Nếu nói ra những lời này, vậy thì không còn gì để nói nữa. Trong đám người của chính bang xa phu và được mời tới, có rất nhiều kẻ quen việc đời có bản lãnh, đi sang đấy nhìn sơ qua một lượt, lúc quay về nói. Cho dù ước hẹn quyết chiến cũng phải đánh ở chỗ hãng xe Vân Sơn, bên đó dọn ra một bãi đất trống rất lớn, gần như nối thành một mảnh với sân trống đậu xe ngựa của bang Sơn Đông, nhiều người thế này cùng nhau tràn sang đấy, tránh cho thi triển quyền cước không được.
Trương Vận Tiên nghiến răng nghiến lợi nói.
- Ước cái gì mà hẹn. Sáng mai ăn cơm thật sớm, mọi người đi thẳng sang vây kín quét sạch bọn chúng.
Có người già dặn nói.
- Nhiều người như vậy, quan phủ có can thiệp hay không?
- Quan phủ sao? Nơi cửa sông Thanh Giang này lúc nào có quan phủ vậy. Huyện Sơn Dương bên kia bảo tới mới chịu tới, bọn chúng còn có người bị đánh gãy cánh tay, đã gọi mười mấy người sang đây, nói không cách nào thu thập được. Bọn chúng có tới ngược lại cũng thiên về chúng ta.
Nói tới như vậy, cũng không cần giảng giải gì nữa. Cả đám khí thế ngút trời ai nấy đều tự đi sửa soạn, đều cảm thấy đây chính là quả trái chín trên cây, hàng hóa chỗ tốt nằm gọn trong tay.
Nói là không có quan phủ, nhưng mọi người cũng không dám gây ra động tĩnh quá lớn, chí ít trời chưa sáng đã chia thành từng đội đi sang, dừng lại chờ đợi ở các nơi xung quanh.
Bang xa phu làm việc đâu ra đó, từ sớm đã dùng xe ngựa chuyển sang đây lương khô và canh nóng, bảo mỗi người ăn no, tránh cho lúc ra trận không có khí lực.
Nghe thấy những hạng người thô bạo này ở bên ngoài hò hét ồn ào, bọn dân chúng hộ dân cũng không dám lên tiếng, chỉ ghé sát bên cửa sổ, bọn nam đinh cầm khí giới, đồ dùng sợ gặp vạ lây.
Nhiều người như vậy tràn sang trong cảnh tối hù hù, đừng nói là đánh người, tự nhà mình cũng giẫm chết người mình, cho nên phải đợi trời sáng mới đi sang, dù sao thắng lợi như ván đã đóng thuyền, không sợ tới tay con vịt bay mất.
Lúc trời sáng choang, các con đường thông tới hãng xe Vân Sơn đã náo nhiệt hẳn lên. Các hộ dân hai bên đều đóng chặt cổng lớn, lo sợ hoảng hốt. Còn trên đường thì giống như cái chợ, bọn hán tử thô bạo tay cầm khí giới các loại, dũng mãnh lao tới chỗ cần tới.
Càng ngày càng gần, đợi sau khi tới được bên trong địa phận đó, người quen thuộc mảnh đất này đều cảm thấy có chút lạ lùng, biến dạng không khỏi quá lớn. Phần lớn bãi đất trống giữa bang xa phu và hãng xe Vân Sơn tường viện chia cắt từng hộ dân đều bị tháo dỡ, để lại phòng ốc lẻ loi nơi này, bốn phía cũng không có người nào ở. Cũng bởi vì như vậy xung quanh hãng xe Vân Sơn có một mảnh đất trống thật lớn.
- Đám người này không có óc, dễ dàng cho huynh đệ chúng ta rồi.
Không biết ai nói một câu, mọi người đều phải cười to hô hố, tình cảnh rất là sôi sục.
Nhiều người như vậy vây chặt trạch viện hãng xe Vân Sơn này một giọt nước không lọt được, tù tội trọng phạm trong đại lao, tay giỏi võ các nơi, còn có những hung đồ vong mạng kia, đều cầm khí giới đứng ở đằng trước.
Còn chưa tới tháng hai, nhưng có kẻ đã cởi áo trên để thân mình trần trùng trục, lộ ra bắp thịt từng cục, có vẻ vô cùng uy mãnh. Còn có người trong tay cầm binh khí nặng nề rõ ràng không hợp với lúc chiến đấu, ở nơi đó hô quát múa may, người bên cạnh hò hét né tránh, thật có dáng vẻ vô địch. Cũng có người thấp giọng thầm thì bàn bạc với thuộc hạ, nói là đợi lúc phá được hãng xe Vân Sơn này, đi vào vơ vét những thứ tốt ra ngoài, đừng để cho người khác chiếm tiên cơ.
Về phần những kẻ biết đánh biết giết các nhà thì yên lặng đứng ở đằng trước. Đám người này của bọn họ đều là tặc đồ vong mạng nhận bạc ăn no, đợi lúc đánh nhau phải xông phong ở đằng trước đổ máu giết người. Về phần bọn tù phạm phóng thích từ trong đại lao ra ngoài đã thấy quen cảnh tượng như vậy, thậm chí ở nơi đó cười hi hi ha ha. Bọn chúng không coi tính mạng mình đáng giá gì, tất nhiên không để ý tràng diện như vậy.
Đại môn hãng xe Vân Sơn đóng chặt, tuy nhiên đám người đều không để ý hãng xe này thế nào. Bọn họ nghĩ rằng, trận thế như vầy, những tên mọi rợ Từ Châu bên trong hãng xe Vân Sơn này sớm đã sợ tới tè ra quần rồi. Không ít người quay đầu nhìn đội ngũ của mình, nhìn đội ngũ người khác, có những kẻ già dặn cảm thán nói.
- Trong giang hồ cửa sông Thanh Giang chúng ta, đã bao lâu rồi không có cảnh tượng lớn như vầy. Lão tử sang đây lần này, trở về cũng khoác lác với người khác được rồi.
Trương Vận Tiên cũng mặc một bộ y phục bó sát người, trong tay cầm một thanh nhạn linh đao, đi ở đằng trước đội ngũ. Y cũng có chút gốc gác võ nghệ, nhưng nhiều năm chưa từng động thủ qua, đối mặt cảnh tượng như trước mắt này vô cùng chán ghét. Y đang nghĩ rằng người thượng đẳng lẩn vào trong tràng diện như vầy chính là tự hạ thấp mình. Khác với y bên này, Cao Mã Tiên tự tại hơn nhiều, cầm trong tay một thanh phác đao, giang rộng hai chân đi ở phía trước. Tuy nhiên hai người đều có điểm chung, bên người đều có mười mấy hán tử hộ vệ, đó đề là tâm phúc giỏi võ nghệ. Bang chủ long đầu đều thân cành vàng lá ngọc, vạn vạn lần không được sơ xuất.
Nhìn cổng lớn đóng chặt, trên tường đá cao hơn đầu người cũng không nhìn thấy người, nhớ tới người phóng hỏa buổi tối đó hồi báo, nói trên đầu mỗi đoạn tường đều có người trấn thủ, trong lòng Trương Vận Tiên tức giận chửi bới. Nhất định là đám khốn khiếp đó lười biếng lừa bịp, mượn cớ gạt gẫm mình, quay về nhất định phải trừng phạt thật nặng.
Tuy nhiên bây giờ nhìn, không có phòng bị gì, càng có khả năng lớn là dọa sợ chạy hết cả rồi, như thế nắm chắc lấy được cũng sẽ càng lớn. Nghĩ tới đây, trong lòng Trương Vận Tiên nhiều thêm mấy phần tự tin, sắp sửa hạ lệnh, nói tông thẳng đại môn mở cổng đi vào. Lại không ngờ rằng cổng lớn hãng xe Vân Sơn mở ra, có người thò đầu ra ngoài đưa mắt nhìn. Thấy bên ngoài nhiều người như vậy ngược lại cũng không có ngạc nhiên sững sờ gì, chỉ rụt đầu trở về, cổng lớn kia cũng không đóng lại, lộ ra một khe hẹp.
Toàn trường yên lặng xuống, cử chỉ này của hãng xe Vân Sơn thật khiến cho người ta có chút không biết mò đâu cho đúng. Chẳng lẽ là sợ tới ngu ngốc rồi, nhìn thấy nhiều người như thế chúng cũng không sợ sao? Người nhìn thấy một màn đều cảm thấy chẳng hiểu ra làm sao. Cao Mã Tiên kia vốn dĩ cũng muốn giơ đao hô lớn, lúc này lại hạ đao xuống suy ngẫm chốc lát, quay đầu nói mấy câu. Một tên hán tử cao lớn thô kệch lớn tiếng vâng dạ, tay cầm quan đao sải bước đi về phía trước.
Đi tới cách trước cửa mười bước mới dừng lại, hán tử tay cầm quan đao đó rống to.
- Người bên trong nghe đây, chúng bây không biết phép tắc của cửa sông Thanh Giang, tới nơi này làm xằng làm bậy. Hôm nay chúng nhân các lộ hảo hán cửa sông Thanh Giang là muốn phát lạc chúng bây. Nhưng mọi người đều là kẻ ăn miếng cơm trong chốn giang hồ lục lâm, ông cho các ngươi cơ hội, phái người ra đây tỷ thí một trận với ông. Đánh thắng rồi, thả cho chúng bây sống sót rời đi. Đánh không thắng, mặc cho ông đây xử trí.
Gã vừa hô xong lời này, tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên như sấm. Trương Vận Tiên biết kẻ này, tên này là một ác đồ tiếng tăm đứng đầu bang xa phu Hà Nam, họ Trịnh, tên Báo. Nghe đồn là thị vệ trong phủ Chu Vương, lỡ gây ra chuyện phải chạy sang đây. Từng dùng quan đao đánh nhau với bảy tám hán tử có võ nghệ trong tay, rất là đáng gờm.
Tuy nhiên sắc mặt của Trương Vận Tiên lập tức trở nên rất khó coi, lẩm bẩm mắng một câu.
- Cao Mã Tiên chết giẫm, lúc này rồi còn không quên đoạt công đầu của chúng ta.
Trên giang hồ đơn đả độc đấu như vầy được tôn sùng nhất, Trịnh Báo này vừa ra mặt, mọi người đều quên hết buồn bực mới rồi, theo đó trầm trồ khen ngợi bắt đầu reo hò.
- Đấy chính là Báo tử, hảo hán đứng đầu dưới trướng Cao đại gia đấy.
- Nghe nói thanh đao kia của y chưa? Đao này ước chừng một trăm hai mươi cân, cho dù then cổng thành huyện Sơn Dương cũng một đao chém gãy.
- Trong tay Cao đại gia có hảo hán như thế, thật là đáng nể.
Trong đám đông tiếng bàn tán không ngớt, đại hán kia cũng là mượn thế vung múa mấy chiêu đại đao, gió thổi vù vù, lại rước lấy lời khen ngợi trầm trồ không ngớt của người bên dưới. Đây thật không giống dùng binh khí đánh nhau, mà có vẻ như hát hí khúc.
- Đợi chuyện hôm nay xong rồi, ngươi tìm cơ hội đánh một trận với Trịnh Báo, giết chết khí thế này của y.
Trương Vận Tiên buồn bực nói với một hán tử bên cạnh y. Tên này vội vàng vâng dạ. Gã này xuất thân Bả tổng, cũng bởi vì gây ra án chạy trốn tới nơi này được Trương Vận Tiên thu nhận là thuộc hạ cũng được xưng thiện chiến. Trương Vận Tiên không tùy tiện phái người này ra tay, bình thường phần nhiều đều là Thi Bưu đi làm.
Không nói không được, chiêu trò này của Cao Mã Tiên đích thật rất đáng nể, phái người ra ước hẹn đánh một trận, lập tức bừng lên khí thế của đám người. Người trong hãng xe Vân Sơn nếu như không ra ngoài, mượn cỗ khí thế này tiến vào. Nếu như ra ngoài, quan đao trong tay Trịnh Báo kia cũng không phải để nhìn cho có. Một đao bổ xuống vậy còn có người sống sao, sau khi đổ máu mọi người người càng hăng hái hẳn lên.
Hơn nữa còn không riêng thế này, Trịnh Báo đắc thắng, mọi người sẽ chỉ khen ngợi uy phong của bang xa phu Hà Nam, sau khi xong việc truyền tới trong tai Liên Bình An và các lão đại khác, cũng sẽ chỉ nói bang xa phu Hà Nam uy vũ, chí ít phải xem trọng thêm mấy phần.