Sau cuộc bàn luận ngày đó, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ hai đường ngoài sáng trong tối tới đều bị đánh đuổi không đi bộ nổi, vứt hết ở trên xe ngựa mang trở về Nam Kinh. Cũng trải qua buổi nghị luận ngày đó, Triệu Tiến cũng nhàn rỗi hơn nhiều so với trước đây, chợ muối và chợ búa các nơi đều đã bắt đầu yên ắng trở lại. Sau khi sắm sửa đồ tết, mặc kệ là chưởng quầy, tiểu nhị đều hẳn nên vội vàng trở về nhà đón năm mới rồi.
Triệu Tiến quát thét.
- Con mắt không cần nhìn chằm chằm thương mâu. Phải nhìn người. Nhìn bả vai, cổ tay và ánh mắt kẻ địch. Tiếp nào.
Trong trạch viện chỗ ở của Triệu Tiến, cũng có dọn riêng sân bãi cho hắn luyện võ, trên mặt đất không nhìn thấy tuyết đọng, từ sớm đã được người quét tước sạch sẽ. Gia đinh đội Thân Vệ trú đóng các nơi và bọn học đinh tuổi tác lớn trong đội học đinh đều đứng ở một bên. Triệu Tiến và một gia đinh đứng ở giữa sân, hai người đều mặc đồ bảo hộ bằng gỗ trúc lột hết vỏ bên ngoài chế thành, bên trong lộ ra vải bông lót.
Gia đinh kia trên các miếng trúc xếp lại với nhau che ngực của mình có một chỗ lõm vào rất sâu đang lòm còm bò từ trên đất dậy, vừa rồi đã trúng một nhát đâm của Triệu Tiến, tuy nói có đồ bảo hộ che thân, nhưng ngực bụng cũng đau đớn, làm ra cử chỉ tiếp theo thật không dễ dàng. Nhưng Tiến gia thét gọi tiến lên, thân là gia đinh Thân Vệ có lý nào chùng bước, cắn chặt răn lại nghênh đón.
Lần này tay chân không bằng lần trước, trường côn trong tay Triệu Tiến một đòn đã trúng, đánh bay thẳng khí giới, tiến lên một cước đá người té trên mặt đất. Triệu Tiến gầm lên.
- Binh khí cũng nắm không xong, ra trận đó chính là cái chết, đổi một người khác lên.
Bọn gia đinh Thân Vệ hai mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều có vẻ khó chịu, về phần bọn học đinh của đội học đinh, lại lui mấy bước về phía sau.
Sự vụ các nơi đều đã kết thúc, kẻ bận rộn nhất trong Triệu Tự Doanh ngược lại là ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí. Bọn họ đốc thúc một đám phòng thu chi, quản sự và quản trang tới khắp nơi tra xét sổ sách, kiểm kê kho hàng, còn có trù bị đồ đạc để cho đầu xuân sang năm.
Triệu Tiến ở bên chỗ Hà Gia Trang, mỗi ngày chỉ là đốc thúc một đám người lưu lại trấn thủ huấn luyện, thường xuyên tự mình đích thân xuống sân đối luyện. Người đối luyện thường thường bị đánh cả người đau nhức, choáng váng mặt mày. Nhưng cả đám kêu khổ thì chỉ biết kêu khổ, cũng hiểu đối luyện thế này học được rất nhiều thứ, mỗi lần đều rất là hăng hái.
Một gã gia đinh đội học đinh đằng trước bị Triệu Tiến dùng trường côn quét ngã thẳng cẳn, ngồi ở trên mặt đất mắt đỏ ké, bị Triệu Tiến trừng mắt vội cúi đầu đứng dậy.
- Các ngươi thấy không, cả ngày đứng mã bộ, hạ bàn chưa chắc đã có nhiều vững chãi. Lại nói trên chiến trường ngươi lại không được đứng yên không nhúc nhích. Phải chạy, phải chiếu theo quy củ của Triệu Tự Doanh để chạy. Chạy nhiều rồi, từ trên xuống dưới cả người của ngươi hiển nhiên cũng đều vững chãi.
Đội học đinh lại khác với đội gia đinh. Bọn học đinh trong đội gia đinh không thiếu người có căn cơ võ nghệ, hoặc là do nhà mình truyền lại, hoặc là mời sư phụ tới truyền thụ. Sau khi tới Triệu Tự Doanh, đối với chiêu số võ công của Triệu Tự Doanh không sao tâm phục, cảm thấy quá mức đơn giản như diễn xiếc, đòn thế ra trận giết địch sao đơn giản như thế được. Cứ mấy đòn đâm giết đón đỡ, mỗi ngày thì phải chạy bộ đứng vào hàng vân vân, vô vị nhàm chán như thế. Thậm chí còn có lời bất mãn lan truyền, nói Triệu Tự Doanh giấu riêng, không muốn truyền thụ cho người ngoài bản lãnh thật sự.
Ứng phó cái này rất đơn giản, Triệu Tự Doanh an bài mấy lần đối luyện giữa bọn học đinh và bọn gia đinh, đánh đám thiếu niên không có kiến văn này tâm phục khẩu phục. Còn về huấn luyện riêng lúc này của Triệu Tiến chỉ là để tăng thêm khắc sâu uy thế mà thôi.
Mỗi ngày luyện như thế, mỗi ngày Triệu Tiến đều phải truyền dạy rất nhiều hiểu biết tự mình tai nghe mắt thấy. Có cái là ứng đối trên chiến trường, có cái chỉ là những gì trải qua trong lúc tỷ võ. Ai nấy đều nhận được ích lợi không nhỏ, tuy nhiên đối chiến tỷ võ với Triệu Tiến cũng đều có chút e ngại.
Đầu tiên là đánh không lại, sức lực và chiêu thức thành thạo của Triệu Tiến đều vượt xa đám gia đinh, chớ đừng nói tới từng trải dạn dày mài dũa qua nhiều lần trên chiến trường. Lại nói thêm cũng là một điểm trọng yếu nhất, chính là đánh đập quá tàn nhẫn. Tuy nói có đồ bảo hộ che đậy, thứ dùng cũng là mộc côn gậy gỗ, nhưng mỗi lần ra chiêu đều có máu bầm tụ rõ. Mặc dù là lang trung xoa rượu thuốc chữa chạy, đó cũng thật là đau nhức.
Tất cả đều cảm thấy Triệu Tiến rất cáu gắt, dường như muốn trong đối luyện phát tiết ra, nhưng mỗi lần đánh nhau đều rất tỉnh táo, giảng giải cũng rất có đạo lý đầu đuôi rõ ràng, khiến cho ai nấy đều có chút hồ đồ.
Sau khi mấy lần đối luyện, những người khác lại đi ra ngoài chạy mấy vòng sân huấn luyện, bọn gia đinh đội Thân Vệ cũng tự mình rời đi trấn thủ. Trời cũng sắp tối rồi, Từ Trân Trân bên này phái thằng nhỏ đầy tớ trong nhà sang đây gọi, bảo Triệu Tiến trở về sớm chút ăn cơm.
Tớ trai trong phủ đệ Triệu Tiến cũng xuất thân từ đội học đinh, chỉ có điều những đứa bé này vẫn chưa tới mười tuổi, phải lưu lại trong phủ sai làm chuyện lặt vặt, mỗi ngày tiếp nhận học tập văn võ đơn giản.
Không phải nói luyện xong rồi thì trở về ngay, bởi vì bọn huynh đệ đều được rải đi dẫn đội ra ngoài, lưu lại đây tuy rằng chỉ có chừng ngàn người, nhưng vẫn là một đám người rất lớn. Một mình Lưu Dũng bận không thấy mặt mũi, Triệu Tiến cả ngày phải chia ra gánh vác rất nhiều sự vụ. Thảo luận an bài tuần tra trong ngoài, ngay cả ở nhà ngủ cũng phải chia giường với vợ, làm một cái giường con ở căn phòng riêng bên ngoài, chính là để có việc kịp thời lo liệu.
Tuy nhiên đêm nay cũng được nhàn rỗi một chút bởi vì Lôi Tài từ bên ngoài đã trở về rồi. Cái ngày Cẩm Y Vệ gióng trống khua chiêng lại đây, Lôi Tài chủ trì trong thành Từ Châu, đợi Cẩm Y Vệ hai đường một sáng một tối lủi thủi rút lui, Lôi Tài mới dẫn hai thân tín đội Nội Vệ tin cẩn được đi theo sang, lần này quay về chính là phục mệnh.
- Đại ca, Nam Kinh bên kia chúng ta thật là không quen thuộc, kẻ dính dáng tới lại là Cẩm Y Vệ nơi đó. Không dám tự ý làm bậy. Tuy nhiên chắc chắn bọn chúng quay trở về hết rồi.
Lúc nói lời này, Lôi Tài có chút lúng túng.
Triệu Tiến an ủi một câu.
- Đệ làm không sai, bình tĩnh làm đầu, thật nếu như liều lĩnh, không trở về thật chính là phiền phức.
Nam Trực Lệ chia làm Giang Nam, Giang Bắc. Vùng đất Triệu Tự Doanh tới lui ở Giang Bắc không lớn lắm, Giang Nam bên đó càng không cần nói tới, đi Nam Kinh cũng là một chấm đen giữa hai tròng mắt (ý nói xa vời không thật tế). Vả lại không sao hiểu rõ được Cẩm Y Vệ làm việc ra sao, đi tới bên đó thật nếu như mạo hiểm điều tra lộ ra dấu vết, chắc hẳn chạy không ra khỏi thành Nam Kinh.
Lời của Triệu Tiến khiến cho Lôi Tài lại càng hổ thẹn, những vẫn là nói xong tin tức có được từ Nam Kinh bên kia.
- Đại ca, Cẩm Y Vệ Nam Kinh rất nhiều động tĩnh gần đây. Đông Xưởng bên dưới cũng không rãnh rỗi như trước giờ. Nghe nói là một Chỉ huy Thiêm sự từ kinh sư bên kia sang, có một số gia đình giàu có bị moi móc không ít.