Trong nháy mắt sau khi va đụng vào nhau, mấy chục cỗ thi thể nằm rải rác trên đất. Còn có người nhất thời chưa chết được, ở nơi đó ôm vết thương chảy máu lớn tiếng tru lên, đây càng khiến cho người ta kinh tâm động phách. Nhưng thế xông tới quá mạnh, phía trước dừng lại, người đằng sau còn chưa dừng, nhiều người như vậy xô đẩy nhau, rất nhiều người gần như là kêu thảm đâm sầm vào gậy trúc vót nhọn.
Ai cũng không ngờ được sẽ có kết cục này, vốn tưởng rằng vừa xông lên phải tan rã ngay, lại không ngờ được là tường đồng vách sắt, tất cả bị đâm tới mức đầu rơi máu chảy. Người đằng sau đi theo lên xô đẩy xông tới trước, tới lúc này đầu óc cũng mau lẹ, kinh hãi xoay người, không màn tất cả bỏ chạy ra ngoài. Càng có người ở đằng sau vẫn chưa hiểu được tình hình, cả đội ngũ cứ như thế đùng đẩy không nhúc nhích được. Qua hồi lâu mới bắt đầu thối lui, tất cả dần dần lùi về phía sau, muốn kéo giãn khoảng cách. Chỉ là bọn họ bên này vừa động, hai phương đội kia cũng chuyển động, theo tiếng khẩu hiệu hô quát từng bước ép vè phía trước, khoảng cách không quá mười bước.
Hiện giờ ai còn dám cứng đối cứng đi chạm vào. Nhìn hai phương đội ép sang, đều phải xoay người rời đi. Nhưng đại môn hãng xe Vân Sơn chỉ lớn cỡ như vậy, nhiều người thế này muốn xô đẩy ra ngoài, trong nhất thời cũng ra không được, đi chậm một bước chính là cái chết. Nghĩ hiểu được cái này, tất cả cũng không màn tới tình nghĩa giang hồ gì, ai ngăn cản đằng trước mình liền cầm đao chém kẻ đó, muốn giết ra một con đường máu để chạy thoát.
Người đằng trước tất nhiên không chịu bị giết như thế, quay đầu còn muốn muốn đánh nhau, tiếng hò hét chém giết loạn thành một cục, chỉ có điều những gậy trúc vót nhọn ở đằng sau kia càng lúc càng lại gần.
Có kẻ đầu óc nhanh nhẹn, muốn xoay người trở lại. Đằng trước chạy không được, trong chỗ chết muốn sống thì phải vòng qua giữa và mặt sau hai phương đội, chạy không qua được, chẳng lẽ nào bò qua cũng không được. Đúng thật là có kẻ thành công, cứ như vậy dễ dàng chui sang. Sau khi chui qua được thở phào một hơi, hốt nhiên nảy sinh ý nghĩ độc ác nhủ thầm ông đây tấn công sau lưng các ngươi, xem các ngươi đánh thế nào.
Khí thế này bừng lên, lại nhìn thấy còn có ba mươi mấy hán tử cầm các loại binh khí trong tay, chờ ở nơi này, mấy kẻ hung ác ngày hôm đó ở trước cổng bẻ gãy cánh tay của quan sai và lưu manh đều ở bên đó.
Trận thế đối chiến không phải đối thủ, đơn đả độc đấu cũng như vậy chiếm không được lợi thế, những hán tử đó không chỉ xuống tay tàn nhẫn, võ nghệ thật sự thuần thục, liên thủ với nhau thật tốt, mấy kẻ dám xông tới trước đã bị chém giết. Người có nhãn lực đã nhìn ra được, những người này võ nghệ xuất chúng là cùng một phe, ngoài mạnh mẽ ra chính là trải qua chém giết trăm trận, nói trắng ra chính là thường xuyên giết người đổ máu. Đánh nhau trên đất cửa sông Thanh Giang đổ máu đã coi là đánh nhau to, giết người không coi là việc nhỏ. Còn đám người hãng xe Vân Sơn này rõ ràng giết người giống như giết gà không thấy có bất kỳ lưỡng lự nào.
Đi tới không được, thối lui không xong, mưu mẹo không dám. Rốt cuộc có người nhịn không được quỳ ngay trên đất cầu tha mạng. Lần này tựu chung có hiệu quả, kẻ thật cầu xin tha mạng, bị quát ra lệnh vứt binh khí đi tới đằng sau phương đội, còn có kẻ muốn giả vờ xin tha mạng chỉ là hơi chút không đúng, từng cây gậy trúc đã đâm sang.
Những kẻ cầu xin tha mạng kia chạy tới đằng sau, hán tử mặt sau cũng không nói nhiều với bọn chúng vứt ngay dây thừng ra đó, bảo bọn chúng trói lẫn nhau. Sau khi thử xem nút buộc chắc chắn hay không thì thả ở nơi đó không đếm xỉa tới.
Người vọt vào trong sân có tới một phần tư, người bên ngoài càng nhiều hơn, ở trước cổng mắng chửi. Chen lấn không đi vào được, còn có kẻ nóng vội muốn trèo tường. Nhưng tiếng la thảm thiết vang lên, chết bị thương thảm trọng, ai còn dám nán lại bên trong. Những kẻ trèo tường kia vội vàng trèo xuống, người chen chúc đằng sau vội vàng lùi ra khỏi.
Đây nào có phải là kéo sang kiếm lợi, rõ ràng vào đầm rồng hang hổ, chạy mau, vẫn là mạng sống trọng yếu hơn.
Chỉ có điều vừa mới rồi thứ tất cả để mắt tới đều ở trước đại môn hãng xe Vân Sơn, lo rằng chạy chậm một bước, đồ tốt bên trong đều bị người khác lấy hết. Lúc xông vào bên trong chính là ta đẩy ngươi lấn, ai còn màn tới quay đầu nhìn xem. Huống chi đây là đất cắm dùi của mình, tất cả cảm thấy đánh nhau ở trên đất cửa sông Thanh Giang liền kề lại có bãi đất trống bang xa phu phe mình, không cần lo lắng đường lui gì. Nhưng hiện giờ quay đầu nhìn, lại nhận ra đã không còn đường lui.
Những phòng ốc, nhà cửa kia đích xác bị đẩy ngã không ít, khắp nơi đều là đường đi rộng lớn, vốn dĩ không lo lắng trốn không ra khỏi, nhưng hiện giờ những lỗ hổng rộng lớn đó không thấy nữa rồi. Từng chiếc xe ngựa đầu đuôi nối liền nhau, vây chặt nơi này lại. Trong đám đông, Trương Vận Tiên càng nhận ra được rõ ràng, có một số xe ngựa còn là của chính bang xa phu. Vừa nghĩ cái này ngược lại cũng dễ hiểu, cầm đao bức ép, cho chút ngân lượng, bọn xa phu sao dám không phục tùng.
Không ngừng có người trẻ tuổi tay cầm gậy trúc nhảy từ xe ngựa bên đó xuống, dựa theo xe ngựa xếp thành hàng, lại có hai phương đội, lần này biến thành một đội hai mươi lăm ngang, bốn dọc, dài hơn một chút so với mới rồi.
Những người vừa nãy chưa xông vào được này vẫn không biết phương đội gậy trúc kết trận này lợi hại, nhìn đối phương ngăn chặn đường, reo hò xông lên, hi vọng tấn công tan tác đối phương.
Lần này càng đơn giản hơn so với mới vừa nãy, sau khi đâm chết bốn năm người, tiếng kêu thảm vang lên, tất cả lập tức biết người bên trong tại sao muốn chạy trốn ra ngoài. Những người này rơi ở đằng sau, dũng khí và võ nghệ vốn kém hơn, tới bây giờ, đừng nói là xông tới, chỉ còn nước nhìn đối phương ép sang.
Trương Vận Tiên được mấy tên thân tín hộ vệ, y tới bây giờ cũng chẳng nói được là sợ hãi, chỉ cảm thấy như mới tỉnh dậy. Từ hôm bắt đầu bị uy hiếp đó, y chỉ cảm thấy trong lòng có chút mông lung. Chỉ tới khi tự mình nhìn thấy cảnh tượng nơi này, hơn hai ngàn người này, hãng xa Vân Sơn này cho dù có phục binh, cũng mới hơn bốn trăm người, khi tất cả reo hò chen chúc xông vào, lòng Trương Vận Tiên thả lỏng. Nhưng không qua bao lâu lại nhìn thấy một màn này, sao đánh không lại, nhìn những người tuổi tác trẻ măng này, sao biết đánh đấm gì chứ, còn cầm chỉ là gậy trức kia nữa.
Đường thối lui hỗn loạn, hãng xe Vân Sơn đằng sau kia cũng hỗn loạn, bởi vì hai phương đội kia cũng nối đuôi nhau đi ra, bày thành trận thế sau lưng bọn họ.
Bốn trăm người hàng ngang biến thành bốn cạnh, mỗi đội vây chặt một phía. Không, giữa mỗi đội hàng ngang có một khoảng trống, những không có ai dám chui qua khe hở đó ra ngoài, bởi vì khoảng cách vốn dĩ không lớn, bất cứ lúc nào cũng đóng chặt lại được, vả lại còn có những hán tử cầm đao đi lởn vởn xung quanh.
Bốn phía đều có người đồng loạt hô to.
- Đầu hàng không giết, vứt bỏ binh khí, quỳ xuống.