- Đây là đầu lĩnh hộ viện của Thất Xảo Lầu, mang ra ngoài.
- Đây là cai đầu khuân vác trên bến sông.
Trong thoáng chốc, người của từng đội nhỏ đã đi vào trong đám người quỳ dưới đất, lớn tiếng hô ra tên họ, sau đó gọi người tới mang ra ngoài. Khiến cho bọn người quỳ dưới đất kinh ngạc chính là, trong tiểu đội đó không ngờ còn có người khẩu âm cửa sông Thanh Giang, Hoài Nam, hơn nữa đầu mục các lộ nhân mã đều rất dễ dàng bị nhận ra. Đám người Từ Châu này trước khi tới đã bố trí sẵn rất nhiều, người bên phía mình khẳng định có nội gián. Tất cả ngươi nhìn sang ta, ta nhìn sang kẻ khác, đều không dám tin cậy lẫn nhau.
Lưu Dũng theo dõi toàn trường nói.
- Ít ra đám người trên đường muối kia thức thời, bằng không chúng ta phải phí một phen công phu rồi.
Thương nhân buôn muối Dương Châu không ít người nể mặt Triệu Tiến, bọn bán muốn chuyển muối kề bên cửa sông Thanh Giang này, đại đa số là thuộc hạ của thương nhân buôn muối Dương Châu, dùng tầng quen biết này áp chế, bọn họ không dám không nghe. Không giống như phe phái cửa sông Thanh Giang tự thành một thể thống nhất, bọn buôn muối chuyển muối vào nam ra bắc quen thuộc chuyện khắp chốn Nam Trực Lệ, bọn họ chính là hiểu rõ Triệu Tự Doanh tạo ra bao nhiêu sát nghiệp, lại còn mạnh mẽ to lớn cỡ nào. Có bọn họ liên thủ cộng thêm Uông Đại Cương và tàn dư gom lại, những xa phu đánh xe kéo hàng ở cửa sông Thanh Giang này, tuy rằng hằng năm sống rất khó khăn, nhưng ở nơi này lâu, mặt người cũng quen thuộc, cộng thêm mấy gia đinh đội Nội Vệ từng lăn lộn ở cửa sông Thanh Giang, bọn họ cũng có quen biết này nọ của mình. Nhiều người cùng nhau tới nhìn, mới quen thuộc như thế với những người trong toàn trường, sẽ không lọt một tên đầu mục nào.
Đối với đầu mục các lộ nhân mã cửa sông Thanh Giang mà nói, lúc trước không ai cảm thấy lần này sẽ là đầm rồng hang hổ, sẽ là máu chảy tràn đất, sẽ đánh thành cục diện nghiêng hẳn về một bên. Tất cả đều cảm thấy sang đây là nể mặt bang xa phu, nể mặt lão đại Liên đại sứ kho lương, thuận tiện mò chút lợi lộc. Chuyện như vậy, tất nhiên đầu mục phải đích thân tới, bằng không rõ ràng không đủ nể tình, không đủ coi trọng, sau đó từng người tới, hiện giờ đều bị moi ra được.
Tra soát cẩn thận nhất chính là hai bang xa phu thậm chí treo thưởng cho người bắt ra được kẻ khác. Nhận ra được người cho chỗ tốt như vầy, sự tình cũng đã tới nước như nay ai còn nghĩ khí giang hồ gì, chính mình thoát thân mới là khẩn cấp nhất đấy. Lại nói bọn cai đầu bang xa phu ngày thường ở cửa sông Thanh Giang đều tính là người có tiếng tăm, cũng không có người nào không quen mặt, rất dễ dàng bị kéo ra.
Từ long đầu bang chủ tới cai đầu bên dưới không chừa một mống nào, toàn bộ đều bị kéo ra ngoài. Đợi tiểu đội kia đi tới trước mặt, Trương Vận Tiên nhìn từng người quen thuộc phe mình bị bắt ra ngoài, tâm trí hốt hoảng càng lúc càng tỉnh táo, bắt đầu cảm thấy có chút không xong.
Tiểu đội nhỏ đi tới trước mặt, có người nói "Trương Vận Tiên", bên đó còn chưa dứt lời, Thi Bưu đã nắm chủy thủ nhảy dựng lên, nhạn linh đao trong tay một tên hộ vệ khác cũng giơ lên, hai người bọn họ tay chân mau lẹ liên thủ rất không tệ. Bọn họ bên này vừa cử động, người khác cũng thoáng bồn chồn. Nếu như làm rối tung cục diện lên, tất cả chạy thoát ra ngoài, như thế sự tình hôm nay vẫn còn có cơ hội lật ngược.
Nhưng Thi Bưu vừa nhảy dựng lên, một mũi tên đã bắn trúng giữa ngực của gã, mũi tên chui vào một nửa, một mũi tên khác thì lại cắm vào bả vai tên hộ vệ kia. Hai người kêu la đau đớn, cử động dừng lại một chút, tiếng mũi tên bắn vùn vụt liên tiếp vang lên, cả hai trúng tên rống lớn. Trên thân mỗi người cắm bảy tám mũi tên, lắc la lắc lẻo ngã xuống. Tất cả lúc này mới để mắt thấy, có mấy cung thủ vẫn luôn nhìn chằm chằm bên này, hơn nữa hữu ý vô ý giữ nguyên nơi này ở trong tầm bắn.
Ngoại trừ hai người này, bên cạnh Trương Vận Tiên còn có người muốn động, vừa thấy tên bắn tới liền dừng lại. Chỉ có điều họ dừng lại, nhưng người của tiểu đội kia không đếm xỉa tới, một hán tử đi đầu tiên xoay ngược tay bổ xuống một đao, ngay lập tức đầu thân chia ra làm hai, máu tươi phun vãi ra, Trương Vận Tiên bị bắn văng đầy mặt.
- Tiểu nhân bằng lòng dâng ra toàn bộ gia tài, tiểu nhân bằng lòng...
Trương Vận Tiên vẫn luôn mơ mơ màng màng, mãi tới khi tiếng thét chói tai khàn khàn này kinh động y, đây là giọng nói của Cao Mã Tiên kia.
Trên mặt có máu loãng nóng hổi, bên tai có tiếng người chói tai cầu tha mạng, Trương Vận Tiên mới kịp tỉnh táo. Hai ngày trước từng có người cưỡi ngựa ở trước cửa nhà mình bày ra điều kiện nói bảo mình giải tán bang xa phu, đồng thời giao ra hai thành gia sản. Lúc ấy mình bị chọc tức, nhưng thật ra là tự cho rằng bị chọc tức. Lúc ấy loáng thoáng cảm thấy sợ hãi, bản thân vẫn luôn sợ hãi.
Nghĩ tới cái này, Trương Vận Tiên cả người run rẩy kịch liệt, ngay cả máu tươi trên mặt cũng không màn lau chùi, ở nơi đó gân cổ hô.
- Tiểu nhân bằng lòng dâng ra toàn bộ gia tài, giải tán bang xa phu, tiểu nhân bằng lòng.
Nhưng tiểu đội kia không có đếm xỉa tới y, chỉ tiến đến trước xách y đứng dậy, sau khi lôi ra ngoài vứt thẳng trên đất. Trương Vận Tiên ngay cả giãy dụa cũng không dám bị ngã oạch ra đất mới cảm thấy không hay, cũng chẳng ai trói y. Trương Vận Tiên bò dậy quỳ ở nơi đó gào thét thanh âm càng lúc càng lớn. Đại đa số người đều không có bị trói, nhưng đều rất là ngoan ngoãn. Kẻ nào có nhanh đi chăng nữa nhưng sao nhanh được bằng cung tiễn?
Cứ gào thét như vậy hồi lâu, ngay cả người các lộ nhân mã trên đất cửa sông Thanh Giang nhìn hắn đều có vẻ khinh bỉ. Long đầu bang xa phu như y cũng coi như có thân phận, sao ẻo lả như vậy.
Trương Vận Tiên cũng mặc kệ người khác nhìn thế nào, mạng sống khẩn yếu hơn, mặt mũi là cái thá gì, cứ ở nơi đó hô to bốn phía, nhưng nhiều người như thế, cũng không nhìn ra ai là chủ sự.
Mãi đến khi một người đi tới trước mặt y, Trương Vận Tiên ngẩng đầu nhìn, là một hán tử lạ mặt hơn ba mươi tuổi, vóc dáng mười phần cường tráng nhìn chằm chằm y. Cứ nhìn như vậy hồi lâu, nhìn đến nỗi Trương Vận Tiên trong lòng lạnh run. Y vừa cầu tha mạng, lại vừa đang nhớ có ân oán gì với người này. Nhưng thế nào cũng nghĩ không ra nổi. Nhiều năm như vậy, thân là long đầu bang xa phu, thế nào lại phải đích thân ra tay. Tráng hán kia dường như cũng nhận ra một điểm này, đột nhiên mở miệng hỏi.
- Ngươi biết ta là ai không?
Trương Vận Tiên mờ mịt lắc đầu, nhìn hán tử tay chân thô to, mình bình thường sẽ không giao thiệp với hạng người như vậy, chỉ nghe ra được khẩu âm kẻ này là người Từ Châu, ai biết là ai, bình thường ra đường gặp mặt mí mắt cũng không liếc lấy một cái, nhưng hiện giờ lại không dám khinh mạn, chỉ cười giả lả nói.
- Thật là mới lần đầu gặp, vị hảo hán này xưng hô thế nào?
Tráng hán kia cười hắc hắc một tiếng, trên mặt dường như lộ ra vẻ chua xót nhưng vành mắt đã đỏ hằn lên, thanh âm khàn khàn nói.
- Ta là Uông Đại Cương.
Cái tên này nói ra, Trương Vận Tiên sửng sốt chốc lát, lập tức kịp tỉnh táo, cả người lập tức bắt đầu run rẩy, lê lết mấy bước, dập đầu xuống đất, trong miệng thốt lên.
- Tha mạng, tha mạng, Đại Cương huynh đệ, tha mạng cho ta đi.
- Huynh đệ chúng ta muốn ở cửa sông Thanh Giang này kiếm miếng cơm ăn, chỉ muốn kiếm chút tiền vất vả lại bị ngươi phái người đuổi tận giết tuyệt. Chúng ta đánh không lại không trách được người khác, nữ nhân trẻ nhỏ kia có gì sai? Ta mỗi ngày đều nhắc tới tên họ của ngươi, ngươi lại không biết ta gọi là gì. Ta nói lại lần nữa, ta tên Uông Đại Cương.
Uông Đại Cương lúc này cổ họng đã câm bặt rồi.
Trương Vận Tiên cả người không ngừng run rẩy, đây thật đúng là người Từ Châu tìm trở về. Từ Châu bên kia chốn bần cùng khổ cực như thế sao có bản lãnh như thế, nghe nói bên đó có kẻ gọi là "Triệu Tiến" gì đó. Đầu óc không ngừng xoay chuyển lung tung, tinh thần của y đã sắp chịu không nổi suy sụp, cuối cùng nhớ ra được thốt lên.
- Đại Cương huynh đệ, đều là người khác xui khiến, ta cũng không biết gì cả. Huynh...
Lời phân bua mới nói được một nửa, đại côn trong tay Uông Đại Cương đã hung hăn nện xuống, một côn hạ xuống chính là máu thịt văng tung tóe, thân thể của Trương Vận Tiên tê liệt té trên mặt đất, không ngừng co giật. Nhưng không có dừng tay, Uông Đại Cương nghiến rằng lại là một côn hạ xuống, có mười mấy hán tử cùng nhau xông tới, cầm đòn xe ra sức nện xuống, hung hăng vung gậy, hoặc là khóc thét, hoặc là mắng to, chỉ thấy máu thịt văng ra.
Cứ đánh như thế, không qua bao lâu, Trương Vận Tiên đã bị đập nát bấy nhầy. Tiếp tới chính là mười mấy cai đầu, đều là làm việc vô cùng ác độc tàn nhẫn, hoặc là từng bỏ sức sống mái đánh giết, trên tay có nợ máu cũng sẽ không được bỏ qua. Nhìn thấy kết cục của Trương Vận Tiên, bọn chúng cũng biết mình sắp tới sẽ ra sao, hoặc là khổ sở cầu xin, hoặc là chửi ầm lên, nhưng vẫn là bị loạn côn đánh chết.
Đại côn nện xuống, vang lên tiếng huỳnh huỵch, người bị đánh chỉ kêu thảm được một tiếng, sau đó không còn động đậy nữa. Người nếu như không có bị trói liền đứng lên muốn chạy trốn, không chạy được mấy bước đã bị đánh ngã. Có người muốn chống cự, nhưng tay không chỉ có mỗi nắm đấm, sao chống đỡ được đại côn. Có kẻ thân thủ cũng không tệ, thậm chí còn đoạt được một cây gậy gỗ, chỉ có điều chưa kịp có cử chỉ tiếp theo đã bị mũi tên ở bên ngoài bắn ngã nhào ra đất.