Y hung tợn nhìn nhìn xung quanh. Bọn côn đồ gây chuyện cũng nhìn vào bên trong sân. Sân lớn rộng rãi có ba chiếc xe ngựa đậu ở chỗ không xa. Mấy chiếc xe này trông kiểu dáng có phần cổ quái nhưng lúc này chẳng ai bận tâm đến, chỉ để mắt nhìn thấy trên cỗ xe có khoảng bảy tám người hán tử kia, đều đang nhìn về bên này, bộ dạng rõ ràng là như đang xem náo nhiệt.
Nhìn cái tư thế này, bọn lưu manh cũng không dám tiến thêm bước nào, một hãng xe bất cứ lúc nào cũng có mấy chục thanh niên trai tráng, không nói đến ai khác, chính Uông Đại Cương này cũng là hảo thân thủ. Nếu là đánh nhau mình bên này cũng chưa chắc chiếm được lợi thế, nói không chừng còn phải chịu thiệt.
Chẳng qua đều là lưu manh, du côn ra sức đánh liều trên đường phố, thích tranh đấu đánh nhau là một mặt, thấy gió chiều nào theo chiều đó là một mặt, chơi xỏ đâm sau lưng, ăn vạ cũng là một mặt.
Tên lưu manh bị trường côn đả thương ngây người một lúc, sau đó liền thét lên, lăn lộn trên đất không ngừng hô loạn.
- Cánh tay bị đánh gãy rồi, tay ta bị gãy rồi.
Loại sự tình này ai cũng đã thấy quen mắt. Nhìn thấy lưu manh kia trong sân lăn lộn không ngừng kêu đau, đám lưu manh bên ngoài lại cùng nhau hô lên.
- Đánh gãy tay, chính là cố ý muốn làm người ta trọng thương tàn tật, là đại án, phải báo quan.
Đám lưu manh miệng hô lớn.
- Đánh người tàn phế rồi.
- Mau báo quan.
Tên đang nằm trên mặt đất lại càng không ngừng lăn lộn kêu gào, gào thét giống như là heo bị thịt vậy.
Uông Đại Cương toàn thân vốn đầy sát khí lúc này lại có chút chần chừ. Hãng xe Vân Sơn vừa mới khai trương, lúc này lại có quan sai đến chính là chuốc lấy phiền toái lớn. Tiến gia dù lớn mạnh, ngang tàng đến đâu, cũng chỉ là Bảo Chính, vẫn chỉ là Từ Châu Bảo Chính. Trên mặt đất cửa sông Thanh Giang Nam Trực Lệ vốn là cục diện tự thành một thể, bây giờ phải làm sao mới được?
Vẻ mặt chần chừ của y, lại lọt vào mắt bọn lưu manh. Hơn nữa từ đầu đến cuối lại không có người đến trợ giúp, chỉ có mình Uông Đại Cương đứng ra ứng đối. Lấy nhiều đánh ít, bọn lưu manh lập tức lấy lại vẻ đường hoàng, kiêu ngạo, có kẻ bước thẳng luôn qua cửa, vịn vào cớ đánh người phải báo quan mà không chịu buông tha.
Mấy hán tử ngồi trên xe ngựa cách đó không xa đều thấy rõ tất cả những gì vừa xảy ra bên này, mấy lời nói cũng nghe rất rõ. Nhìn thấy bộ dáng của Uông Đại Cương lúc này, một người cười cười lắc đầu, sau khi nói hai cầu rồi thuận thế nhảy xuống xe đi về phía này.
Thấy có người lại đây, bọn lưu manh tạm thời dừng lại. Hán tử kia dáng người cao to cường tráng, mặt mọc đầy râu, nhìn vào khoảng ba bốn chục tuổi. Trên người có chút suy yếu không còn sức lực. Bọn lưu manh ánh mắt rất tinh ranh vừa nhìn đã thấy đây không phải hạng người trọng yếu nào, tâm trạng cũng thả lỏng.
- Lý gia...
Uông Đại Cương kêu lên.
Hán tử lắc đầu, cười nói.
- Ta đảm đương không nổi chữ gia này. Tuổi ta lớn hơn ngươi, cứ gọi Lý ca là được.
Hai người qua lại hai câu, bọn lưu manh lại bắt đầu đánh trống reo hò. Cái kẻ trên mặt đất vẫn gắng sức gào thét, thanh âm sắc nhọn vô cùng, ngay cả thanh âm trên hí đài cũng bị lấn át.
- Xem ngươi vừa rồi hình như đánh không gãy được cánh tay gã.
- Lý gia nhãn lực như thần, một côn đó đích xác là đâm vào ngực.
Một câu đơn giản, Uông Đại Cương luống cuống không kịp giải thích. Y còn nghĩ thầm chẳng lẽ là trách mình gây chuyện rồi.
Hán tử được gọi là "Lý gia" kia cười nói.
- Ta chính là nói, tay vẫn chưa gãy.
Miệng vừa nói, chân đã giẫm mạnh xuống tên lưu manh kia. Một cước này tức thì làm gã không động đậy. Bọn lưu manh nãy giờ reo hồ nơi đó cũng sửng sốt. Lý gia khom lưng nắm chặt một cánh tay tên lưu manh đó, một giơ một bẻ lên trên.
Chỉ nghe một tiếng xương gãy vỡ, cách tay bị bẻ cong quặt dị thường sau đó mất đi khống chế rơi thẳng xuống đất.
Bọn lưu manh chết lặng, sau đó là một tràng tiếng thét bi thảm vang lên, tên lưu manh nằm trên mặt đất gào khóc thảm thiết hô hoán.
Tiếng kêu gào lần này càng lớn vừa nãy, làm kinh động đến mấy con chó giữ nhà xung quanh khiến chúng kêu loạn lên. Tên lưu manh bị vặn gãy cánh tay giãy dụa trên mặt đất, nhưng Lý gia một chân giẫm lên người gã muốn giẫy cũng không giẫy ra được.
Ngay cả Uông Đại Cương cũng vô cùng kinh ngạc nhưng Lý gia vẫn chưa dừng lại. Y khom người bắt lấy cánh tay khác của tên kia. Lại một cái nhấc tay, một tiếng xương gãy vỡ nữa, cánh tay thứ hai cũng bị vặn gãy, càng đau đớn hơn lần trước nữa.
Lại thêm một tiếng thét chói tai của tên kia, chỉ là âm thanh đã thay đổi hoàn toàn. Sắc mặt gã trắng bệch, còn chưa có gào xong vì quá đau đớn mà bất tỉnh.
Bọn lưu manh chắn ở cửa lặng ngắt như tờ. Lý gia chỉ giương mắt nhìn thoáng qua đã khiến mấy tên trước cửa kia luống cuống không kịp lui đi. Lý gia đứng thẳng người, hướng Uông Đại Cương nói.
- Động thủ với mấy tên này phải có lòng lang dạ sói. Nghe người khác nói ngươi cầm côn đánh người ta, ta thiếu chút nữa chết cười. Không thấy máu, không thấy người chết, ai sẽ thu tay lại.
Còn chưa dứt lời, Lý gia nhấc chân hung hăng giẫm một phát. Lại một tiếng xương gãy vỡ, lưu manh bất tỉnh trên mặt đất đã bất tỉnh nay hét lên một tiếng chói tai, không ngờ là đau quá tỉnh lại, một chân bị giẫm gãy.
Uông Đại Cương lúc này cũng không có gì kinh ngạc nữa, ngược lại trông như đang suy nghĩ gì đó. Bọn côn đồ trước cửa sắc mặt trắng bệch, đều là những kẻ thích tranh đấu tàn nhẫn, thậm chí thấy máu cũng chưa chắc nháy mắt để ý tới. Nhưng hán tử trước mặt đây trong lúc nói cười lại giẫm nát chân người ta, cái vẻ máu lạnh tàn nhẫn này đã doạ chúng một trận. Nhìn đồng bạn đau đến chết đi sống lại, đám lưu manh không một ai dám động thủ, lo sợ sẽ giống như tên kia.
Lại một tiếng xương vỡ, cái chân còn lại cũng bị gãy. Lưu manh trên đất kia gào thét không ngừng, âm thanh có chút khàn khàn, ngũ quan vặn vẹo vô cùng đáng sợ.
- Làm việc phải làm cho xong.
Lý gia vỗ vỗ tay, cười nói thật không nhìn ra người này vừa mới đánh gãy tứ chi của tên kia.
Đến lúc này, đám côn đồ vừa nãy còn hùng hổ hô lớn muốn báo quan đều á khẩu không nói được một chữ. Bước chân cũng không kìm được mà thối lui, chỉ cần có kẻ đi đầu chỉ sợ cả đám sẽ quay đầu chạy tan.
Lý gia lạnh giọng nói.
- Mang người đi, bằng không hôm nay ta còn muốn giữ lại mấy tên.
Tận mắt nhìn thấy thủ đoạn tàn nhẫn của y lại thấy mấy hán tử trên xe ngựa một phía khác đang nhìn chằm chằm. Bọn lưu manh muốn chạy đi nhưng không dám bước, cuối cùng đùng đẩy ra được mấy người, xách tên kia đi ra. Tên lưu manh kia vẫn là đau đớn không chịu nỗi đến phải ngất đi.
Lưu manh kia thật ứng với lời hò hét vừa nãy của đồng bọn, đích xác là tàn phế rồi.
- Trời không còn sớm, buổi tối khẳng định không được yên ổn, không được nhàn hạ, trước hết bận rộn chút.
Lý gia gật gật đầu cũng bỏ đi.
Bọn lưu manh sớm đã bỏ chạy sạch sẽ. Nhưng Uông Đại Cương vừa ló mặt, ai cũng biết tiếp theo sẽ không được yên bình, còn có việc phải hoàn tất.