Lễ phòng Lư thư biện tuy nói là tiểu lại nha môn nhưng cũng làm ở Từ Châu nhiều năm như vậy, bốn chữ đức cao vọng trọng cũng xứng đáng, nhà quyền quý đều muốn có thể diện, hắn vừa vào Từ gia đã được gia chủ Từ gia là Từ Bản Vinh ra mặt tiếp đón.
Vừa nghe xong là muốn hỏi ngày sinh tháng đẻ, lại nghe là Triệu Tiến sai người tới hỏi, Từ gia lập tức nghiêm túc. Theo lẽ thường thì “môi chước chi ngôn” tức là cha mẹ nói sao thì phận nữ nhi không được liên can đến, nhưng Từ Bản Vinh lại lập tức phái khoái mã đi hỏi ý kiến của Từ Trân Trân.
Cách xử trí khiến cả thế gian kinh hãi này thực khiến Lư thư biện ngỡ ngàng há hốc mồm, tuy nhiên cũng biết là Từ gia thật sự nghiêm túc, nếu như một chút tâm tư cũng không có thì bên này đã cự tuyệt thẳng.
Vừa may lúc này Từ Trân Trân lại đang ở bên bờ bắc, thời gian khoái mã đi qua đi lại cũng không lâu, rất nhanh liền mang lời nhắn của đại tiểu thư Từ gia về, ngày sinh tháng đẻ lập tức đưa cho. Theo tin tức của Lư thư biện thì Từ Trân Trân còn nói cái gì khác nên từ Bản Vinh không ngừng hỏi về mọi thứ của Triệu Tiến.
Như Huệ ở đó cố ý nói nhiều vài lời, với cục diện và danh tiếng của Triệu Tiến ở Từ Châu cường hào hơi có chút thế lực đã sớm nghe ngóng rõ ràng. Nhưng Từ Bản Vinh này không ngờ lại không biết, đã sớm nghe nói gia chủ của Từ gia mặc dù không có công danh gì bên người nhưng cũng rất yêu thích phong nhã thảnh thơi, không bận tâm việc nhà, cũng không lưu tâm việc người khác, từ chuyện này có thể nhìn ra tin đồn đấy là thật.
Sau khi có ngày sinh tháng đẻ rồi, Như Huệ lập tức tính toán qua, tuy rằng không phải là ông trời tác hợp cho, nhưng cũng có thể coi là tương xứng, Như Huệ cũng dặn riêng rõ ràng, nói nếu như không hợp thì làm giả, nhưng số mệnh đúng là rất tốt, bát tự tương hợp.
Tin tức này cũng nói cho cha mẹ của Triệu Tiến, chờ Lư thư biện trở về, Triệu Chấn Đường liền mời người tới cửa đề nghị kết thông gia. Bởi vì Như Huệ hơn ba mươi tuổi, cũng hiểu rõ thế sự, cha mẹ Triệu Tiến vẫn còn phải thương lượng với Như Huệ một phen. Đến cuối cùng thì quyết định mời một vị ở Từ Châu có quen biết đứng ra, người này tám chín phần chắc chắn là Đổng Cát Khoa rồi.
- Tiểu thư Từ gia làm việc có phần khá giống với đông chủ, đây nhất định là duyên số sắp đặt rồi.
Sau khi nói xong Như Huệ cười cười.
Triệu Tiến gật gật đầu, trầm ngâm một lát rồi nói.
- Ngươi ở Từ Châu thể diện rộng khắp, đem lai lịch của Từ gia tra rõ ràng, gia tộc lớn như vậy nhất định có vài chi nhỏ, một nữ tử quản lý khẳng định có người không phục. Những điều này đều phải dò la thử, các phương diện khác càng cẩn thận càng tốt.
Như Huệ vội vàng gật đầu, sau đó thì bật cười, Triệu Tiến cảm thấy kỳ quái nhìn sang, Như Huệ liền khoát tay giải thích.
- Chỉ là thuộc hạ nghĩ qua, tiểu thư Từ gia không phải cũng muốn phái người tới đây dò la chủ nhân sao.
Triệu Tiến sững sờ, sau đó cũng bật cười, từ lần gặp nhau đêm đó mà suy đoán, thật có mấy phần sẽ làm như vậy.
Nhưng Như Huệ cũng không tiếp tục trêu chọc nữa, muốn tiểu thư Từ gia lập tức trở thành chủ mẫu, tôn nghiêm và đúng chừng mực vẫn là phải có, y tự muốn chuyển sang chuyện khác.
- Tối nay thuộc hạ bắt đầu chỉnh lý triều báo năm thứ bốn mươi ba, ngày mai chủ nhân có thể đọc rồi.
Hai người nói chuyện xong, một trước một sau rời khỏi cửa tiệm thuê xe ngựa, vừa ra khỏi cửa đã thấy một đàn lạc đà, bọn tiểu nhị đang đưa thùng gỗ đến cho uống nước, còn dùng chổi để tắm sạch cho bầy lạc đà.
Chợ lừa ngựa nhưng nhưng chỉ có trâu ngựa, lạc đà này vẫn còn mới, Vương Tự Dương tiễn khách vội giải thích.
- Đây là đội lạc đà đi Hà Nam và Bắc Trực Lệ, tiểu nhân cố ý mời bọn họ tới đây chuyển rượu đấy ạ.
Lạc đà giỏi mang vác đi xa, lại đi khá vững chắc, so với xe ngựa thì là thuận lợi hơn chút ít, lưng mang các vò rượu đi hướng thảo nguyên, đúng chỉ có lạc đà tốt nhất.
Triệu Tiến gật đầu cười, sau đó nói.
- Nhớ thay ta mời những Thát tử cùng đường không nơi nương tựa kia, họ có thể cưỡi ngựa bắn tên đấy, ta nơi này có chỗ cho họ cơm no mặc ấm.
Vương Tự Dương gật đầu cười, thuận miệng nói.
- Triệu Tự Doanh Tiến gia vô địch thiên hạ, sao còn muốn những Thát tử này.
Triệu Tiến không trả lời, chỉ liếc nhìn, cùng Như Huệ rời khỏi đấy, nụ cười của Vương Tự Dương đanh cứng lại trên mặt, mãi đến khi Triệu Tiến ra khỏi cửa, mới tự bạt mình một tai tự trách mình lắm lời nên đáng bị đánh.
Vất vả suốt cả một ngày, buổi tối lại cùng những thân sĩ hư tình giả ý này, hơn nữa lúc ở trong thành Từ Châu Triệu Tiến cũng chẳng có gì gọi là nghĩ ngơi, từ tiệm xe ngựa trở về, mệt mỏi dâng trào, hơi có chút không trụ nổi nữa.
- Ngươi cũng đi nghĩ sớm một chút, ta đi ngủ trước.
Như Huệ cười nói.
- Đông chủ cứ đi ngủ trước, thuộc hạ chỉnh lý lại triều báo năm ngoái để ngày mai đông chủ có thể đọc tờ đầu tiên.
Thành Từ Châu mấy ngày nay gió rất ít, làm mùi tanh của xác chết thiêu ở ngoài thành lâu rồi mà không tan hết thực khiến cho người khác rất khó chịu, Hà Gia Trang bên này có phần tốt hơn, chỉ còn lại mùi của phân trâu ngựa, phòng Triệu Tiến ở rộng rãi mát mẻ, hắn lê cơ thể đến bên giường, ngã xuống ngủ.
Triệu Tiến rất ít khi ngủ mơ, nhưng mấy ngày nay trải qua quá nhiều chuyện, sau khi nằm ngủ thì bắt đầu gặp mộng.
Người đang ở trong mộng, không còn cảm nhận được xung quanh hết thảy đều là hư ảo, Triệu Tiến phát hiện mình đang đi trên một con đường lớn, bọn huynh đệ đang ở phía sau, Tôn Đại Lôi mập mạp cũng đang ở trong đó, đứng ở chỗ đó lắp bắp nói.
- Đại ca, không phải đệ... đệ sợ, nhưng trong nhà đệ có chuyện.
- Tiểu tử đệ sao lại có cái bộ dạng kinh sợ này ở đây.
Trần Thăng đứng bên cạnh cười nói, mấy người cũng cười theo.
Triệu Tiến đã quên mất chuyện Tôn Đại Lôi chết trận, chỉ cảm thấy y luôn còn sống, nghe bọn huynh đệ cười đùa, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Cả đám cứ như vậy mà đi về phía trước, vừa đi vừa cười đùa nói chuyện, cũng không biết phải đi đâu, chỉ cảm thấy cùng đi như vậy thật vui vẻ.
Có lẽ đi rất lâu trên đường, cũng có lẽ chỉ mới đi được vài bước, Tôn Đại Lôi dừng lại nói rằng.
- Đại ca, các vị huynh đệ, đệ phải về nhà rồi, các người cứ đi tiếp nhé.
Cát Hương nói lớn.
- Ít lấy cái cớ về nhà đi. Cha mẹ ngươi đều ở Ngung Đầu trấn bên kia, ngươi nói ngươi về nhà là có ý gì.
- Ta thực muốn đi, cha mẹ nhớ tới ta, đại ca và các ngươi đi đi.
Tôn Đại Lôi cười nói, y đứng lại ở bên đường xua tay cáo biệt mọi người.
Triệu Tiến cũng vẫy tay cười, Trần Thăng lại lắc đầu nói.
- Đại Lôi lại chịu thiệt rồi, mỗi lần đều xông lên theo mọi người, sau mỗi lần xong việc đều lui lại.
- Cái bộ dạng này của hắn, huynh đệ mình sao còn phải để ý nhiều như vậy.
Triệu Tiến cười nói, Vương Triệu Tĩnh bên cạnh và những người khác đều liên tục gật đầu.
Đi thêm một đoạn xa, Triệu Tiến quay đầu nhìn lại thì thấy Tôn Đại Lôi vẫn đang đứng đó vẫy tay, Triệu Tiến khoát tay nói.
- Mau về đi, ngày mai gặp.