sông Thanh Giang còn đang buồn bực chuyện tờ khai hộ vệ tại sao chưa có hồi đáp, lại không nghĩ đến theo thư truyền lại. Các trang viên của Triệu Tự Doanh cùng với đoàn luyện Từ Châu đóng ở khắp nơi cũng bắt đầu sôi nổi. Mặc dù không có nói rõ ràng nhưng tập trung cư trú ở cửa sông Thanh Giang bên này, đây chính là mở ra một đoàn gia đinh mới, ai được tuyển chọn kẻ đó chính là gia đinh của đoàn này.
Ngưu Kim Bảo ở võ quán Vân Sơn không hay biết chuyện phát sinh bên ngoài, Thạch Mãn Cường quản đoàn thứ hai vô cùng nghiêm ngặt, ngoại trừ những người thay phiên canh phòng ở ngoài, người còn lại đều không được ra ngoài. Cũng chỉ trông coi chặt chẽ như vậy mới giảm bớt được cám dỗ vẻ phồn hoa của nơi cửa sông Thanh Giang với bọn gia đinh.
Ngưu Kim Bảo ở trong này, mọi việc cũng không có gì khác nhau với gia đinh bình thường. Mỗi ngày theo nề nếp ăn cơm ngủ nghỉ, mỗi ngày huấn luyện bước theo hàng, Ngưu Kim Bảo cũng không có dị nghị điều gì, y đều cam tâm tình nguyện nghe theo, không mảy may thấy nhàm chán.
Tuy đang ở trong doanh nhưng Ngưu Kim Bảo thật ra biết mình đang bị giam lỏng. Y càng không nghĩ đến việc chạy trốn vì biết rằng có muốn chạy cũng chạy không thoát. Bọn gia đinh còn trẻ hơn y mười mấy tuổi nhìn đều bình thường, võ nghệ không được mấy người xuất chúng, đơn đả độc đấu, thậm chí vài người cùng tiến lên cũng không phải đối thủ của Ngưu Kim Bảo. Ngay cả lũ được mọi người kính phục gọi là "liên trưởng", "đội trưởng", thậm chí vị "đoàn trưởng" kia Ngưu Kim Bảo cũng không để vào mắt.
Nhưng Ngưu Kim Bảo cũng biết, nếu thật sự động thủ thì Triệu Tự Doanh theo giáo huấn ngày thường là bày trận tà dị kia, từng dãy trường mâu đâm tới cho dù công phu bản thân có cao đến đâu cũng không ngăn được. Nếu còn liên thủ với cung tiễn y càng là chết chắc.
Lúc trước học võ nghe người ta giảng giải đấu đá trên giang hồ và chiến đấu trên chiến trường không phải cùng một chuyện. Mặc cho ngươi bản lĩnh lớn thế nào so với thiên binh vạn mã cũng là vô dụng. Không chỉ người trong Vệ sở nói như vậy, ngay cả sư phụ của Thiếu Lâm Tự cũng nói vậy. Ngưu Kim Bảo trong tâm can thật cũng không phục với điều này. Sau khi ra ngoài du ngoạn tận mắt chứng kiến binh tốt huấn luyện chiến trận càng cảm thấy như thế. Những hạng người gà đất chó nung kia, nếu một mình y cầm búa và đoản đao xong vào cũng chỉ như là chém dưa thái rau.
Nhưng sau khi ở lại doanh trại Triệu Tự Doanh mấy ngày, Ngưu Kim Bảo rốt cuộc cũng hiểu được những lời năm đó kia. Con người ở trước mặt trận thế, quả thật như thuyền nhỏ trên sóng to gió lớn, bất cứ lúc nào cũng nhẹ nhàng bị đập nát.
Lúc nhận lời chiêu dụ Ngưu Kim Bảo ngoài mặt trầm ổn, trong lòng cũng có chút lấy võ nghệ khoe khoang, bỏ quên mất suy nghĩ cư xử tử tế hơn. Nhưng bây giờ thấy rõ thực lực của Triệu Tự Doanh như vậy, ngay cả một ý niệm cũng không còn, nghĩ đến mẹ già ở Từ Châu cuộc sống cũng không tệ, chính mình là tránh được tội chết đến thế này cũng nên biết đủ rồi.
Ngay lúc Ngưu Kim Bảo đã yên lòng thỏa dạ ở trong đoàn gia đinh Triệu Tự Doanh, một hán tử đen gầy mang theo bốn gã gia đinh dẫn y từ trong doanh trại chán ngắt ra ngoài.
Hán tử đen gầy kia tư thế đi bộ rất quái lạ, hai tay không đong đưa như người ta, lúc nào cũng để sát bên hông, hai chân bước đi cũng không nhanh nhẹn, giống như là mắt cá chân bị xiềng xích lại. Ngưu Kim Bảo bị kẹp giữ bốn gia đinh để mắt tới những tiểu tiết này, y biết rằng người phía trước thân thủ không hề kém, nếu mình có dị động thì người ra tay trước không phải là những gia đinh trẻ tuổi như sắp gặp kẻ địch xung quanh mà là người hán tử gầy yếu phía trước kia, chỉ sợ trên mình gã có giấu phi đao.
Từ doanh trại đến nơi cũng không quá xa. Lúc đi tới trước cửa, bốn gia đinh kẹp ở bên cạnh cũng dừng lại. Hán tử đen gầy làm tư thế mời nói.
- Tiến gia đang ở bên trong chờ ngươi.
Đợi Ngưu Kim Bảo đi vào trước, hán tử đen gầy theo sau. Bả vai Ngưu Kim Bảo giật giật, đây là cử chỉ đã thành thói quen của hắn, mỗi khi có kẻ uy hiếp phía sau lưng, Ngưu Kim Bảo luôn cảm thấy không thoải mái, đi vài bước mới miễn cưỡng định thần.