Về phần lương thảo đại quân này, tất cả xác thật đều khá đáng lo, quốc chiến bậc này, phân ra thắng bại phải tới một tháng mấy tháng thậm chí một năm, lương thảo ba tháng thế nào đủ dùng, chẳng qua ba tháng cũng còn khỏe lắm, chậm rãi trù bị hẳn còn kịp.
Đối với mấy cái này Triệu Tiến chỉ là lý giải, hiện giờ điều hắn mong muốn nhất chính là kết cuộc hắn suy đoán ra được từ mọi mặt đúng với cuộc đại chiến này, nhưng chuyện thắng bại trên chiến trường không định trước được, kết qua cuộc chiến lần này, Triệu Tiến không có cách nào phán đoán, mặc dù hắn biết rõ kết cục cuối cùng, lại không biết tiến triển thế nào.
Tuy nhiên, thắng bại lần này sau khi xuất hiện kết cục, Triệu Tiến sẽ càng tin tưởng được kết cuộc cuối cùng kia rồi, cũng sẽ càng rõ ràng một số chuyện.
Tuy nhiên hôm nay Triệu Tiến lên đường thì chỉ là lên đường cũng không có rời khỏi Từ Châu, bởi vì đồng thời có được triều báo, phụ thân Triệu Chấn Đường phái người sai hắn đi Từ châu một lần, nói nhất định phải đích thân sang, có việc khẩn yếu.
Lại nói tiếp, phụ thân của Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường sau khi làm Thủ bị Tiêu huyện, vào ngày nhậm chức thật sự là người tới không ít, Triệu Tiến vừa rời khỏi Từ Châu, ông đã dẫn Hà Thúy Hoa đi sang ở đó, lẽ ra bên kia có Trần Thăng trấn thủ đã đầy đủ, tuy nhiên lòng dạ người già tất cả ai cũng không bằng lòng nói toạc.
Dù sao một mảnh đất này là cục diện của Triệu gia, người già cảm thấy con cái rời khỏi rồi lòng âu lo, phải đích thân đi sang xem, nhưng thật ra ngay cả chỗ hảo dụng của Từ Trân Trân cũng không lớn hơn ông, tuy nhiên thuận theo lòng người già là khẩn yếu nhất tất cả cũng không thốt nên lời.
Lẽ ra chức võ tướng Thủ bị này không được tự ý rời khỏi chỗ trấn thủ, bằng không chính là đại tội. Nhưng Từ Châu cách Tiêu huyện cưỡi ngựa nửa ngày là tới được, trong ngoài đều là người quen mặt Triệu Chấn Đường, ngoài dân đất này hơi chút linh thông tin tức càng biết rõ, chủ lực binh mã Thủ bị Tiêu huyện quản hạt chính là gia đinh và đoàn luyện của Triệu Tự Doanh, thay Triệu Chấn Đường trông coi thường ngày chính là cháu trai của nhà ông Triệu Hoán. Chuyện nhà của người khác, tất cả vẫn là ít vướng bận tới thì tốt hơn.
Tuy nhiên lòng dạ của phụ mẫu chính là lòng dạ, Triệu Chấn Đường lại rất ít quấy rầy Triệu Tiến, vì thế sau khi có được tin tức, Triệu Tiến còn cho rằng Từ Châu xảy ra đại sự gì, lúc này vội vàng chạy tới nơi này.
Lần này Triệu Chấn Đường vẫn là không có trấn thủ Tiêu huyện, chờ ở ngay Từ Châu, nói tiếp cũng vớ vẩn, Phó tổng bổ đầu nha môn tri châu Từ Châu kiêm nhậm chức Thủ bị Tiêu huyện thật sự là từ cổ chí kim chưa từng có ai.
Hai trăm người đội nhân mã, một trăm đội Thân Vệ, đều cưỡi ngựa, hộ tống Triệu Tiến tới được chỗ này, ngoài thành Từ Châu cũng có chỗ cho bọn họ đóng quân, đi theo Triệu Tiến cùng nhau vào thành chỉ có ba mươi mấy người cũng coi như lưu lại mặt mũi cho Tham tướng và nha môn tri châu bên kia, nhưng mọi người ai không biết, Triệu Tự Doanh ở bên trong thành gần hai trăm người có biên chế, hò hét một tiếng, năm trăm người cũng gom ra được.
- Tiến gia phô trương thế này to lớn hơn nhiều so với Chu tham tướng.
Bọn người rãnh rỗi bàn tán như thế, về phần Tri châu Đồng Hoài Tổ đã không có người nhắc tới.
Trước khi vào thành, hoặc là nói đang cách thành Từ Châu chừng hai mươi dặm, Triệu Tiến đã biết rõ bên trong thành không xảy ra chuyện lớn gì, nhà mình cũng rất an bình, cái này khiến cho hắn càng thêm buồn bực, rốt cuộc phụ thân Triệu Chấn Đường gọi mình tới làm gì.
Lần này Triệu Chấn Đường ở nhà chờ Triệu Tiến, xuống ngựa vào sân, nhận ra phụ thân Triệu Chấn Đường đã ăn mặc ngay ngắn, trong nhà cũng không giống như lưu lại dùng cơm.
Triệu Chấn Đường dẫn Triệu Tiến đi ra mở miệng nói.
- Biết rõ con bận rộn chuyện chính, lần này gọi con lại đây chính là làm chút việc nhỏ, làm xong thì đi.
Lời nói như vậy thật khiến cho Triệu Tiến có chút ngượng ngùng, gượng cười nói.
- Cha lời này thật không đúng, Con bận hơn nữa, thì giờ bồi tiếp cha mẹ ăn cơm vẫn là có.
Triệu Tiến trả lời rất thẳng.
- Ít nói lời nhảm nhí vô dụng, chân con bận rộng không chạm đất, ngay cả bà vợ con cũng không bồi tiếp được, còn nói gì bồi tiếp cha mẹ.
Bọn thân vệ tự biết đi xa một chút, tránh cho nhìn thấy phần xấu hổ này của Tiến gia.
Vốn dĩ phụ tử hai người đều biết cưỡi ngựa, tuy nhiên Triệu Chấn Đường hữu ý vô ý không để mắt tới, hai phụ tử đi bộ sang, cũng nói chuyện nhiều thêm một chút, sau khi đi qua hai con phố, Triệu Tiến sơ lược biết rõ nơi muốn tới, đấy là hướng nha môn tri châu.
- Lần này bảo con tới là muốn để cho con gặp một người, người này họ Ngưu, gọi là Ngưu Kim Bảo, là người xuất thân Vệ sở chúng ta.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến gật đầu, lập tức nhớ tới một chuyện vội vàng hỏi.
- Cha, Ngưu Kim Bảo này có dính gì với cửa sông Thanh Giang bên kia hay không. Không có thân thích đi đường biển chứ?
Triệu Chấn Đường bực bội nói.
- Hồ đồ, tổ tiên Ngưu Kim Bảo là người Giang Tây tới, đời đời đều ở Từ Châu vệ chúng ta. Người lớn rất ít, nào có thân thích đường biển cửa sông Thanh Giang gì. Nghe lão tử nói xong đã.
Đối với chuyện không hiểu ra sao ngắt lời này ông không quá vui vẻ.
Triệu Tiến lại bật cười, Triệu Chấn Đờng đi không nhanh, muốn nói xong chuyện này trên đường đi, Triệu Tiến cũng có chút bực bội tại sao không ở trong nhà nói chuyện này.
Ngưu Kim Bảo là kẻ xuất thân Từ Châu vệ, tuy nhiên nếu không phải Triệu Chấn Đường hiện giờ là Thiên hộ, cũng không phải Đổng Cát Khoa hiện giờ là Thiên hộ, nói tới còn cách rất xa. Từ Châu vệ trong sổ có hơn năm ngàn người, tính hết cả mọi mặt dư đinh gia quyến vào đó là mấy vạn người thậm chí tụ tập lại càng nhiều hơn. Nhiều đời ở Từ Châu vệ, nhiều đời không quen biết cũng là không ít.
Giống như rất nhiều người trẻ tuổi của Từ Châu vệ, Ngưu Kim Bảo rất sớm đã rời khỏi Từ Châu, đi ra ngoài làm việc cầu sống, tuy nhiên có một chút khác biệt, Ngưu Kim Bảo này cũng không phải dư đinh gì, mà là ba đời chỉ truyền cho mỗi một người, có thân phận quân hộ Vệ sở, cũng có một phần ruộng đất sớm đã bị nuốt mất.
Có thân phận này, rất nhiều người không nỡ rời khỏi, thà rằng ở trong Vệ sở làm tôi tớ tá điền, tuy nhiên Ngưu Kim Bảo không cam lòng, cha y năm đó là thợ mộc, trong nhà so với nơi khác sống dư dả chút, kết cuộc từ nhỏ ăn ngon, có đôi chút tiền dư, Ngưu Kim Bảo so với bạn cùng lứa thân thể cao lớn không nói, còn có cơ hội tập võ.
Khí lực lớn, lại có võ nghệ, càng phiền toái chính là, người nhà họ Ngưu tánh tình dữ dằn lúc ở Từ Châu vệ đã nổi danh, một lời không hợp liền muốn động thủ, hơn nữa rất ít khi đánh thua. Lúc Ngưu Kim Bảo mười mấy tuổi, đánh gãy cánh tay con trai quản sự Thiên hộ, cái này giữ ở nhà không nổi nữa, dứt khoát ra ngoài kiếm sống, để lại một bà mẹ già của y ở trong nhà, lúc gần đi còn bỏ lại lời nói, ân oán bản thân gánh vác, nếu như dám không tốt với bà mẹ y, vậy phải gặp nhau sống chết.