Khuếch trương tuần tự mà tiến
Đối với Dư gia, có một cảng biển nho nhỏ đi thẳng đến cửa sông Thanh Giang tiến hành trao đổi buôn bán, lợi ích thật sự là cực kì nhiều.
Dư nhị công tử phái quản gia đến hơn nữa còn dặn dò trước. Nếu Triệu Tự Doanh không muốn cho bọn họ thuê cảng Cáp Lỵ thì Dư nhị công tử sẽ đích thân đến đưa ra những điều kiện hậu hĩnh hơn.
Nhưng ngoài dự liệu của Dư gia, Triệu Tự Doanh lại đồng ý rất sảng khoái. Tùng Giang Dư gia vốn đã muốn thuê vậy mà Triệu Tự Doanh lại thẳng thừng đưa tới, điều kiện lại cực kì đơn giản, chỉ cần Dư gia giúp họ mở một cửa tiệm ở Nam Kinh.
Tuy nói vì việc tào vận cha con Dư gia mà đắc tội với rất nhiều người nhưng dù sao họ cũng là đại gia tộc ở Giang Nam, có dòng dõi quan lại, khắp nơi đều có giao tình. Nói thế nào thì trong nhà cũng có một tiến sĩ hơn ba mươi tuổi, một cử nhân vừa qua tuổi hai mươi, xem thế nào cũng là tiền đồ vô lượng. Ai cũng sẽ không làm quá lớn chuyện, thậm chí còn phải duy trì ân tình qua lại.
Có nhà danh môn vọng tộc Dư gia giúp đỡ, mở tửu trang ở nơi gần quan thự Cẩm Y Vệ chắc chắn ổn thỏa hơn nhiều. Dư gia cũng sẽ cho người đến buôn bán, sẽ ra mặt khơi thông quen biết. Thôi quan chủ quản hình pháp Nam Kinh của phủ Ứng Thiên tuy phẩm cấp không cao nhưng cũng là một đại nhân vật ở đất này. Nếu không phải dựa vào quen biết bạn đồng niên với huynh trưởng Dư gia thì dù có tặng vàng bạc nịnh bợ cũng không có cửa đâu.
Thú vị nhất là, căn tửu trang này kinh doanh rất tốt, quan thự Cẩm Y Vệ gần đó chính là thiếu nơi uống rượu nói chuyện phiếm như thế. Chẳng ai nghĩ việc này là trùng hợp cả. Dư gia nhị công tử là thần đồng, việc buôn bán phải có chút thủ đoạn biến đá thành vàng. Việc này không ai không biết, vị Thôi quan kia trước mặt các nhân vật khác trong chốn quan trường kẻ sĩ ít nhiều đều nói đỡ vài câu.
Bởi vì coi trọng, Lôi Tài đích thân dẫn người đến trước. Lần này không mang nhiều người giang hồ, trừ vài người lão luyện quen việc ra, những người còn lại đều xuất thân chính gốc từ Triệu Tự Doanh, học đinh của đội học đinh, và những thanh niên trai tráng được tuyển chọn từ số lưu dân trong trại mới, mấu chốt là trung thành, đáng tin cậy.
Cách thăm dò, điều tra rất đơn giản, không cần phải trà trộn vào trong bộ phận Cẩm Y Vệ hoặc là kết giao hối lộ mà mỗi ngày chỉ cần ở trong quán rượu nghe ngóng. Lúc mới đầu, Đông Xưởng đến đây uống rượu chỉ toàn nói chuyện gió trăng mây nước nhưng sau khi Dư gia đứng đằng sau tửu trang dần dần lộ ra, vị Thôi quan phủ Ứng Thiên kia tới cửa, mọi người dần dần buông lỏng hơn, lời lẽ trò chuyện cũng bắt đầu dính đến việc công vụ.
Có lúc cả ngày đều không có một câu có ích, nhưng phần lớn là luôn có một hai câu hữu ích. Bọn tiểu nhị trong quán ghi nhớ sau đó sẽ truyền lại cho Lôi Tài, Lôi Tài cân nhắc vô dụng hay hữu dụng rồi sau khi ghi chép lại sẽ truyền tin cấp báo về Từ Châu.
Việc trước mắt làm được chính là một số việc này. Mà thật ra cũng chỉ làm được như vậy mà thôi. Lôi Tài trước đó đã nhận được phân phó của Triệu Tiến, mấu chốt là phải xây dựng nền móng ở nơi này, không được để lộ bản thân, tất cả đều tiến hành dần dần.
Cách làm “Ôm cây đợi thỏ” này cũng không phải là vô ích. Từ sau khi dời đô, Cẩm Y Vệ Nam Kinh đã nhàn rỗi gần hai trăm năm. Mã Xung Hạo vừa đến, trên dưới đều nhốn nháo, một tràng tiếng mắng, cũng có vài câu khen ngợi nhưng bất kể thế nào thì đầu đề bàn luận đều là vị Chỉ huy Thiêm sự thích được người khác gọi là “Đô đường”, lời đồn cũng theo đó mà nhiều dần lên.
Sau khi tửu trang mở nửa tháng liền có được tin, vị Chỉ huy Thiêm sự không biết có việc hay không đã sang sông đến vùng Giang Bắc, có đôi khi lại là phủ Dương Châu, có khi lại là cửa sông Thannh Giang, hay có đi xa hơn nữa hay không thì không ai biết.
Lôi Tài cũng không ở yên nơi này quá lâu, sau khi mọi việc đều yên ổn thì sẽ phải trở về Từ Châu. Sau này một năm tới một lần đã là không tồi rồi. Lê Đại Tân thì sẽ định kì ở đây mấy tháng.
Lê Đại Tân tuy rằng thái độ chán nản, nhưng làm việc lại cực kì cẩn trọng. Hộ vệ trong ngoài tửu trang đều do gã sắp xếp, việc dò hỏi nghe lén cũng đều do gã chỉ đạo. Là lão giang hồ đã lăn lộn nhiều năm từng trải nhiều, thường thường bọn Lôi Tài cảm thấy cũng đã đủ chu đáo cẩn thận vậy mà vẫn bị Lê Đại Tân chỉ ra sơ hở. Lôi Tài cũng chẳng có gì phải xấu hổ, cực kì chân thành nhận sai sửa đổi, bởi thế khiến cho việc bên này càng trở nên chu đáo hơn.
Bởi tồn tại của tửu trang, cho dù Dư nhị công tử không ra mặt nhưng mối giao tình giữa Dư gia và Triệu Tự Doanh vẫn trở nên thân cận hơn không ít. Dư gia không chỉ có cửa hiệu ở trong chợ lớn Thanh Giang, y theo cảng Cáp Lỵ một đường tiến vào cửa sông Thanh Giang, Triệu Tự Doanh cũng rất tạo nhiều tiện lợi, tối thiểu là xa phu của hãng xe sẽ toàn lực liên thủ.
Thật ra, trong khoảng mấy tháng này, các công việc của Dư gia đều do các quản gia và quản sự phía dưới ra mặt chứ không hề thấy thân ảnh của nhị công tử. Thăm hỏi cặn kẽ, cảng Cáp Lỵ vừa nắm được, Dư nhị công tử đã khởi hành lên phía bắc. Mặc kệ y có tự nguyện đi hay không thì dù sao cũng vì người nhà mà đi thi một lần.
Dù là người Từ Châu hay là cửa sông Thanh Giang thì đều đã quen với việc không gặp được Triệu Tiến. Dù nói Triệu Tự Doanh nắm giữ địa bàn cửa sông Thanh Giang chưa đầy một năm nhưng nơi này là đầu mối then chốt của tào vận, là nơi tụ tập của hàng hóa của cải cả thiên hạ, chợ lớn Thanh Giang núi vàng biển bạc thì lại càng không cần nhắc tới. Sau khi mở hàng rượu ở cửa sông Thnh Giang, lượng rượu bán ra rất nhanh đã gần đuổi kịp Từ Châu. Nếu không bên kia còn có việc vận lương đổi rượu duy trì thì rất nhanh đã bị bên này vượt qua rồi.
Tiếp tới thật ra, đại bản doanh của thế lực tào vận cũng ở cửa sông Thanh Giang, rượu chuyển đến bên này, rất nhiều người mua đều là người trên tào vận, đã có người đề nghị giao lương ở bên này để miễn phiền toái cho trấn Ngung Đầu.
Cửa sông Thanh Giang mang đến cho Triệu Tự Doanh nhiều lợi ích như vậy thì lại cũng không tránh khỏi có lung lay đến địa vị của Từ Châu. Triệu Tiến không tránh khỏi phải chạy qua chạy lại lo chuyện giữa hai bên.
Bởi vì đòi hỏi cấp bách này, giữa Từ Châu đến cửa sông Thanh Giang, ngoại trừ đường thủy theo Vận Hà, một tuyến trạm dịch chuyên dùng cho bọn Triệu Tiến cũng được hình thành. Tiệm buôn Tôn gia và tiệm buôn Vân Sơn cứ cách một đoạn lại mở một nhà trọ, chuyên dùng để cung cấp chỗ đổi ngựa, ăn ngủ cho người đưa tin và đội nhân mã của Triệu Tự Doanh, nhân tiện cũng cần có chỗ tiếp đãi những thương khách khác.
Nhìn Triệu Tiến bôn ba ngược xuôi như vậy, nhiều phú hào đều cảm thấy không đáng giá. Triệu Tiến nghe được những lời đánh giá này cũng thấy rất kì lạ. Chẳng hạn như.
- Cái kiểu hấp tấp như thế khẳng định là không thành được đại sự.
Hay.
- Không biết hưởng thụ, không có tánh kiên nhẫn. Nhanh chóng lớn mạnh thì cũng nhanh chóng lụi tàn thôi.
Hay lại.
- Không cưới nhiều thêm mấy vợ lẻ, không sinh nhiều thêm vài đứa, gia nghiệp lớn như vậy sớm muộn còn không phải thuộc về người khác.
Thậm trí lời này còn có người đổi cách nói tới khuyên Triệu Tiến, khiến cho người ta dở khóc dở cười. Triệu Tiến tất nhiên sẽ không để ý những lời nói vô lí này. Cục diện hiện nay của hắn phân ra mấy nơi, nếu không đích thân xuất hiện mà chỉ dựa vào qui củ và người thân tín coi sóc thì sớm muộn gì cũng sẽ nảy sinh vấn đề. Khoái mã truyền tin đều phải mất đến mấy ngày, một lời đồn là đã phá hỏng đại sự.
Từ Châu và cửa sông Thanh Giang đều phải qua lại, Túc Châu và phủ Quý Đức giống như là địa phận Từ Châu, lúc đến thì chiếu cố rồi. Nhưng còn một nơi không đi không được, đấy chính là trại mới lưu dân ở phía đông hồ Lạc Mã, trấn Ngung Đầu. Bên đó Triệu Tiến tích trữ một lượng lớn sức người, đến giờ thì thôn trang bên đó đã tự cấp được rồi, thậm chí còn có cả lương thực cung ứng bên ngoài.
Giữa tháng chạp, lúc mọi người còn đang chuẩn bị đón năm mới, Từ Châu lại có người vui, có người buồn. Theo sát Triệu Tiến chẳng những không bị thiệt thòi mà còn thu được rất nhiều lợi ích. Cửa sông Thanh Giang qui mô lớn như thế, tùy tiện vơ tay một cái đều dùng không hết. Mà những người tự nhận là thông minh, giở trò sau lưng kia, lần này đều bị thiệt hại nặng nề, ngay cả năm nay tình cảnh đều vô cùng bi thảm.
Những người thua thiệt đều tự nhận là mình xui xẻo. Triệu Tiến mở đường lớn cho họ thì họ không đi mà ngược lại lén lút vụng trộm, một chút áy náy cũng không có. Cục diện của Từ Châu hiện nay bọn họ cũng không dám nói bừa, không có tiền cũng thôi đi, cẩn thận ngay cả mạng sống cũng chẳng còn.
Khiến những người phải chịu thua lỗ thật sự phải nghiến răng nghiến lợi không phải là Triệu Tiến mà là Từ Châu vệ bên kia. Mọi người đều động tâm tư, dựa vào cái gì mà Từ Châu vệ lại bình yên vô sự. Con người có những lúc khó chịu khi người khác tốt hơn mình, nhất là những người mà vốn dĩ phải bi thảm như nhau.
Lòng dạ riêng phía dưới này Triệu Tiến không để ý đến. Hắn mang theo sau trăm nam đinh trẻ tuổi của Từ Châu vệ đi đến trại mới lưu dân. Những người này đều là cái gọi quân hộ dư đinh, không hề có bản lãnh đánh giết, cũng hông có năng lực đọc sách đi thi, tuổi cũng hơi lớn. Mấy trăm người này đều theo Triệu Tiến qua đó khai hoang.
Ở trong Từ Châu vệ, bọn họ làm tá điền ở đợ cho người khác, ngày tháng trôi qua vô cùng khổ cực, một năm không mấy khi được ăn no, đến bên kia tuy cũng vất vả nhưng ít nhất còn được no bụng. Hơn nữa điều kiện của Triệu Tự Doanh dành cho bọn họ cực kì hậu đãi, trồng trọt đủ mười năm, ruộng đất mà bọn họ khai hoang tất cả đều qui về cho từng người, hàng năm nộp ba phần thu hoạch, trọn đời không thay đổi, hơn nữa còn thông qua đây loại bỏ những kẻ vô dụng hay trọng dụng người xài được.
Lấy thanh danh của Triệu Tiến ra đảm bảo, mọi người tất nhiên sẽ tin tưởng. Dựa vào gia nghiệp to lớn của Triệu Tự Doanh cũng sẽ không cắt xén chút lợi ích đó của mọi người.
Lần này nếu sáu trăm nam đinh ở lại trại mới lưu dân, sau đó còn phải dẫn theo không ít người tới đây, ngọai trừ dư đinh của Từ Châu vệ, những người khổ cực trong tay không một tấc đất Từ Châu tả vệ và Bi Châu vệ cũng có cả một con số lớn.
Những người này qua đó trồng trọt. Năm đầu tiên, hạt giống, nông cụ và ăn ngủ sẽ do Triệu Tự Doanh an bài cung ứng. Trại mới lưu dân các nơi đều đã có đủ lao động và tích trữ nên làm những điều này thực ra rất đơn giản.
Sở dĩ làm như vậy là vì muốn đưa những tráng đinh vào trại mới lưu dân, có cỏ hoang ngăn cách xung quanh tiếp cận, Thảo Oa Tặc lại đã bị thanh trừ hết, bên kia chỉ thuần túy là lưu dân đóng quân, tầm vóc mấy vạn người gần bằng một trấn nhỏ, thời gian dài rất dễ sẽ hợp thành một thể, nhất là nếu Triệu Tự Doanh bắt đầu tiến hành huấn luyện quân sự với bọn họ thì sức mạnh này trước sau gì cũng sẽ có nguy hiểm không khống chế được.
Vì phòng ngừa điều này, vài liên đội trong tay Trương Hổ Bân và nhóm người giang hồ nhân số không quá chênh lệch tùy ý sai khiến. Nhưng Trương Hổ Bân ở bên này tự mình cũng có khả năng tự lập, nhất định phải tăng cường kiểm soát.
Dần dần đưa vào những hộ dân thuộc Từ Châu cũng coi như một loại cân bằng. Nói khó nghe chút, đây chính là đang trộn cát.
Đã hơn hai năm trôi qua, bãi cỏ hoang bờ phía đông hồ Lạc Mã đã thay đổi rất nhiều. Lúc mới đến, đập vào mắt người xem là một cảnh tượng hoang vắng mênh mông, ngày mùa hè cỏ cây rậm rạp, vào mùa đông tuyết phủ trắng xóa.
Thế nhưng hiện giờ đến thấy được những con đường bằng phẳng, những phòng ốc chỉnh tề ngay hàng thẳng lối, còn cả những mảnh ruộng khai khẩn tươi tốt, thoáng nhìn không hề khác gì các điền trang.