Nói đến đây hai người đều cười, bên kia Lưu Dũng vào phòng, vừa tự châm trà cho mình vừa nói.
- Đám người bên Từ Châu vừa sáng sớm đã thức dậy lôi Băng Phong đi dạo, đi từng cái chợ. Còn nhìn chỗ tích trữ cao lương cùng chỗ bán rượu của chúng ta, dọc đường đi còn hỏi giá tiền các mặt hàng. Bọn họ còn mang theo bọn đầy tớ mua không ít đồ.
Triệu Tiến cùng Đổng Băng Phong đều xuất thân vệ Sở, mối thân tình giữa Triệu gia cùng Từ Châu vệ đã nhạt rồi. Còn Đổng Băng Phong bên này vô cùng phức tạp, chưa trở mặt thì phải làm vãn bối, đám người kia gọi không thể không đi.
Lưu Dũng uống trà xong cũng lắc đầu nói.
- Đám người Từ Châu vệ xem ra chính là kẻ làm ăn buôn bán, nhìn không ra chút xíu nào là võ quan võ tướng. Lúc Cổ chỉ huy kia đến hỏi giá đệ còn ghé sát vào nghe thử, cổ tay kia gật đầu một tí cũng không được, sợ là sống từ nhỏ đến lớn không từng gật đầu, cũng chưa từng sờ qua đao.
Lúc y vừa nói vừa uống trà thì Cát Hương cũng bước vào. Cát Hương không giống Thạch Mãn Cường, y nhìn thấy các huynh đệ tụ một chỗ, bất kể có việc trong tay hay không, cũng phải họp lại nói vài lời rồi rời đi, mà Thạch Mãn Cường lại muốn làm xong việc trong tay, không gọi y sẽ không chạy sang.
Nghe những lời này của Lưu Dũng, Cát Hương cười nói.
- Từ Châu vệ so với Triệu Tự Doanh chúng ta kém xa lắm, không biết dưới gầm trời này những Vệ sở khác như thế nào đây?
Y bên này thuận miệng nói, Trần Thăng lại nói.
- Người Từ Châu chúng ta tánh tình hung dữ, hầu hết người đều là kẻ hiếu võ. Có lúc không màn gì hết liền lấy dao ra. Vì vậy, bên trong Vệ sở có một số việc còn không dám quá tàn ác, cho nên vẫn coi như là tốt.
Cát Hương cùng lưu Dũng đều mở to mắt, Từ Châu vệ bị nhìn thành cái bộ dạng rác rưởi này, lại còn xem như là tốt.
Triệu Tiến nói.
- Nghe Nhị thúc huynh nói, quân tướng Vệ sở các nơi khác thật xem quân hộ như gia súc, những chuyện đại loạn như cấu kết cưỡng đoạt vợ con người khác cũng là chuyện bình thường.
Hắn nói thêm vào như thế, tất cả mọi người đều hiểu Từ Châu bên này thế nào rồi. Với tính tình quân hộ Từ Châu vệ, làm việc như gia súc vẫn còn nhịn được, nếu như làm cái khác vậy thì phải lấy đao ra sống mái rồi, sau khi xong việc còn có vô số người trầm trồ khen ngợi. Dân phong như thế, quân tướng tự nhiên sẽ có chừng mực.
- Từ Châu phế như vậy, các nơi lại càng phế.
Cát Hương ở đó cười ha hả rồi nói vài tiếng, xoay người muốn đi làm việc tiếp.
- Đại Minh bây giờ lại không dựa vào Vệ sở để đánh trận. Những binh mã như Chu tham tướng kia mới được coi như là gốc rễ.
Triệu Tiến cười nói, Cát Hương gật gật rồi bước ra ngoài.
Lúc cơm trưa Như Huệ mới xuất hiện, lưu dân Vân Sơn Tự thu nạp phải hết sức phân tán hỗn tạp, cùng quê cùng huyện cố gắng không được ở cùng một chỗ. Buổi sáng Như Huệ phải bận bịu cái này, bên phía Vân Sơn Tự phái đến mầy quản sự thôn trang.
Như Huệ còn mang theo một tin tức khác.
- Đông chủ, có tin từ Từ gia bên kia truyền tới, hóa ra là Khổng Cửa Anh cũng tới nhà cầu thân. Đoán chừng là đại tiểu thư Từ gia kia cảm thấy lưỡng tiến khó toàn nên mới giả bệnh.
Triệu gia cùng Từ gia kết thân, ngày đó đã chấn động Từ Châu, Khổng Cửu Anh phái người đến cầu thân, mặc dù Từ gia không muốn người khác biết nhưng cũng giấu không được bao lâu.
Tin tức này vừa nói ra, sắc mặt Triệu Tiến liền trầm xuống, những người khác trên mặt cũng lộ ra vẻ tức giận. Không ngờ việc hôn sự như vậy lại bị một chân chặn ngang, thật sự là rất không coi ai ra gì, hơn nữa cử chỉ này chứa hàm ý sỉ nhục quá nặng.
Cát Hương tức giận nói.
Trịnh Toàn ở bên trong lưu dân nghe được tin tức này. E rằng đội nhân mã Khổng gia cũng tham dự vào. Tai họa như vậy hẳn phải trừ diệt.
Thạch Mãn Cường bên cạnh cũng gật đầu, lớn tiếng phụ họa nói.
- Đám tạp chủng này chính là ỷ vào đám bốn chân nhiều hơn, đánh không lại thì chạy mau hơn. Bây giờ thật sự quá to gan lớn mật rồi, giữ lại không được nữa rồi.
- Cần phải giết chết.
Trần Thăng nói rất ngắn gọn, cũng rất kiên định.
Lưu Dũng nói tiếp.
- Đại ca, tháng ngày Khổng gia ở phía Bắc Hoàng Hà đã quá lâu rồi. Giang hồ thảo mãng ngoài thành, đủ hạng người bên trong thành, bọn chúng thò tay quá sâu. Mặc dù lần này không ít người dập đầu thể hiện thiện ý nhưng vẫn phiền phức, Khổng gia là mối hại lớn với chúng ta.
Triệu Tiến vẫn không lên tiếng, vẻ mặt âm lạnh cũng khôi phục như bình thường, sau khi đưa tay xé khối bánh thì trầm giọng nói.
- Đích xác là phải diệt, nhưng vừa rồi Thạch Đầu nói đến điểm mấu chốt. Bọn chúng có ngựa. Cách xa như vậy đối với bọn chúng cũng không phải là việc lớn. Cưỡi ngựa tập kích quấy rối đều được. Chu vi cử tay động chân của chúng ta còn rất là nhỏ bé, hơn nữa bây giờ chúng ta không thông thuộc với Phao Hà Duyên Khổng gia trang bên kia, thật phải đi qua, rất dễ bị phát giác. Nếu mà bọn họ không chống chọi với chúng ta mà phái nhân mã không ngừng tập kích, vậy thì chính là tai họa cho chúng ta.
Những lời này vừa nói xong thì tất cả đều tỉnh táo lại, Triệu Tiến lắc đầu, lại trầm mặc nói với Như Huệ.
- Khổng gia làm như vậy cũng là nhằm vào chúng ta, hơn nữa khoảng cách giữa Khổng gia và Từ gia lại không cách sông, đối với Từ gia khẳng định có can hệ lớn hơn. Từ gia hiện tại rất khó xử, để thêm lâu dài, phỏng chừng sẽ nghiêng hẳn về bên kia.
- Đông chủ nói đúng, Khổng gia ỷ mình có đội nhân mã. Mấy đám mã tặc bên kia không phải là bọn chúng giả trang thì là chịu bọn chúng khống chế. Nếu như hai bên bọn họ trở mặt, thương lộ buôn bán của Từ gia ở bên ngoài bị chặn hết không có lối thoát. Tiểu thư từ gia kia quản gia nghiệp nên nhìn được xa, sẽ làm thế nào, thật đúng là khó mà nói.
Như Huệ nói rất thẳng thừng.
Triệu Tiến xé bánh thành miếng nhỏ, bỏ từng miếng vào miệng, mãi đến khi ăn xong mới hậm hực nói.
- Khổng gia cùng Từ gia nếu như kết thân, đối với chúng ta sẽ hại rất lớn, ta không muốn nhìn chuyện này trở thành sự thật.
Như Huệ nghe xong những lời này, nhìn thẳng về phía Lưu Dũng, Lưu Dũng sửng sốt chốc lát thì gật nhẹ đầu với Như Huệ, sau đó hai người gật đầu với Triệu Tiến.
Sau khi ăn xong bữa cơm, tình cảnh có chút khó chịu, Đổng Băng Phong bên kia đang lau mồ hôi đi vào, vừa vào đã oán hận mà nói.
- Không biết đám người này sao lại có tinh khí thần như vậy, lúc ở Vệ sở sợ lạnh sợ nóng sợ mệt, ngay cả ngựa cũng lười cưỡi. Hôm nay tinh thần lại tốt như vậy, hiện tại đi đông chạy tây, ngay cả nước bọt cũng không muốn nuốt, không ngừng nhìn, không ngừng hỏi. Nhưng ta thì mệt chết.
Tánh tình Đổng Băng Phong trầm tĩnh kiên nhẫn, cho tới bây giờ tất cả mọi người chưa thấy cái bộ dạng này của y, thật thấy được y thực sự đã vô cùng mệt mỏi.
Lưu Dũng bên kia vừa cười vừa bước tới rót nước cho y, trong phòng đã có sẵn khăn sạch, đây cũng là một trong những quyền hạn riêng của Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ, uống nước xong lau mồ hôi, Đổng Băng Phong lại ở đó buồn bực nói.
- Đại ca, bọn người Cổ chỉ huy không sợ hãi chút nào. Vừa rồi còn oán giận nhau, nói hẹn gặp muộn như vậy, còn phải trở về muộn một ngày, sớm đi gặp đại ca mới phải.