Làm ăn buôn bán như vậy, trong quan phủ không có chỗ dựa cũng không được, vốn rằng nơi này dựa vào vị sư gia của phân ti Hộ bộ, về sau vị sư gia này đi theo chủ nhà của gã điều đi chỗ khác nhậm chức, Lục Nhĩ Phường lại thuận thế bợ đỡ được Thư biện Hình phòng của Lục phòng phủ nha, vẫn luôn lăn lộn đúng thật là vượt qua sóng gió. Chủ phường Lục Nhĩ Phường là Đậu Thiên Phong, cũng được người gọi một tiếng đại gia.
Lần đó bang xa phu đưa tin tới các nơi sống mái với người hãng xe Vân Sơn, Đậu Thiên Phong không có đích thân đi, nhưng lại phái toàn bộ hộ vệ nhà mình ra. Y lăn lộn đã lâu trên mặt đất ngoài thành tất nhiên biết rõ phân lượng của Liên đại sứ cũng có ý thừa cơ hội này đi bợ đỡ.
Không ngờ rằng nhiều người đi như thế, tới cuối cùng lại đại bại thua thiệt, mấy đầu mục trong hộ viện cũng thiếu "nợ khổng lồ" bị bắt đi "gán nợ". Đám người Từ Châu kia nếu như tới rồi, khẳng định sẽ không lặng lẽ làm ăn buôn bán, khẳng định muốn giơ tay chen vào trong các chỗ làm ăn buôn bán chợ búa, giang hồ cửa sông Thanh Giang. Đậu Thiên Phong tất nhiên hiểu rõ cái này, nhưng y cũng không cam lòng. Đậu Thiên Phong này từ trong lòng đã cảm thấy nơi Từ Châu đó đều là pho tượng đất, không đáng đặt lên cân, dựa vào cái gì tới nơi cửa sông Thanh Giang này làm chủ, còn nữa, y cảm thấy nếu bang xa phu sụp đổ rồi, y bên này có cơ hội tiến lên một bước dài nữa.
Trong tay Đậu Thiên Phong có tiền, sau lưng Đậu gia cũng là cường hào huyện An Đông, trong quan phu lại có quen biết, bằng vào cái gì không bước lên thêm nữa.
Chỉ có điều khiến cho Đậu Thiên Phong không ngờ được chính là, vị Thư biện Hình phòng trước giờ vẫn gan lớn hiểm độc kia lại co rụt, còn khuyên y cẩn thận. Đậu Thiên Phong ngược lại cảm thấy đáng giá đánh cuộc một keo, cửa sông Thanh Giang trước mắt cũng coi như là mạch nước ngầm gợn sóng, tâm tình đám đông trào dâng. Thanh thế người Từ Châu đột nhiên yếu hẳn, chính hay có cơ hội rất lớn, nếu như thừa thế dựng lên, không có Thư biện này làm chỗ dựa có lẽ còn nịnh bợ được lão đại địa vị càng cao hơn.
Nghĩ thì nghĩ như thế nhưng muốn bọn họ ra mặt đi đấu với bọn mọi rợ Từ Châu lại không được. Vừa may võ quán Giang Uy thanh thế rất lớn, Đậu Thiên Phong liền phái người sang đưa tin. Nếu như có người bằng lòng bị đưa tới trước đài, đó là chuyện tốt. Đậu Thiên Phong loáng thoáng cũng biết được tin tức, các chỗ khác không an phận cũng đều có tính toán chẳng kém gì mình.
Bàn tính đánh chắc thắng được, nhưng ai cũng không ngờ rằng tới đêm nay sẽ xảy ra chuyện như thế, quả thật là một tiếng sấm sét xuống mặt đất, người Từ Châu rõ ràng cường hoành bá đạo như thế, không ngờ có thủ đoạn độc ác như thế. Nghe thấy tin tức truyền tới, cả người Đậu Thiên Phong như rơi vào hầm băng, từ trong tới ngoài đều lạnh lẽo.
Đậu Thiên Phong coi như có chút kiến văn, lại biết cuộc sát phạt đêm nay không phải chiêu trò của người giang hồ. Bọn giang hồ, nhà ai sống mái với nhau vận dụng mấy chục cây cung, hơn nữa bắt đầu không gây ra tiếng động, sau đó đột nhiên tấn công, cuối cùng ung dung rút chạy, võ quán Giang Uy cứ như thế bị hoàn toàn huyết tẩy chà đạp, ngay cả ai làm cũng không có đầu mối.
Toàn bộ cửa sông Thanh Giang đều đoán ra được đó là kẻ dính dáng tới hãng xe Vân Sơn làm đấy, nhưng ai cũng tìm không ra bất kỳ nhân chứng vật chứng nào, chỉ đành phải ở đó đoán già đoán non mà thôi.
Đối mặt cường địch như vậy, bản thân còn muốn ra mặt, còn hy vọng xa vời mò được mấy thứ gì đó, có phải rất không biết tự lượng sức mình rồi không? Đậu Thiên Phong thần hồn kinh khiếp nghĩ tới, cả đêm cũng không được ngon giấc, bảo bọn thuộc hạ tăng cường giới bị.
- Người hãng xe Vân Sơn kia lại đi võ quán Giang Uy rồi, lần này người võ quán Giang Uy không dám khinh mạn, ngoan ngoãn giao ra ngân lượng thuê xe, bao xe, đưa xa phu hãng xe Vân Sơn tới đầu phố.
- Nói là những người chết tối hôm qua kia lúc phát tang cũng phải do hãng xe Vân Sơn tới chở, tiền xe ước chừng tăng lên gấp bốn lần.
Tin tức không ngừng truyền trở về, càng như xác nhận rõ phán đoán của Đậu Thiên Phong, việc buổi chiều hôm đó khẳng định chính là người Từ Châu hãng xe Vân Sơn làm, nếu như xa phu hôm đó đến nhà không giao tiền ra nữa, còn không biết có thủ đoạn tàn khốc gì đang chờ đợi.
Đậu Thiên Phong vội vàng dặn dò xuống.
-... Bảo người, xa phu kia tới nhà lần nữa, giao ra gấp đôi. Không, giao ra gấp ba tiền thuê xe, nhất định phải lễ độ đối đãi.
Võ quán Giang Uy đuổi đánh người ra ngoài, Lục Nhĩ Phương này thái độ lúc bấy giờ rất tốt, tiền xe liền chi trả tại chỗ, cũng trách sao Đậu Thiên Phong này lăn lộn được cục diện thế này. Trước mặt cười, sau lưng giở trò cầm đao đâm người không phải làm ít lần.
Lục Nhĩ Phường này giống như các sòng bạc khác, chỉ cần con bạc đông đảo, vậy thì sẽ không đóng cửa. Làm ăn buôn bán không trắng không đen, hiện giờ mới đầu năm, tang vật năm trước chưa có xử trí sạch sẽ, còn có một số hảo hán giang hồ chính là muốn tới cửa sông Thanh Giang tiêu xài ở thế giới phồn hoa này, đang lúc vui sướng đánh bạc.
Bên cạnh Lục Nhĩ Phường chính là khách điếm, trong khách điếm nuôi kỹ nữ, cũng đặt sẵn được bàn tiệc thượng hảo hạng, hơn nữa quen biết thân thiết với quan phủ. Hảo hán giang hồ lục lâm cho dù bị vẽ hình cáo thị cũng không cần lo lắng bị bắt cho nên mọi người tới nơi này yên tâm chơi bời vui vẻ.
Mấy vị đại hài đánh bạc cả đêm, tinh thần lại rất tốt, ăn xong điểm tâm lại tụ cùng một chỗ, ở trong hang ổ của mình quá lâu thật sự đè nén, khó được ra ngoài một lần, nhất định phải vui sướng chút đỉnh.
- Đậu Thiên Phong có ở nhà hay không?
Đột nhiên có người gân cổ hô, nghe giọng nói còn rất là trẻ tuổi.
Đừng thấy trên chiếc bạc la lối om sòm, rướn cổ lớn tiếng mắng chửi, phải gọi là ồn ào, nhưng bên ngoài vừa có động đĩnh đã cảm thấy hứng trí của bản thân mình bị quấy nhiễu, hơn nữa tụ lại đánh cược không trắng không đen tinh thần đều có chút mê say, sắc mặt một vị trại chủ đã trầm hẳn xuống.
Nghe thấy lập tức có tiểu nhị trong sòng bạc ra nghênh đón, có chút cứng ngắt hỏi.
- Tìm chủ phường nhà chúng ta làm cái gì?
Đậu Thiên Phong trên đất này cũng coi như người có vai vế, sao cũng phải thêm xưng hô theo họ, vị này lại gọi thẳng tên y, huống chi tuổi tác không lớn, đây càng là vô lễ.
Lại nghe thấy một tiếng la tắt nghẹn bên ngoài, tiếng kêu đau và sợ hãi đồng thời vang lên, chỉ nghe giọng nói kia không mấy vui vẻ nói.
- Ông đây tìm Đậu Thiên Phong, một tên tạp chủng như người ra đây làng xàng cái gì. Đậu Thiên Phong đâu, mau ra đây.
Huyên náo như thế, ngay cả chia bài thu tiền xâu cũng có chút thất thần, điều này khiến cho mấy vị hào khách giang hồ kia cảm thấy mất hứng. Vị trại chủ chau mày kia vỗ mạnh xuống cái bàn, xông ra bên ngoài lớn tiếng quát.
- Người nào ở nơi đây gào thét tang cha nhà mày, quấy rầy ông nội đây biết tội gì chưa?