Trong phòng mọi người rơi vào trong trầm tư, Vương Triệu Tĩnh mỉm cười mở miệng trước.
- Bên tiểu đệ cũng không vội, trong nhà cũng không có ý thúc giục, đọc sách khoa cử, lợi thế chính là ở chỗ này.
Lời này của hắn nghe rất có đạo lý, nhưng thật ra cũng là hoang đường. Người đọc sách thành thân muộn, là vì đại đa số người đọc sách bần hàn, không có người nào để ý, sau khi đỗ đạt khoa cử có công danh, dù là tú tài thấp nhất cũng có quan phủ cung dưỡng, được đối đãi ngang bằng quan viên. Còn về cử nhân, tiến sĩ thì càng không cần phải nói, tới hạng đó rồi cũng không cần lo đến việc chung thân đại sự.
Vương Triệu Tĩnh bắt đầu từ nhỏ, chính là chạm tay đã bỏng, ở Từ Châu xem như dòng dõi quyền quý thanh cao đỉnh cấp, ở Kinh Sư cũng là gia đình thanh sạch rất có tiền đồ, người muốn kết thân cùng hắn thật sự là rất nhiều, cũng là Vương Hữu Sơn không muốn khiến việc bên ngoài liên lụy đến tâm lực hài tử nhà mình, mới không có ưng thuận các loại thỉnh cầu bên ngoài. Đợi Vương Triệu Tĩnh quay về Từ Châu, Vương Hữu Sơn cũng đi Kinh Sư rồi, việc này càng không được đề cập tới, tuy nói hôn nhân đại sự của con cái là do cha mẹ sắp đặt, nhưng ở Vương gia thật ra lại là do chính Vương Triệu Tĩnh tự mình làm chủ.
Không riêng gì Vương Triệu Tĩnh, kỳ thực Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng vậy, bọn họ tuy rằng tuổi trẻ, nhưng lúc này tình huống trước mắt sớm đã không phải là loại mà các bậc trưởng bối trong gia đình hiểu và khống chế được rồi, chuyện kết thân lập gia này, phụ mẫu và gia đình chỉ có góp ý, lại không có quyền quyết định cái gì.
Thật ra trưởng bối các nhà cũng không định quyết định cái gì, họ cảm thấy chi bằng để Triệu Tiến làm chủ, nhìn cũng sáng suốt hơn họ, cũng càng không bạc đãi con của mình.
Cửa sông Thanh Giang bên này không thể ngờ được bọn người cốt lõi của Triệu Tự Doanh đang thảo luận chuyện chung thân của mình, họ chỉ biết người làm chủ Triệu Tự Doanh cuối cùng cũng đã tới.
Lâm Giang Các là tửu lâu lớn nhất tốt nhất cửa sông Thanh Giang, tửu lâu này được xây dựng hẳn trên Vận Hạ tấc đất tấc vàng, mà tửu lâu này được dựng thậm chí còn không phải dựng lên để kiếm tiền, chỉ là vì để cường hào phú hộ của cửa sông Thanh Giang có một nơi tụ hội thương nghị, cho nên căn tửu lâu này hết thảy đều là thứ tốt nhất ở cửa sông Thanh Giang, cũng vì vậy không phải ai cũng ngồi đây ăn được, bởi vì tửu lầu này thường không buôn bán, chỉ phục vụ đám người thương gia giàu có tụ hợp thiết yến đãi khách.
Hôm nay Lâm Giang Các cũng không mở cửa, những người rảnh rỗi đều ở bên ngoài xem, muốn xem xem rốt cuộc là khách quý nào đến. Nhìn đến cuối cùng lại nghẹn họng nhìn trân trối, hoá ra đều là những hạng người có vai vế của cửa sông Thanh Giang, không phải tự mình tới, chính là phái người tới, mấy vị phái người tới kia đều là văn quan võ tướng. Nói chẳng hạn như vị Viên ngoại lang của phân ti, Đại sứ kho lương, Tri phủ, Đồng tri Hoài An, Tri huyện Sơn Dương, Thủ bị Sơn Dương vân vân. Nói cách khác, ngoại trừ quan viên không tiện tự mình đến, thì những thương gia hào phú có máu mặt khác đều có mặt.
Những thương nhân có máu mặt này, cả cửa sông Thanh Giang rộng lớn cũng không quá bốn mươi lăm người, cộng thêm những sứ giả do các quan viên phái đến, cả lầu một cũng ngồi không đủ, ngồi ở chính giữa là Triệu Tiến và bọn huynh đệ, còn có Tôn Giáp của tiệm buôn Tôn gia.
Đám người đầu trâu mặt ngựa ở Cửa sông Thanh Giang đã quen kính sợ mấy vị thiếu niên trẻ tuổi còn chưa tròn 20 tuổi này, nhưng những thương gia cự phú của cửa sông Thanh Giang lại chưa quen giao thiệp với những “nhân vật lớn” trẻ tuổi như vậy, vì để mọi người tiện lợi, ít ra phải mời ông chủ tiệm buôn Tôn gia là Tôn Giáp tới đây để chống đỡ cục diện là không thiếu được.
Bởi vì buôn bán danh tửu Hán Tỉnh, chủ trì việc làm ăn tào lương đổi rượu, sau lưng lại có Triệu Tự Doanh lớn như vậy chống lưng, Tôn Giáp trở thành một trong những người vai vế có tiếng tăm trong giới thương gia Giang Bắc. Rượu trắng, lương thực, gia súc cùng với các loại đồ đạc, còn có ngân lượng khổng lồ, những thứ đó tiệm buôn Tôn gia đều cung cấp được bất cứ lúc nào. Hiện tại dọc tuyến Vận Hà, thậm chí các châu phủ lớn ở Giang Nam, nơi nơi đều có buôn bán với Tôn gia, nhân vật như vậy, dù là những thương nhân lớn của cửa sông Thanh Giang cũng phải kính trọng.
Có thương hộ lớn như Tôn Giáp đây ra mặt, giống như bảo chứng của đám người Triệu Tiến, mọi người cũng yên tâm nói chuyện.
Cái gì long đầu giang hồ, cái gì cường hào một phương, ở trước mặt thương hào đều phải cúi đầu, chủ nhân chân chính của cửa sông Thanh Giang chính là những thương hào có gia tài vô kể, giống như thương nhân buôn muối nắm giữ Dương Châu, Đại sứ kho lương Liên Bình An đều coi như là một trong số bọn họ.
Mấy thương hào đó cũng không phải tay không dựng nghiệp, mặc dù là xuất thân nghèo khổ, làm được đến bước này cũng phải có chỗ dựa vững chắc, bằng không gia nghiệp sớm đã bị kẻ khác nuốt sạch. Những kẻ giang hồ đối kháng với Triệu Tự Doanh, đối với mấy chục vị cự thương hào phú này, cũng chỉ ngưỡng vọng, hoặc là lấy tiền thay họ bán mạng làm việc.
Ở cửa sông Thanh Giang tin tức của những thương hào cũng rất nhanh nhạy, bọn họ hiển nhiên biết Triệu Tự Doanh đã triệt phá thế lực giang hồ bản địa, tiến vào cửa sông Thanh Giang, thậm chí trên đường Vận Hà còn làm ăn buôn bán lớn tào lương, nhưng họ cũng không để ý. Bởi vì điều này đối với họ không có nhiều ràng buộc, họ rất có tự tin, nếu Triệu Tự Doanh đến từ Từ Châu kia mạo phạm tới việc buôn bán của họ, bọn họ nhất định sẽ tiêu diệt đối phương bằng sạch.
Buôn bán là để cầu tài, mà không phải là để kết thù, thương nhân đối với điểm này đều rất rõ ràng, chỉ cần không cản trở đến phát tài, hà tất so đo với người trong giang hồ. Nói đi cũng phải nói lại, người trong giang hồ sở dĩ muốn ra mặt đánh lớn cùng Triệu Tự Doanh, cũng là bởi vì đường phát tài khó giữ được.
Đối với những thương hào khôn khéo của cửa sông Thanh Giang này, Triệu Tự Doanh Từ Châu tiến vào, chẳng những không có khiến cho họ ghét bỏ, ngược lại làm cho họ thấy được cơ hội, phát hiện ra thêm một con đường phát tài.
Một vùng Hà Gia Trang Từ Châu, kết nối chợ muối với vài cái chợ tập trung khắp đông tây nam bắc bọn họ đã sớm nghe được, đợi Triệu Tự Doanh sau khi tiến vào cửa sông Thanh Giang, rất nhiều người liền nghĩ đến. Vùng Từ Châu có một thế lực Triệu Tự Doanh tầm vóc lớn như vậy, rượu trắng chính là vốn liếng, vậy chợ muối và chợ búa kia trợ lực e rằng cũng không phải ít.
Nếu chợ búa phát tài như vậy, vì sao cửa sông Thanh Giang không làm lấy một cái, Từ Châu bên kia là cửa ngõ đường bộ then chốt, nối liền ba tỉnh Hà Nam, Sơn Đông, Nam Trực Lệ, hội tụ người, của cải, hàng hóa từ khắp nơi, cửa sông Thanh Giang đây lại là cửa ngõ Tào Vận của thiên hạ, nơi tụ hội thương nhân buôn bán dọc ngang nam bắc và hàng hóa, nếu làm, chẳng phải là so với Từ Châu bên kia càng thêm phát đạt sao.
Hiện là thương nhân và hàng hóa từ mấy hướng nam bắc đưa đến, không tìm được nhiều người mua, chỉ đành tìm đến những mối quen biết cũ, hoặc là tìm kiếm một tiệm xung quanh, thường là dựa vào hiệu buôn gần bến sông. Buôn bán như vậy, bán hàng chưa chắc kiếm được gì, lần sau không chắc sẽ quay lại, còn sẽ dẫn theo giá cả hỗn loạn, khiến người khác cũng gặp phiền toái.
Người mua cũng giống như vậy, từ nam chí bắc thương hộ nhiều như vậy, họ không biết rõ hàng hóa mỗi một thương hộ là cái gì, chỉ đành lựa chọn trong phạm vi rất hẹp, thường thường mua được hàng thứ phẩm giá cao, mà hàng đẹp giá rẻ khả năng ở ngay tại thuyền bên.
Chính do tin tức giữ người mua và người bán không nhanh nhạy, chỉ béo bở cho những kẻ mốc nối ở giữa lớn gan lòng dạ nham hiểm, còn thương hộ phổ thông thì chịu thiệt, đến cả những đại thương nhân ở tầng cao nhất cũng cảm thấy phiền toái.
Đối với những cự thương có vai vế này, giở thủ đoạn lừa gạt trên đất cửa sông Thanh Giang này đã không còn ý nghĩa gì, bởi vì cảm động đối phương không nổi, mọi người đều là trải qua chém giết tranh đoạt trên thương trường để đi lên, họ chỉ có điều cần một nơi mua bán tương đối công bằng, khiến hàng hóa khắp thiên hạ tụ hội tại cửa sông Thanh Giang hoàn toàn vận chuyển lưu thông, lợi dụng triệt để hoàn cảnh ở cửa sông Thanh Giang này.
Thương hào hy vọng như vậy, thương hộ phổ thông cũng thấy được lợi ích lớn như vậy, mà mỗi một thương gia giàu có, thường chuyên một mặt hàng, hoặc là đầu lĩnh và thay mặt cho một thương hộ nơi nào đó, cửa sông Thanh Giang khó có được đồng tâm đồng hướng như vậy, cho nên bọn họ đều phải ra mặt để làm.
Tất cả mọi người là nghĩ như vậy, nên bàn kỹ càng như thế nào, ai cũng biết chợ búa đó sau khi xây dựng xong, lập tức là một chậu châu báu, hơn nữa còn là chậu châu báu lớn vô cùng, thả một đồng tiền vào, sẽ biến thành gấp mười gấp trăm lần, đứng trước ích lợi lớn như vậy, ai cũng sẽ không yên tâm người khác.
Những thương hào của cửa sông Thanh Giang đều địch ý lẫn nhau, khách khí lễ độ qua lại, nhưng thời điểm hãm hại nuốt chửng được đối phương cũng sẽ không bỏ qua cơ hội.
Trong cục diện như vậy, cự thương ai còn dám an tâm đối phương, bất kỳ ai trong số đó chủ trì chợ lớn cũng đều có khả năng thiên vị, bất kỳ ai chủ trì đều có khả năng bành trướng đến nuốt chửng kẻ khác.
Còn có một cách hữu hiệu nhất, nếu đều lo lắng lẫn nhau, vậy tất cả đều phải chủ trì, gặp vấn đề, hợp nghị quyết định. Bọn thương nhân đề phòng lẫn nhau, lớn mạnh đến mức này cũng không phải là kẻ ngốc, họ biết, nếu để hợp nghị quyết định, chỉ sợ việc gì cũng không thành, mỗi người đều vì tranh giành lợi ích cho bản thân, sau đó còn có ân oán lẫn nhau, liên lụy mệt mỏi vật vã như vậy, chỉ có nước hợp nghị không dứt, cái gì cũng không quyết nổi.
Nếu bên này ai cũng không tự mình chủ trì được, vậy mời một người ngoài, đã từng xây dựng lập nên chợ búa, hơn nữa còn có thực lực áp đảo mọi chiêu trò dị thường, như vậy là thích hợp nhất, nhân tuyển này đương nhiên chính là Triệu Tự Doanh.
Không cần nói gì khác, chợ to như vậy xây lên, trên đất cửa sông Thanh Giang những kẻ sâu mọt lớn nhỏ như trộm, cướp, ăn xin, thậm chí còn có người tàn tật, ăn vạ đều sẽ chen chúc kéo đến. Mọi người tuy rằng sai khiến được người giang hồ và sai dịch quan phủ, nhưng người trong giang hồ và sai dịch kia lại chính là chỗ dựa cho những kẻ sâu mọt lớn nhỏ đó, nào còn dụng tâm điều tra, đến lúc đó còn không biết loạn thành cái dạng gì.
Thậm chí bản thân quan phủ cũng phiền phức, chợ lớn như vậy xây lên, quan phủ nói không chừng phải cử người tới trông coi, đếu lúc đó mọi người buôn bán thành hay không thành là một chuyện, cả ngày ứng phó sách nhiễu người khác cũng phiền hết mức. Cửa sông Thanh Giang có được thịnh vượng như hôm nay còn không phải bởi vì phủ Hoài An và huyện Sơn Dương không có cách nào quản hạt sao?
Nói đi nói lại, Triệu Tự Doanh chính là lựa chọn hợp lý nhất, trước tiên Triệu Tự Doanh khuôn phép nghiêm minh, đến cửa sông Thanh Giang mấy tháng, lúc mới bắt đầu tay dính đầy máu, nhưng sau khi xong việc không có ỷ thế hiếp người, cứng rắn làm xằng làm bậy, đến cả lương thực của mấy võ quán đóng tại cửa sông Thanh Giang đều là chiếu theo giá cả để trả tiền, tiền trả cũng là bạc là tiền đồng, càng không cần phải nói tới danh tửu Hán Tỉnh kia, nghe nói mặt hàng này rất có lợi, Triệu Tự Doanh lại có uy thế lớn, đưa giá nào mọi người cũng sẽ mua, dù sao cũng sẽ không thua thiệt, có bị dắt mũi bất mãn chút cũng chấp nhận.
Nhưng Triệu Tự Doanh rất công minh, danh tửu Hán Tỉnh được chuyển qua ngược lại giá thấp hơn trước không ít, đó là bởi không bị cắt xé kẻ ở giữa tăng giá, đây là dựa theo quy củ buôn bán trên thương trường, hơn nữa còn là thương nhân có lương tâm.