Bọn bề trên của hai bang ở cửa sông Thanh Giang cũng thành hạng người tai to mặt lớn trong giang hồ chợ búa, bọn cai quản bậc trung cũng sống được mạp mập giàu có, uy phong khí thế, bang chúng bên dưới cũng chỉ miễn cưỡng ăn đủ no, ở bên ngoài không bị người ta chà đạp, trong bang ức hiếp vậy thì không nói được rồi.
Về phần bọn phu xa, khuân vác bên ngoài không ở trong bang kia thì cuộc sống rất là vất vả, cả ngày bị khinh bỉ bị sỉ nhục không nói tới, còn kiếm không được một đồng nào, vừa không cẩn thận xe ngựa và gia súc đã bị người ta đoạt mất, táng gia bại sản, lưu lạc đầu đường hoặc là tự tìm tới chỗ chết.
Có đại bang hội, xa phu rải rác bị ức hiếp cũng muốn đoàn kết. Có hai bang Hà Nam và Sơn Đông bá chiếm, ngoại trừ người hai tỉnh ấy sang đây đầu nhập sẽ được thu nhận, người ngoài tỉnh tới đã dần dần chẳng còn tung tích. Cũng chỉ có người Nam Trực Lệ bên này ỷ vào uy thế quê nhà đất của mình sang đây làm việc. Giang Bắc Nam Trực Lệ cũng có không ít vùng đất kênh rạch chằng chịt ngang dọc, xe ngựa di chuyển không thuận tiện. Cho nên xe ngựa trên đất ấy tới được cửa sông Thanh Giang bên này chỉ tới từ ba nơi, phía bắc phủ Phượng Dương, tây bắc phủ Hoài An, còn có Từ Châu. Nói trắng ra là chỉ có mỗi Từ Châu cộng thêm các vùng châu phủ lân cận.
Quê cha đất tổ của bọn họ, lại quen thuộc đường đi, đòi giá cũng thấp, mấy nha hành, nhất là Từ Phượng Tường bên này đều thích dùng những xa phu đó.
Chỉ có điều bởi vậy, liền đụng chạm tới lợi ích hai đại bang Sơn Đông và Hà Nam, ngay lập tức tung ra tin đồn thổi, ai dám cho những người này làm việc vận chuyển hàng chở thuê, vậy thì đừng mong ra khỏi cửa sông Thanh Giang.
Tung ra lời này tới đại nha hành lập tức dừng thuê mướn bọn không bang hội này. Riêng biệt có người không biết, chỉ thấy tiện lợi đem hàng cho những xa phu riêng lẻ này vận chuyển. Xe vừa tời khỏi cửa sông Thanh Giang, trên đường đã bị người ta vây quanh, xe ngay lập tức bị lật ngược, hàng hóa rơi vãi đầy đất, xa phu cũng bị đánh.
Cuộc sống khó khăn, nhưng vì nuôi sống cả nhà vẫn phải làm việc. Có người lén lút nhận làm, nhưng hai đại bang kia tai mắt đông đúc, con đường rời khỏi cửa sông Thanh Gianh chỉ mấy cái như vậy, muốn ngăn chặn vẫn là rất dễ dàng. Sau mấy lần, có người xe ngựa bị đây tới ven đường châm lửa đốt, gia súc cũng bị giết ngay tại chỗ.
Đây là đoạn tuyệt đường sống của người ta, bọn xa phu làm ăn nhỏ lẻ vẫn luôn nén giận cũng nhịn không nổi nữa, muốn bất cứ giá nào đi liều mạng. Trước hết đi báo quan, nhưng huyện Sơn Dương vốn dĩ mặc kệ không đếm xỉa tới sự tình ngoài thành, Hộ bộ phân ti lại không quản tới trị an trên đất ấy. Về phần thương hội, nghiệp phường vốn là cùng một giuộc với hai bang xe ngựa, bao che còn không kịp sao lại còn can thiệp vào.
Vào mùa đông, kế sinh nhai trên mặt nước cửa sông Thanh Giang dừng lại, nhưng hàng hóa tụ tập ở nơi này vẫn cần dùng xe ngựa đưa tới các nơi các tỉnh, thứ nhất là đồ tết, thứ hai chính là hàng trù bị sang năm. Trong tháng giêng cửa sông Thanh Giang cũng phải nhàn rỗi đón năm mới.
Nhưng vào lúc này, đốt xe đánh người giết người lại trở nên trầm trọng thêm rồi. Xa phu làm ăn nhỏ lẻ không kể tới một văn tiền kiếm không được, đồ nuôi gia đình ăn cơm cũng đều bị hủy sạch, có người tìm cái chết, càng nhiều người chán ngán thoái chí về nhà. Cũng có người nhịn không được cơn tức này, đoàn kết tự bảo hộ chính mình, sẵn sàng liều mạng với bang hội xe ngựa Sơn Đông và Hà Nam.
Năm đó hai bang xe ngựa này lập nghiệp cũng là liều mạng với người ta, từng trận ác đấu đánh thắng mới có được ngày hôm nay. Sau khi bọn xa phu làm ăn nhỏ lẻ đoàn kết cũng phải ngăn đấu đá, tất cả đánh một trận phân ra thắng bại định ra quy củ về sau này.
Sái Kim Trường (sân phơi vàng nằm ở phía tây Thiên Tân ngày nay) phía tây cửa sông Thanh Giang, đối với chỗ tấc đất tấc vàng như cửa sông Thanh Giang này, khó có được một mảnh sân trống như thế, phương viên chừng khoảng trăm mẫu, trống rỗng không có cái gì.
Tuy nhiên bên này cũng chỉ có lúc này mới trống trải, Vận Hà vừa tan băng, nơi này liền chất đầy hàng loạt hàng hóa các nơi tụ tập, xe ngựa xuôi ngược như nước chảy không ngừng.
Ở phía tây sân trống, có hơn trăm hán tử tụ họp, trong tay bọn họ cầm đại côn cao bằng người, mặc áo da, áo bông rách nát, lo lắng dõi mắt nhìn xa xa.
Đứng ở đầu đám người này là một gã hán tử hơn ba mươi tuổi, sắc mặt hán tử này vàng như nghệ, chòm râu thưa thớt, trên mặt có mấy vết sẹo, nhìn thần sắc có chút cứng cỏi. Áo da dê trên người gã lông rơi rụng không ít, một sợi dây thừng ở giữa eo, trên đầu đội mũ mềm che tai, người ở lâu cửa sông Thanh Giang liếc mắt đã nhận ra được, đây là cách ăn mặc của xa phu đánh xe ngựa.
Gã hán tử này dáng người tầm thước, nếu thả trong đám đông không đáng để mắt tới, nhưng rõ ràng ở đây lại có dáng vẻ đầu lĩnh. Trong hơn trăm người ở đây, cũng chỉ có mỗi mình gã coi như trầm ổn, người khác nhìn đều có chút bồn chồn, không ngừng nhìn về phía đông.
Một tên trung niên gầy ốm tuổi hơn bốn mươi sau lưng hán tử kia nói, trong giọng điệu rất khẩn trương.
- Đại Cương, hai bang Hà Nam và Sơn Đông cộng lại trên vạn người, chúng ta mới có chút người như thế, đánh không lại đâu.
Gã hán tử kia lộ ra vẻ tươi cười sượng trân, buồn bực nói.
- Hai bang bọn chúng cộng lại cũng chỉ không quá năm ngàn, lại có không ít kẻ chỉ lo làm việc, một nhà kéo ra được năm trăm người đã không tệ rồi. Năm trăm người này còn phải trông coi những cục diện kia, còn phải đề phòng lẫn nhau, tới được nơi này của chúng ta hai ba trăm đã không tệ rồi. Phải nói thêm, hai ba trăm người này lúc bình thường hưởng phúc nhiều rồi, vậy còn dám liều mạng sao. Bên đó chẳng bằng được hơn trăm người của chúng ta, đều cùng chung một lòng.
Trung niên ốm yếu kia thấp giọng lẩm bẩm một câu.
- Hai nhà kia cộng lại cũng được sáu bảy trăm.
- Lão Uông nói không sai, đám người kia đều chỉ bắt nạt kẻ yếu đuối sợ cứng rắn. Lần này chúng ta chỉ muốn đánh cho bọn chúng phục. Mảnh đất Nam Trực Lệ này vẫn phải do người Nam Trực chúng ta định đoạt.
Một tráng hán trẻ tuổi đứng ở bên phải Uông Đại Cương giọng nói nặng nhọc.
Uông Đại Cương chỉ là gật gù, nói với tráng hán kia.
- Tiểu Ô, ngươi đi bên kia nhìn xem, bảo mọi người vững vàng chút.
Hán tử được gọi là "Tiểu Ô" kia gật đầu, hào hứng chạy đi. Tiểu Ô kia vừa đi, trung niên ốm yếu nói trước đó ghé sát tới gần nói.
- Lão Uông, chúng ta đánh không lại đâu.
- Đệ biết đánh không lại, nhưng cũng muốn đánh, không giả bộ làm khó cá chết lưới cũng rách, về sau chúng ta sẽ không cách nào sống ở nơi này. Mọi người dùng chiếc xe ngựa này là để sống tốt hơn một chút, rất nhiều người còn vác nợ trên mình.
- Hồ đồ a, lúc ấy nghe người ta nói cửa sông Thanh Giang khắp nơi đầy vàng, sang đây là phát tài. Ai ngờ được có cái dạng này.
Trung niên ốm yếu kia cảm khái một câu, đột nhiên thấp giọng nói.
- Đại Cương, bảo mọi người cùng mang theo vũ khí, đợi cho thật phải liều mạng cũng sẽ không chịu thiệt.