Nhưng người nào lần đầu gặp Từ Trân Trân sẽ không nghĩ tới cô gái này quá nho nhã yêu kiều khép nép, đối diện với Triệu Tiến uy danh hiển hách cũng ung dung tiến lùi, ngay thẳng mà nói, không yếu kém, khép nép chút nào, ngược lại vì lợi ích nhà mình mà gắng hết sức.
Không giống với cơn mộng mị của Triệu Tiến. Từ Trân Trân mặc một bộ y phục váy ngắn màu lanh nhạt, phủ lên áo khoác ngoài màu xám, hoa văn cũng đơn giản, thoạt nhìn không giống hai mươi tuổi, ngược lại nhìn rất chững chạc.
- Phụ thân, Vu tiên sinh nói như vậy với cha, có phải là muốn nói nữ nhi tuổi này muốn gả cho gia đình tốt cũng chỉ gả được cho người tái giá thôi. Nhưng cho dù là tái giá cũng hơn gả cho một Triệu Tiến võ phu thô tục?
Từ Trân Trân lúc này mới trả lời câu hỏi của phụ thân.
Thường thì phụ vi tử cương, ở trong gia đình lớn như vậy, phụ thân nói câu nào con gái phải cung kính trả lời lập tức. Thái độ Từ Trân Trân cũng coi như là vô lễ ngạo mạn, mà lúc này đáp lại như thế lẽ ra phải đi nha môn cáo bất hiếu rồi.
Tuy nhiên Từ Bản Vinh lại như thể đã quen rồi, ở đó cười khổ lắc đầu nói.
- Vu Tiên sinh nói cũng có đạo lý đấy, chúng ta là huyết thống Từ gia, nhà Triệu Tiến kia có thể nói là dòng dõi sao? Lư thư biện kia đến, cha vẫn luôn hấp tấp chuyện hôn nhân đại sự của ngươi, cũng là hồ đồ. Sau đó suy nghĩ lại, đây không phải là hại con sao? Trân Trân, con hãy suy nghĩ thật kỹ.
- Phụ thân, Vu tiên sinh kia có một anh họ nơi xa, làm Đồng tri ở phủ Hoài An, năm ngoái thê tử bệnh chết. Hiện giờ nói lời này với cha, cũng không che được ý định ban đầu rồi.
Giọng điệu Từ Trân Trân vẫn rất bình tĩnh.
Từ Bản Vinh sửng sốt tựa vào bên ghế dài, lập tức có chút hiểu ra được, trừng to mắt thất kinh hỏi.
- Thật có chuyện này ư? Tiên sinh này nho nhã thế kia, tâm địa làm sao lại bẩn như thế.
Từ Trân Trân lắc đầu, vẻ mặt như không còn cách nào nói.
- Phụ thân, mấy tên môn khách trong nhà này, cha không thăm dò lai lịch của bọn họ sao?
- Cái đồ khốn kiếp này, ngày mai cha đây phải đuổi hắn ra khỏi cửa. Thực ta còn tưởng hắn có lòng tốt, thật không nghĩ tới, bàn tay đẹp như tranh vẽ không ngờ lại là kẻ đầu cơ âm hiểm như thế.
Từ Bản Vinh vỗ tay thật mạnh xuống tay ghế, vẻ mặt tức giận đỏ bừng.
Nhìn phụ thân tức giận như vậy, Từ Hậu Sinh cũng không sợ, chỉ tò mò nhìn, Từ Trân Trân cúi đầu ôn nhu nói.
- Phụ thân, ông ta nói như vậy người không nghe là tốt rồi, Từ gia buôn bán đồ sắt ở Hoài An, nếu được chỗ Đồng tri chiếu cố nhiều thêm, khi đấy còn phải để cho người này ra mặt.
Sắc mặt giận dữ của Từ Bản Vinh đanh lại, phải hồi lâu mới bất đắc dĩ xua tay nói.
- Được rồi, nữ nhi của cha lòng có dự liệu mọi việc, con nói gì thì sẽ làm như thế đó. Tuy nhiên những người khác nói cũng không sai, với gia thế dòng dõi Từ gia chúng ta, dù là cho ở rể cũng có rể tốt. Con hà cớ gì cứ khăng khăng cái tên võ phu kia. Nghĩ đến hai tay hắn đẫm máu tươi, cha đây đã thấy khó chịu.
Từ Trân Trân bình tĩnh đáp.
Phụ thân, nữ nhi cũng là vì Từ gia, là vì đệ đệ.
Từ Bản Vinh sửng sốt, sau đó thở dài một hơi, như thể không còn tinh thần nằm ngang trên ghế nói.
- Cha đây vô dụng không làm được gì, nghe lời con! Nghe lời con!
Đối với tranh cãi giữa phụ thân và tỷ tỷ Từ Hậu Sinh đã sớm quen rồi, hơn nữa còn biết rõ kết cuộc là gì, nhìn thấy việc này, lập tức cười hì hì nói.
- Tỷ tỷ, đệ muốn qua bên kia xem một chút, nghe nói chỗ đó có nhiều đồ vật thú vị.
Từ Trân Trân đối với đệ đệ này cũng rất cưng chiều, khẽ vuốt trán Từ Hậu Sinh nói.
- Đợi khi đệ đọc sách học bài thật tốt, đến lúc đó tỷ tỷ dẫn đệ qua đó.
Thấy cảnh như vậy, Từ Bản Vinh thở dài, nhìn lên nóc nhà nói.
- Cha đây trăm thứ không dùng được một. Việc bên trong bên ngoài, cái gì cũng không giúp được con.
Từ Trân Trân khẽ cười nói.
- Phụ thân sinh con nuôi con, đây chính là giúp nữ nhi rồi.
Lời này khiến Từ Bản Vinh cười tươi, vừa muốn mở miệng nói, lại nghe bên ngoài có người gõ mấy cái lên cửa, có người trầm giọng bẩm báo.
- Lão gia, tiểu thư, Khổng gia bên kia Phao Thủy phải người đến, nói là có chuyện khẩn muốn cầu kiến.
- Phao Thủy Khổng gia?
Vẻ mặt Từ Bản Vinh trở nên khó coi, thân thể cũng run lên, tiếp đó câu cú bắt đầu lộn xộn, vẻ mặt sợ hãi đã không thể che lấp hết được.
Nhìn bộ dáng cha mình như thế, Từ Trân Trân cúi thấp đầu, sau đó ngẩng đầu lên nói.
- Để người đưa tin của Khổng gia tới phòng khách đi, bảo tam thúc vào trước bồi tiếp. Mang bình phong lên. Ta lập tức tới ngay.
Sau khi nói xong, Từ Trân Trân đứng dậy nhìn phụ thân đang hoảng loạn mà hành lễ, sau đó vuốt ve trán đệ đệ Từ Hậu Sinh, xoay người đi ra ngoài.
Chờ Từ Trân Trân đi ra cửa, Từ Hậu Sinh còn không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết lẳng lặng hỏi.
- Cha, vì sao tỷ tỷ vừa rồi lại thở dài ạ?
Ngoài cửa lớn phủ đệ Từ gia, hơn mười gã đại hán mang theo binh khí, tụ tập ở đó không coi ai ra gì cao giọng nói cười, ngựa bọn họ đã thả đi gặm cỏ hoa gieo trồng trước cửa Từ gia. Trước cửa Từ gia cũng có không ít tráng niên đang tụ tập, đối với những đại hán này cũng chỉ biết trợn mắt nhìn, không có người tiến lên. Còn người đi ngang qua bên này thấy màn này cũng tránh xa một chút, e sợ dính vào.
Giống như Từ Bản Vinh nghe được tên đã sợ hãi rụt vào, Từ Bản Đức đang đãi khách ở phòng khách cũng không hơn gì là bao, sắc mặt trắng xanh bất định, vẻ mặt cười cười nhưng không ngừng nhìn tấm bình phong ở góc phòng khách.
Ngồi đối diện Từ Bản Đức là Phó Sở Xuyên đang trò chuyện vui vẻ, trên địa bàn Từ gia đây nhìn còn muốn ung dung thoải mái hơn cả nhà mình.
- Triệu Tiến kia là người thế nảo. Xuất thân là một lưu manh trong phố, cha giết người, mẹ giết heo, sinh ra đứa trẻ có thứ gì tốt, tháng ngày sau này cũng ngục tù rồi bị phanh thây thôi. Từ tam ca, không ngờ lại cho ngày sinh tháng đẻ như vậy, cái này thực sự quá hồ đồ rồi.
Sợ hãi thì cũng có sợ hãi, những lời này của Phó Sở Xuyên cũng khiến cho Từ Bản Đức gật đầu. Gặp mặt và họp nghị ngày đó Triệu Tiến đều thu xếp gọn gàng dứt khoát, nhưng sát khí của hắn quá nặng, làm cho người ta không thoải mái. Hơn nữa trong thâm tâm Từ Bản Đức cũng cảm thấy Triệu Tiến không phải lương thiện, không tự chủ được cũng có chút tán thành.
Phó Sở Xuyên cười rất thân thiết, cơ thể nghiêng về phía trước nói tiếp.
- Nếu đại tiểu thư muốn tìm chồng, tại hạ cũng có chọn ra được người tốt, không biết ý của tam ca như thế nào?
Không đợi từ Bản Đức trả lời, Phó Sở Xuyên đã nói.
- Cửu gia nhà ta là hậu duệ thánh nhân, huyết mạch cao quý, tràng diện các nơi lại lớn như vậy. Chỉ tiếc mà chủ mẫu nhà ta mất quá sớm, trong nhà vẫn luôn không có người trông nom việc nhà. Nghe nói đại tiểu thư có ý, Cửu gia liền phái tại hạ tới hỏi một chút. Nếu như Từ gia ưng thuận, chúng ta lập tức làm theo quy củ.
Lời kia vừa thốt ra, không riêng gì sắc mặt Từ Bản Đức đại biên mà cả tôi tớ trên mặt cũng lộ rõ vẻ phẫn nộ, nhưng Phó Sở Xuyên lại chẳng thèm bận tâm.
Đúng lúc này, tiếng Từ Trân Trân sau tấm bình phong vang lên.
- Đa tạ ý tốt của Cửu gia. Cửu gia cũng gần sáu mươi tuổi, hẳn nên tìm một người trưởng thành biết săn sóc mới tốt. Nữ nhân nhỏ tuổi làm sao xứng.
Thanh âm của nàng vang lên, Từ Bản Đức liền thở phào một cái, bọn tôi tớ cũng lần nữa khôi phục vẻ bình tĩnh, đại tiểu thư đã đến, người làm chủ cũng đã tới rồi.
Phó Sở Xuyên thu nụ cười, hung hăng nhìn tấm bình phong mà nói.
- Cửu gia nhà ta tuy có lớn tuổi chút, nhưng long tinh hổ mãnh, nhìn thì như hơn bốn mươi tuổi, tuổi hai mươi là vừa hợp. Huống chi đại tiểu thư là nữ trung hào kiệt như vậy, nhị vị đúng là ông trời se duyên.
Từ "long tinh hổ mãnh" này đối với Khổng Cửu Anh là tán dương nhưng nghe vào trong tai người Từ gia lại là sỉ nhục trắng trợn. Mặc dù tánh tình Từ Bản Đức như vậy cũng chịu không nổi mà cáu kỉnh, vỗ bàn một cái thật mạnh rồi đứng lên. Phó Sở Xuyên ngược lại vẫn dựa lưng vàp ghế, cầm tách trà lên miệng nhấm nháp.
Từ Trân Trân ở sau tấm bình phong chuyển sang chuyện khác.
- Tam thúc, lần trước lưu tặc quá cảnh. Từ gia chúng ta xuất động bao nhiêu người chống giặc? Bọn giặc chết bị thương bao nhiêu?
Từ Bản Đức đứng dậy hít thật sau, oán hận liếc nhìn Phó Sở Xuyên sau đó quay đầu nói.
- Từ gia chúng ta tổng cộng xuất sáu ngàn thanh niên tráng cường, bọn giặc chết hơn hai ngàn.
- Chúng ta lần này thu nạp bao nhiêu lưu dân?
- Xấp xỉ hơn năm ngàn người, đều là nam nữ trẻ tuổi.
Từ Bản Đức cũng dần dần theo kịp.
Phó Sở Xuyên nghiêm mặt, sau đó bật cười, ngồi ở đó liên tục nói.
- Sức của một nhà xuất ra hơn vạn tráng đinh, cái này thực sự quá khủng khiếp, đích thực là làm cho người ta kinh sợ.
Từ Bản Đức liếc nhìn tấm bình phong, trong ánh mắt có vẻ kính phục, điệt nữ của hắn thật có thao lược, vòng vo sang chuyện khác để cho thấy rõ thực lực của nhà mình, Phó Sở Xuyên kia liền bị trấn trụ.
- Khổng gia chúng ta cũng lấy ra được năm trăm nhân mã, một ngàn bảy trăm bộ tốt, so với Từ gia còn thua xa đấy. Chẳng qua nhân mã, bộ tốt Khổng gia ta bất cứ lúc nào cũng kéo từ Phao Hà Duyên ra được. đi một vòng Từ Châu rất dễ dàng, Hà Nam, Sơn Đông cũng thường lui tới. Từ gia bên này ngoài thương đội giao hàng, còn có lấy ra được người nào sao?
Phó Sở Xuyên nói rất nhẹ nhàng thoải mái.
Từ Bản Đức nghe không hiểu, sắc mặt giận dữ vẫn không giảm, hung dữ nhìn chằm chằm đối phương. Nghĩ thầm rằng ta có trai tráng hơn vạn, khí lực đầy đủ, Khổng gia ngươi lại tính toán cái gì. Còn sau tấm bình phong cũng trầm mặc hẳn đi.
Phó Sở Xuyên cười như không cười nhìn Từ Bản Đức thản nhiên nói.
- Chỉ cần Khổng gia ta khẽ động, Từ gia các ngươi một lượng sắt cũng không bán được, tam ca ngươi còn không hiểu ra sao?
Hơn vạn tráng đinh phần lớn chỉ dùng để làm công. Lưu dân tới đánh, sự tình can hệ tới sinh tử tồn vong dĩ nhiên phải đứng lên phòng giữ, hơn nữa có công sự và nhà cửa dựa vào, cũng bảo đảm đầy đủ dũng khí. Về phần kéo ra ngoài đánh nhau trực diện, Từ gia đúng là không có cách nào huy động.
Mà Khổng gia thì không, nhà bọn họ gốc gác không dựa vào nghề nông và đủ loại nghề buôn bán chỉ là ngồi chờ chia của, ỷ mạnh hiếp yếu.mấy trăm nhân mã cùng ngàn bộ tốt có lẽ cũng có một số người hàng ngày phải sinh sống làm việc, nhưng nghề chính của bọn họ vẫn là đi ra ngoài đánh nhau.